[Louis Tomlinson] Let Her Go

“Well you only need the light when it’s burning low
Only miss the sun when it starts to snow
Only know you love her when you let her go …

*

“Theo thông tin chúng tôi vừa nhận được từ cộng tác viên tại Hàn Quốc, một chiếc máy bay dân dụng chở 162 hành khách, khởi hành từ sân bay Heathrow, London với điểm đến là sân bay Nội Bài, Hà Nội đã mất liên lạc với trạm kiểm soát không lưu Hàn Quốc vào lúc 11:18 PM ngày 17/01/2014 tại eo biển phía Tây Nam Hàn. Trên chuyến bay gồm có 20 thành viên phi hành đoàn và 142 hành khách thuộc các quốc tịch Anh, Mỹ, Hàn Quốc, Cananda và Việt Nam. Công tác tìm kiếm đang được các cơ quan chức năng tiến hành. Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tin tức về vụ việc sớm nhất có thể …”

“Việt Nam?” Chiếc cốc sứ trên tay Louis rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Đó là chiếc cốc handmade Y/N tự tay làm ở Việt Nam để tặng anh vào ngày đầu tiên họ gặp nhau ở fan meeting, nơi Louis đã yêu cô từ ánh nhìn đầu tiên. Anh vội vàng quỳ xuống đất để nhặt những mảnh vỡ, đầu óc choáng váng, cố định hình lại những gì mình vừa nghe trên TV. Chúa ơi … Ai đó làm ơn hãy nói cho anh biết, điều anh đang sợ hãi không phải là sự thật! Ai đó làm ơn hãy nói cho anh biết, chuyến bay ấy … không phải là chuyến bay mang Y/N rời khỏi London này, rời khỏi anh.

Một mảnh sứ đâm vào bàn tay run rẩy của Louis, máu lập tức bật ra, nhưng anh không cảm thấy đau. Thật ra, anh không thể cảm thấy bất cứ điều gì vào lúc này.

Trong đầu anh, chỉ có hình ảnh cô.

Một tháng trước đó.

“Anh mệt mỏi lắm, chúng ta chia tay đi! Anh hết yêu em rồi.”

Louis nói vào điện thoại, nhanh đến mức đầu óc chếnh choáng, nhanh đến mức ngay cả bản thân cũng không nhận thức được điều mình vừa nói. Anh cúp điện thoại ngay tức khắc, không để Y/N kịp nói thêm một lời, không để bản thân thêm một giây suy nghĩ. Anh không biết mình đã trở nên tàn nhẫn như thế tự bao giờ, cũng không biết mình có thực sự hết yêu cô rồi hay không. Điều duy nhất anh biết bấy giờ đó là:

Anh rất mệt mỏi, và anh không thể tiếp tục mối quan hệ này nữa.

Louis gặp Y/N lần đầu tiên vào mùa hạ năm 2010, khi cô cùng gia đình du lịch sang Anh Quốc, vừa vặn trùng vào dịp One Direction tổ chức fan meeting ở London. Cô rất hào hứng, bèn chuẩn bị biết bao nhiêu là thứ từ Việt Nam để mang sang Anh tặng các tình yêu của mình. Louis được một chiếc cốc sứ, Harry được một bức tranh chữ thập nho nhỏ, Zayn được một bức hoạ chân dung, Liam được một con thú bông, còn Niall được một hộp bánh đặc sản Việt Nam. Tất cả đều là đồ handmade cô tự tay làm. Louis đã rất ấn tượng bởi điều đó, và anh đã mải mê dõi ánh mắt lấp lánh nhìn theo cô khi cô tươi cười cầm chiếc poster đã có đủ năm chữ kí tung tăng bước đi. Anh đã mải mê nhìn theo cô đến mức nếu Harry không nhắc thì anh đã quên kí tên cho người tiếp theo rồi.

Hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, hai ngày sau, họ gặp nhau tại một nhà hàng cao cấp ở London, khi cô đi ăn cùng gia đình còn Louis thì đưa mẹ và các em đến ăn trưa. Không để vuột mất cơ hội nữa, anh bước đến làm quen Y/N. Đôi mắt sáng long lanh vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc của Y/N lúc đó vẫn còn khắc thật sâu vào tiềm thức của anh.

Họ yêu nhau kể từ đó.

Vì anh, cô chấp nhận từ bỏ kết quả đỗ Đại học với điểm số cao ngất ngưỡng vào một ngôi trường top ở Việt Nam để sang Anh Quốc thi lại. Vì anh, cô chấp nhận rời xa vòng tay bố mẹ, rời xa vị trí thiên kim tiểu thư được chăm sóc tận kẽ răng để sang Anh Quốc tự mình bươn chải. Suốt thời gian đó, cô không hề than vãn một lời, chỉ mỉm cười mỗi khi anh hỏi và đáp rằng, “Chỉ cần anh là đủ.”. Anh thì lại quá bận rộn với các album, tour diễn và ti tỉ thứ linh tinh khác xoay vòng trong cuộc sống của một ngôi sao. Có khi phải hai tuần anh mới đến thăm và đưa cô đi chơi một lần. Cô cũng không hề giận dỗi, chỉ ngoan ngoãn rúc đầu vào vai anh, thủ thỉ, “Em không sao. Công việc của anh quan trọng hơn.”. Và có lẽ … bởi vì Y/N yêu anh nhiều như thế, Louis đã bắt đầu sao nhãng cô sau một năm ba tháng yêu nhau.

Anh đã tự tin rằng dù như thế nào thì anh vẫn sẽ không mất cô.

Không biết tự bao giờ, anh tự cho mình cái quyền lơ là Y/N. Không biết tự bao giờ, lựa chọn tiệc tùng xuyên đêm cùng những người bạn mới đã trở nên hấp dẫn hơn so với việc đến phòng trọ của Y/N, cùng cô nấu ăn và xem phim như những ngày cũ. Cô vẫn âm thầm chịu đựng, vẫn yêu anh và quan tâm anh như lẽ dĩ nhiên. Lần đầu tiên họ cãi nhau chỉ thực sự diễn ra vào cuối năm thứ hai của mối quan hệ, khi Louis bị báo chí bắt gặp đang ôm eo thân mật với một cô gái tóc vàng. Y/N đã khóc rất nhiều. Như những gì một người bạn trai nên làm, Louis nói xin lỗi, dù thâm tâm vẫn cảm thấy đàn ông phóng túng một chút cũng chẳng có gì to tát. Y/N, vì yêu anh, đã dễ dàng tha thứ dù tim đau như cắt. Louis lấy đó làm đắc ý nên ngày càng quá đáng và hờ hững với cô, trong khi Y/N phải một mình chống chọi với áp lực công việc và học hành. Con giun xéo lắm cũng quằn, Y/N cũng ngày càng trở nên cau có. Tần suất họ cãi nhau mỗi lúc một nhiều. Và những trận cãi của họ ngày càng trầm trọng, mặc dù có khi chẳng vì lí do gì.

Năm thứ tư, Louis đã trở nên phát ngấy Y/N.

Nụ cười anh từng say đắm giờ đây sao hiếm hoi thế. Ánh mắt từng khiến anh điêu đứng giờ đây trở nên thật lạnh lẽo. Và từng hành động của cô đều khiến anh cảm thấy ngột ngạt. Lúc đó, anh đã không để ý rằng, cô vẫn đang từng ngày vun vén cho hạnh phúc của cả hai. Chỉ vì sau nhiều năm yêu nhau mọi chuyện không thể như ban đầu, không có nghĩa là họ hết yêu. Điều quan trọng là đằng sau mọi lỗi lầm, đằng sau những lần to tiếng làm tổn thương nhau, cô vẫn yêu anh trọn vẹn. Nhưng anh thì không biết điều đó. Với anh, mối quan hệ này thật nặng nề, anh muốn thoát khỏi nó.

Và anh đã làm như thế thật.

Louis có một chiếc điện thoại chuyên dùng để liên lạc với Y/N, cũng là điện thoại cặp của cả hai. Sau khi nói lời chia tay, anh không muốn, hoặc không dám, liếc mắt đến nó nữa. Anh cất nó vào một chiếc hộp, cùng với tất cả những món quà cô tặng, rồi mang chúng lên gác xép. Ban đầu, Louis nghĩ rằng mình không muốn nhìn thấy bất cứ thứ gì liên quan đến cô nữa, nhưng sau hai tuần chia tay, anh chợt hiểu, anh cất chúng đi vì anh sợ rằng mình sẽ không quên được cô. Và sự thật là, anh đã không thể quên được cô. Anh cứ nghĩ rằng mình sẽ cảm thấy nhẹ nhõm lắm sau khi chia tay, nhưng sự thật thì ngược lại hoàn toàn.

Anh nhớ cô quay quắt.

Thế nhưng, niềm kiêu hãnh quen thuộc không cho phép anh nhấc máy và gọi cho cô.

Sau hai tuần, thông qua một vài người bạn chung, anh biết cô đã đứng dậy sau tổn thương. Bạn cùng phòng của cô nói rằng cô đã khóc suốt ba ngày đầu tiên. Đến ngày thứ tư, cô bắt đầu quệt nước mắt và sinh hoạt bình thường. Những ngày tháng xa nhà đã rèn giũa nên một Y/N mạnh mẽ. Và hai tuần sau đó, cô đã không còn mảy may bận tâm đến anh nữa. Ít ra thì những người xung quanh cô đã nghĩ như thế. Louis bắt đầu lao mình vào rượu và các cuộc chơi thâu đêm để quên đi cô. Anh tự huyễn hoặc bản thân rằng mình chỉ nhất thời “tiếc” một cô gái đã từng yêu thương mình hết mực. Nhưng tận trong trái tim, Louis biết anh vẫn yêu cô, yêu cô trọn vẹn như ngày đầu tiên, nếu không muốn nói là nhiều hơn thế. Chỉ là, khi anh nhận ra điều đó thì mọi thứ đã quá muộn rồi. Người ta nói với anh rằng Y/N sẽ quay về Việt Nam vĩnh viễn. Người ta nói với anh rằng:

Cô “cũng” hết yêu anh rồi.

Ngày thứ ba kể từ vụ mất tích.

“Công cuộc tìm kiếm vẫn chưa đem lại bất kì manh mối nào. Các nhà chức trách cho rằng nó đã rơi tại eo biển phía Tây Nam Hàn, nhưng đội cứu hộ và ngư dân phụ giúp tìm kiếm đều không thể tìm thấy bất cứ dấu hiệu nào của chiếc máy bay mất tích …”

Louis ngồi lặng người trong căn phòng tối. Bánh mì và sữa vương vãi trên nền nhà.

Đã ba ngày anh chưa bước chân ra khỏi căn hộ. Anh không dám tiếp xúc với thế giới ngoài kia, anh sợ phải nghe mọi người dự đoán và bàn tán về số phận chiếc máy bay cùng những hành khách xấu số. Đã ba ngày anh chưa tắm rửa hay cạo râu. Ngay cả việc bước đi đối với anh giờ đây cũng thật khó khăn. Anh ngã khuỵu khi biết tin đó chính là chiếc máy bay chở Y/N. Và kể từ đó, anh đã không thể đứng dậy. Anh không tìm thấy sức lực để đứng dậy nữa. Bốn tên nhóc kia có đến nhà, gọi điện, nhấn chuông và gào thét, anh vẫn cố thủ.

Giờ đây, anh chỉ cần Y/N mà thôi.

Trong ánh sáng mập mờ của chạng vạng, Louis ngã vật xuống nền nhà, đôi mắt từ từ khép lại, ép một giọt nước mắt lăn dài xuống gò má bên trái của anh.

“Anh mệt mỏi lắm, Y/N à. Anh sai rồi, anh biết mình sai rồi. Em đừng trừng phạt anh nữa có được không? Xin em đấy, hãy trở về đi. Anh cầu xin em …”

Ngày thứ mười lăm kể từ vụ mất tích.

Louis thức giấc, thấy mình đang nằm trên chiếc giường màu trắng quen thuộc. Quần áo của anh đã được thay bộ mới. Và quai hàm của anh cũng đã nhẵn nhụi râu từ bao giờ. Chỉ có điều, anh rất đói, đói không thể chịu được. Louis hoàn toàn không nhớ mình đã ngất đi và tỉnh lại bao nhiêu lần trong những ngày qua và hôm nay là ngày bao nhiêu rồi, càng không nhớ tại sao mình lại nằm đây. Có lẽ nào bốn tên nhóc kia đã phá nhà vào khi anh chìm trong cơn mê? Louis vẫn đang bần thần suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa.

“Louis, em vào nhé?”

Giọng Y/N.

Louis bật dậy, thấy dạ dày của mình đau như xé. Anh nhăn mặt vì cơn đau vừa ập tới, cùng lúc đó, có tiếng cửa phòng bật mở. Y/N, với chiếc váy vàng nhạt anh mua tặng cô lần đi tour ở Philippines, chiếc váy cô thích nhất, đi vào phòng. Nụ cười rạng rỡ. Cô cầm một khay thức ăn trên tay. Đặt nó xuống chiếc tủ đầu giường, cô ngồi xuống nệm, cạnh anh, giọng trách móc,

“Anh đúng là không biết chăm sóc bản thân mình gì cả! Nếu không có em thì anh phải làm sao đây hả? Thế mà cũng đòi chia tay …”

“Y/N … Anh, anh tưởng …” Louis mắt ngấn nước, giọng lắp bắp.

“Anh tưởng em chết trên chiếc máy bay đó rồi chứ gì?” Y/N chun mũi, “Xì, chỉ biết trù ẻo em không hà! Thật ra, chuyến bay của bọn em bị không tặc, nhưng phi hành đoàn đã khống chế được bọn họ và chiếc máy bay đã đáp xuống an toàn ở sân bay Bắc Hàn. Chỉ là vì một số lí do chính trị nên chính quyền Bắc Hàn giữ bọn em lại một vài ngày thôi …”

Y/N vừa dứt lời, Louis đã lao mình đến ôm chặt lấy cô. Nước mắt lăn dài trên hai gò má, anh rúc mình vào cô như một đứa trẻ làm nũng với mẹ,

“Tốt quá rồi, tốt quá rồi … Anh đã sợ mình sẽ không bao giờ nhìn thấy em nữa, Y/N à. Anh đã sợ mình sẽ không bao giờ có cơ hội sửa sai. Y/N, anh xin lỗi vì những ngày tháng qua đã đối xử tệ bạc với em. Chỉ đến khi suýt mất em, anh mới nhận ra mình yêu em như thế nào. Hãy cho anh một cơ hội nữa, Y/N! Anh sẽ không bao giờ để em phải khóc vì anh một lần nào nữa.” Nước mắt Louis chan hoà, rốt cuộc thì anh cũng có thể trịnh trọng nói với cô điều đó, và cả điều này nữa, “Anh yêu em nhiều lắm, Y/N … Anh thực sự rất yêu em!”

“…”

“Y/N, sao em không trả lời?”

*

“Only know you’ve been high when you’re feeling low
Only hate the road when you’re missin’ home
Only know you love her when you let her go…”

*

Rất nhiều năm sau, người ta tìm thấy trong chiếc thùng các-tông trên gác xép căn hộ cũ của một ngôi sao nổi tiếng – người đã rút khỏi làng giải trí để bắt đầu một cuộc sống ẩn dật không lâu sau vụ tai nạn máy bay thảm khốc cướp đi 162 mạng người – một cuộn băng có ghi dòng chữ “Dành cho Y/N”, một chiếc điện thoại, một tờ báo có ngày phát hành khoảng hai tuần sau vụ máy bay mất tích, những khung ảnh của một cô gái có nụ cười tươi xinh đẹp, một chiếc bàn chải đánh răng, các món quà và một vài thứ khác.

Trên trang đầu tiên của tờ báo, dòng headlines in đậm nhức nhối,

“Ngày thứ mười sáu, đã tìm thấy những mảnh vỡ đầu tiên của chiếc máy bay mất tích, cùng với đó là thi thể của bảy vị hành khách xấu số, được xác định ngồi ở vị trí gần đầu máy bay. Trong số đó có một cô gái Việt Nam và sáu người mang quốc tịch Hàn Quốc. Cơ quan chức năng hiện vẫn đang tiếp tục làm việc.”

Sau tiếng thở dài, tờ báo được đặt xuống, thay vào đó là cuộn băng.

Cuộn băng đã đóng nhiều lớp bụi, nhưng khi cho vào đầu máy, nó vẫn hoạt động. Hình ảnh một chàng trai trẻ tiều tuỵ hiện ra trên màn hình. Sự đau đớn của anh ta không biểu hiện qua gương mặt đã trở nên vô cảm, nhưng giọng nói run rẩy của anh ta đã biểu lộ tất cả,

“11:18 PM, ngày 17/05/2014,

Y/N, là anh đây! …”, Anh ta nở một nụ cười hốc hác đau khổ, “Anh bây giờ trông khó coi lắm phải không? Nhưng anh không biết làm thế nào khác em à …”, Nụ cười co lại, Louis mếu máo, “Từ ngày em vĩnh viễn ra đi, anh đã không còn lí do để mạnh mẽ nữa. Em biết không? Anh không thể ngừng khóc. Và dù là nhắm hay mở mắt, tất cả những gì anh nhìn thấy là em. Anh tự trách bản thân tại sao ngày đó không giữ em lại. Anh tự trách bản thân sao quá hèn nhát, đã phủ nhận tình cảm của mình và gián tiếp gây nên cái chết của em … Em có hiểu cảm giác của anh khi phát hiện ra mẩu tin nhắn thoại của em không?”, Louis hít vào thật sâu, cố gắng ngăn dòng nước mắt để có thể nói tiếp, “Y/N, anh xin lỗi vì đã làm em tổn thương. Em đã là một thiên thần đối với anh, còn anh thì đã hành xử như một thằng khốn nạn. Cho anh xin lỗi, em nhé …”, Giọng đứt quãng trong day dứt, anh tiếp, “Nhưng … nói xin lỗi giờ đây đã muộn rồi phải không em? Bao nhiêu lời xin lỗi cũng sẽ không mang em trở về. Chúng ta đã mãi mãi âm dương cách biệt, vĩnh viễn không thể trở lại thuở ban đầu … Nếu biết có ngày này, anh sẽ không bao giờ lơ là em, không bao giờ mảy may vô tâm với tình cảm của chúng ta. Anh sẽ trân trọng em bằng tất cả trái tim và linh hồn, để em biết anh yêu em nhiều như thế nào, để em biết em là báu vật vô giá nhất đối với anh. Nhưng …”, Nói đến đây, Louis bắt đầu nức nở không kiểm soát, “Giá như trên đời này tồn tại chữ nếu thì anh đã không đánh mất em, phải không em? …”

Mất rất lâu sau đó, Louis mới có thể lấy lại bình tĩnh để tiếp tục,

“Y/N, những ngày qua thực sự rất tồi tệ, em biết chứ? Báo đài không ngừng đưa tin về vụ tai nạn, và anh đã rất mệt mỏi rồi em à. Vì vậy, anh quyết định sẽ trốn chạy tất cả. Anh biết điều đó nghe thật hèn nhát, nhưng bây giờ, đó là điều duy nhất anh có thể nghĩ đến.” Louis dừng lại một lát, rồi chậm rãi tiếp, một cách bình tĩnh nhất có thể, “Trước khi rời khỏi căn hộ này, nơi đã có quá nhiều kỉ niệm về em, anh muốn nói với em điều mà … cho đến bây giờ, anh mới thấm thía được hết ý nghĩa của nó, dù đã muộn màng …”

Nói đến đó, Louis mỉm cười, dịu giọng,

“Y/N, anh thực sự rất yêu em.”

Một vài tiếng khóc thương tâm cất lên khi đoạn video kết thúc trên màn hình.

Những người ngồi quanh thùng các-tông tiếp tục lấy ra một chiếc điện thoại. Cũng như cuộn băng, chiếc điện thoại bị phủ bởi một lớp bụi dày. Đương nhiên, nó đã hết pin và không thể hoạt động. Người ta đành cho nó lại vào thùng. Họ sẽ không bao giờ biết rằng, rất nhiều năm về trước, đã có một chàng trai chết lặng khi dòng tin nhắn thoại được gửi vào ngày 16/01/2014 – một ngày trước khi vụ tai nạn xảy ra – cất lên từ chiếc điện thoại đó, sau hai tuần sau lặng lẽ tồn tại trong hộp thư thoại,

“Louis, em gọi cho anh nhưng không được nên em để lại tin nhắn.

Không biết anh còn dùng số điện thoại này không nhỉ? Em đã có thể gọi vào số máy còn lại nhưng em không muốn, bởi vì … nếu anh còn yêu em – điều em hy vọng là có – thì anh sẽ nghe được lời nhắn nhủ này. Nếu không, em cũng không cần anh biết làm gì nữa. Anh à, em đã đặt vé rồi, ngày mai sẽ bay về Việt Nam. Em nói với mọi người là không yêu anh nữa, nhưng anh biết sự thật mà phải không? Anh, em còn yêu anh nhiều lắm … Chỉ cần anh nói không cho em đi, em sẽ ở lại, nhất định sẽ ở lại, chỉ cần anh giữ em. Còn nữa, hôm qua em đã mơ thấy tai nạn máy bay, anh ạ. Nghe hoang đường quá phải không, nhưng em thực sự rất sợ. Anh à, em không muốn đi đâu, càng không muốn rời xa anh, nên … Em thực sự hy vọng sẽ nhận được hồi âm của anh trước chuyến bay, anh nhé.

Làm ơn, hãy giữ em lại, Louis. Em thực sự rất yêu anh.”

*

“And you let her go …”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s