[Zayn Malik] Half a Heart

Nhìn lại một lần nữa căn phòng mình đã gắn bó suốt ba năm qua, nơi mình và Zayn đã có quá nhiều kỉ niệm bên nhau, hình ảnh anh tràn ngập tâm trí bạn. Tấm rèm cửa phất phới trong gió sớm đằng kia là nơi bạn và anh hôn nhau lần đầu tiên. Chiếc ban công đó là nơi anh và bạn ngắm sao mỗi tối, nói đủ thứ chuyện linh tinh trên đời. Cái sofa này là nơi anh và bạn nằm ườn xem phim hằng đêm, để rồi bạn sẽ luôn ngủ quên trong vòng tay anh, êm đềm và bình yên cho đến sáng hôm sau. Sao giờ đây chỉ còn có mình bạn lạnh lẽo? Quệt vội giọt nước mắt lăn dài, bạn xách vali lên, mở cửa bước ra.

19 cuộc gọi nhỡ. 12 tin nhắn. Từ “Bí ngô x”

“Bí đao, em đang ở đâu vậy?”

“Xin em đấy. Anh không biết mình đã làm gì sai, nhưng anh sẽ sửa đổi. Quay về đi em.”

“Anh biết em vẫn còn ở London. Trời đang trở lạnh, tối ngủ nhớ đắp thêm chăn đấy.”

“Bí đao, anh không ngủ được. Em về đây xoa thái dương cho anh đi…”

“Y/N, anh nhớ em …”

Tay bạn run run. Chiếc điện thoại rơi xuống nệm. Mắt bạn nhòa lệ. Nỗi đau thể xác bạn đang chịu đựng giờ đây chẳng nghĩa lí chi so với những gì trái tim bạn đang trải qua. Zayn Malik của bạn. Bí ngô của bạn. Tình yêu của bạn. Tất cả của bạn. Người bạn nguyện yêu thương suốt đời. Vậy mà, bạn đang làm tổn thương anh. Câu nói của Liam lại hiện lên trong đầu bạn, cứa sâu vào vết thương vốn đang rỉ máu, “Y/N, Zayn đau khổ lắm. Cậu ấy phát rồ vì nhớ em. Cả ngày chẳng chịu ăn uống gì, cứ nhốt mình trong phòng với chiếc điện thoại suốt. Niall bảo lúc nào cậu ấy cũng mở hình em lên xem, kể cả khi bọn anh đang họp bàn về album mới …”

Nước mắt bạn ướt đẫm gối. Tim bạn như bị ai bóp nghẹt. Tâm hồn bạn vỡ thành hàng nghìn mảnh. Nước mắt tưởng đã cạn nhưng vẫn cứ rơi…

“Zayn, em xin lỗi. Em không thể ở bên anh nữa …”

Một tháng trước, bạn phát hiện mình bị u não và phải phẫu thuật. Tuy nhiên, bác sĩ nói tỉ lệ thành công chỉ là 50/50 và nguy cơ mất trí nhớ rất cao. Bạn giấu Zayn, âm thầm nộp đơn xin bảo lưu kết quả học tập tại trường, rồi làm thủ tục trở về Việt Nam. Trong thời gian đó, bạn tỏ ra lạnh nhạt với Zayn, rồi đột ngột kết thúc tình cảm với anh bằng cách rời khỏi căn hộ của hai người, sau khi để lại cho anh một bức thư, nói rằng bạn đã phát ngấy anh và mối quan hệ này, dù bạn đã phải cắn môi đến mức bật máu khi viết nó – những câu chữ hoàn toàn trái ngược với con tim bạn.

Bạn biết làm gì khác đây? Bạn không thể đem hạnh phúc cả đời Zayn ra để đánh cược với Thần chết? Sẽ ra sao nếu ông ta mang bạn đi khỏi Zayn? Tên bí ngô ngốc nghếch ấy. Nhìn thì tưởng mạnh mẽ lắm, nhưng không phải. Anh sẽ hóa điên nếu bạn chết. Thế nên, bạn phải tự đá mình ra khỏi cuộc đời anh, trước khi Thần chết làm điều đó. Giờ đây, bạn không thể làm gì khác ngoài việc cầu xin Chúa hãy giúp Zayn sớm quên bạn và yêu một người con gái khác, người nào đó có thể làm anh hạnh phúc đến hết cuộc đời…

Còn bạn, chỉ ngày mai thôi, bạn sẽ rời London và bay về Việt Nam, sau khi đến xem anh biểu diễn lần cuối. Bạn khẽ khàng lôi trong túi ra tấm vé Louis tặng bạn hôm qua, khi cậu ấy và 1D đến thăm, mím môi.

“Zayn, anh đã tự hào rằng mình luôn là người nhìn thấy em trước trong đám đông,” Bạn mỉm cười cay đắng, “Nhưng ngày mai, sẽ chỉ có em nhìn thấy anh mà thôi …”

Sân vận động Wembley, London.

Louis đã cố tình chọn cho bạn một tấm vé ở khu vực Standing gần sân khấu nhất, để bạn có thể nhìn thấy Zayn thật rõ. Ánh đèn pha sáng rực rọi lên sân khấu khi năm chàng trai thuộc nhóm nhạc nam nổi tiếng thế giới lần lượt bước ra. Đám đông hỗn loạn với tiếng gào thét phấn khích, light sticks và banners khua loạn xạ. Zayn là người bước ra sau cùng. Anh là sự tương phản hoàn toàn của bốn anh chàng còn lại. Anh không cười, sắc mặt nhợt nhạt và thân hình gầy đi trông thấy.

Lồng ngực bạn quặn đau và cổ họng nghẹn ứ.

Tiếng nhạc nổi lên sau màn chào hỏi vui vẻ của bốn anh chàng kia, trừ Zayn. Không ai bảo ai, những âm thanh hỗn tạp tắt ngấm, nhường chỗ cho chất giọng ấm áp của Liam vang lên. Họ đang hát Half A Heart. Đây vốn là bài hát bạn thích nhất trong album, một phần vì bạn được nghe giọng Zayn xuyên suốt cả bài. Nhưng giờ đây, điều đó lại khiến tim bạn thắt lại. Zayn đang hát về bạn phải không?…

Gần cuối bài, đám đông quanh bạn vỡ òa khi Niall, chàng trai Ireland quyến rũ, cất giọng.

“Mặc dù anh đã cố thôi nghĩ về em,

Nhưng thực sự, anh lạc lối khi không có em

Và kể từ ngày đó,

Mỗi buổi sáng thức dậy, anh có cảm giác như …”

Các cô gái gào thét tên Zayn và Harry khi họ bắt đầu song ca. Nhưng mọi thứ dường như nhạt nhòa hết đi bên tai bạn. Thứ duy nhất bạn nghe thấy bây giờ là giọng ca của Zayn. Bạn lẩm nhẩm hát theo.

“Bầu trời trong xanh kia chỉ còn một nửa,

Ngỡ như anh đã tìm đến đích, nhưng không phải vậy

Anh quẩn quanh khắp nơi chỉ với một chiếc giày trên chân

Thiếu em, anh chỉ là một nửa trái tim…”

Ánh mắt đượm buồn ấy xoáy vào tâm trí bạn …

Giọng hát ngân vang ấy chạm vào tâm hồn bạn …

Nước mắt bạn chảy dài, dù bạn đã cố hết sức để kìm nén. Nhưng mặc kệ. Bạn không thèm đưa tay lên lau nữa. Nước mắt rồi cũng sẽ khô, nhưng những nỗi đau này, nỗi đau cuộc đời gây ra cho bạn và nỗi đau bạn gây ra cho tình yêu của cuộc đời mình, khi nào mới dứt?

Trên kia, giọng Zayn vẫn vang vọng đầy cảm xúc. Và dường như, sắc mặt anh bắt đầu thay đổi, tệ hơn cả lúc anh mới xuất hiện.

“Có cố gắng mấy, anh cũng chỉ còn một nửa hình người

Với một nửa mũi tên đâm xuyên qua ngực

Anh nhớ quay quắt tất cả mọi thứ mình đã có cùng nhau, …”

Giọng Zayn lạc dần. Anh suýt lỡ nhạc khi hát câu tiếp theo,

“Thiếu em, anh chỉ là một nửa trái tim…”

Có gì đó vụn vỡ trong không khí khi bạn hoảng hốt nhận ra đôi mắt ngấn nước của Zayn. Xúi quẩy thay, vì đây là phần solo của anh nên anh bị camera chiếu cận cảnh, phóng to lên màn hình sau lưng 1D. Những fans đứng dưới cũng bắt đầu phát hiện ra biểu cảm khác lạ của Zayn và giọt nước mắt đang ứa ra từ khóe mi anh. Tiếng xôn xao nổi lên, “Zayn bị gì vậy?”; “Anh ấy đang khóc sao?”; “Zayn đang khóc, Chúa ơi!”;…

Họ hoang mang nhìn lên sân khấu, nơi tiếng hát đau đớn của anh cất lên, xé toạc tâm hồn bạn.

“Thiếu vắng em, thiếu vắng em,

Một nửa trái tim khi thiếu vắng em…”

Cố lắm, Zayn mới hát tiếp được, giọng run lên,

“Thiếu vắng em, thiếu vắng em, …”

Khi Harry kết thúc bài hát bằng câu hát ngân dài, “Anh chỉ là một nửa trái tim khi thiếu vắng em…” và tiếng nhạc biến mất dần cũng là lúc Liam phải bước lên chắn trước Zayn, để máy quay không quay được anh. Tuy nhiên, từ khoảng cách đó nhìn lên, bạn vẫn thấy Zayn, đang gục mặt trên lưng Liam. Bờ vai anh run lên.

Và đó cũng là lúc trái tim bạn thực sự tan nát. Zayn khóc. Người con trai luôn tìm cách để khiến bạn cười, dù cho phải làm điều ngớ ngẩn nhất, bây giờ đã bị bạn làm cho khóc. Với khuôn mặt giàn giụa nước mắt, bạn quay lưng thật nhanh. Nếu nán lại đó một lát, thể nào bạn cũng sẽ chạy lên sân khấu, ôm anh vào lòng dỗ dành và kể anh nghe tất cả.

Không, bạn không thể ích kỉ như vậy. Bước chân bạn chạy thật nhanh ra khỏi sân vận động.

Việt Nam. Bệnh viện, một ngày nắng nhạt.

Đầu óc bạn trống rỗng khi bạn lật giở cuốn album gia đình, cố gắng tìm lại kí ức. Bạn bây giờ chẳng khác gì một chiếc máy nghe nhạc vừa format lại. Hoàn toàn trống rỗng. Mà cũng không hẳn, ba mẹ bảo bạn không thực sự như xưa. Bạn có vẻ buồn, từ ngày trở về từ Anh Quốc. Dù bạn không nhớ được gì sau cuộc phẫu thuật, nhưng nỗi buồn vẫn cứ hiển hiện trên nét mặt. Vì tò mò, bạn đã cố tìm hiểu chuyện gì xảy ra với mình trong thời gian đi du học, nhưng vô vọng … Đột nhiên, đang suy nghĩ vu vơ thì bạn nghe có tiếng gõ cửa. Bác sĩ điều trị bước vào, theo sau là một chàng trai ngoại quốc khôi ngô.

“Đây là Zayn, y tá mới. Cậu ấy sẽ chăm sóc cho con.”

Bạn không biết gì về Zayn ngoài cái mác “y tá”, nhưng Zayn rất tốt với bạn. Ở bên anh, bạn luôn có cảm giác thân thuộc, êm đềm và bình yên. Ở bên anh, gương mặt buồn so của bạn biến mất. Bệnh viện không có TV, chán òm. Nên, ngày nào Zayn cũng đưa bạn ra ngoài, khi thì đi ăn, khi thì đi ngắm cảnh, khi thì đi thả diều, khi thì đi câu cá. Mất trí nhớ, bạn nghĩ mình sẽ mất luôn cảm giác rung động. Nhưng không, mỗi khi ở bên Zayn, tim bạn thổn thức. Bạn đã luôn tự nhủ rằng mình sẽ thổ lộ với Zayn khi nào bạn lấy lại được trí nhớ, làm rõ mọi chuyện trong quá khứ. Cho đến một buổi sáng …

Có tiếng gõ cửa. Chắc là Zayn. Bạn tươi tỉnh hẳn, chuẩn bị một nụ cười thật tươi. “Anh vào đi!”

“Xin chào, Y/N, chị là y tá mới của em.” Chị ấy không phải Zayn, bạn chưng hửng.

“Chào chị.” Bạn gượng cười, “Nhưng… Zayn đâu ạ?”

“À, cậu ấy về nước rồi.” Chị y tá đáp, rồi như sực nhớ, chị ấy đưa một chiếc phong bì và một cuộn giấy lên trước mặt bạn, “Phải rồi! Ban nãy cậu ấy ghé bệnh viện, nhờ chị đưa cho em cái này.”

Bạn mím môi, nhận đồ từ tay chị y tá. Chị ấy dặn dò bạn gì đó nhưng bạn không để tâm, rồi chào bạn và đi ra ngoài. Bạn lập tức mở chiếc phong bì ra. Bên trong là một bức thư.

“Y/N,

Anh biết em chẳng hiểu gì khi đọc những dòng này. Nhưng anh không phải y tá. Anh là Zayn Malik của One Direction, một nhóm nhạc Anh. Anh là bạn trai em, đúng hơn là, bạn trai cũ. Anh giả y tá để tiếp cận em để giúp em nhớ lại, bởi vì, rõ ràng là anh không thể sống thiếu em. Bốn tháng qua, em có biết anh khổ sở như thế nào không? Anh phát điên lên vì nhớ em. Thậm chí, anh đã đùn chăn cao lên phía bên trái giường, nơi em hay nằm, và giả vờ đó là em. Anh rửa hình em ra và treo đầy phòng, giả vờ rằng em vẫn đang ở bên anh. Chỉ có như thế anh mới có thể chợp mắt mỗi đêm. Nước hoa, mỹ phẩm, những gì em không mang về Việt Nam, anh vẫn để nguyên chỗ cũ, giả vờ rằng em vẫn đang ở đây. Trong phòng tắm vẫn còn chiếc bàn chải của em, đặt kế chiếc của anh. Trên tấm thảm dẫn vào nhà vẫn còn đôi dép bông của em, đặt kế đôi của anh.”

Không hiểu sao, nước mắt bạn lăn dài, dù đúng là bạn chẳng hiểu Zayn đang nói gì trong thư.

“… Y/N, nếu có lúc nào em cảm thấy sợ hãi vì không nhớ bản thân là ai, thì chỉ cần nhớ một điều: Em là người con gái mà Zayn Malik đã, đang, và sẽ mãi mãi yêu nhất trên cuộc đời này.

Yêu em,

Zayn, xx”

Tay bạn run rẩy sờ lên nét chữ nghiêng nghiêng trên mặt giấy. Zayn Malik. Rốt cuộc thì con người này là ai trong cuộc đời bạn đây? Một vài hình ảnh chực lóe lên trong đầu bạn, nhưng lại lụi tắt. Bạn lắc lắc đầu để tỉnh táo, nhặt cuộn giấy của Zayn từ nệm lên. Chậm rãi, bạn rút sợi dây buộc, rồi mở nó ra xem. Đó là một bức họa với chữ kí của Zayn. Mất vài giây, bạn nhận ra người con gái trong tranh là mình. Nụ cười bạn rạng ngời, đuôi mắt nheo lại. Dường như, bạn đang đùa giỡn khi anh họa bức tranh này. Có gì đó lại bừng lên trong đầu bạn rồi biến mất. Bạn nhíu mày, đảo mắt nhìn xuống góc dưới. Hình như là một khổ thơ. Bạn lẩm nhẩm đọc.

“Có cố gắng mấy, anh cũng chỉ còn một nửa hình người

Với một nửa mũi tên đâm xuyên qua ngực

Anh nhớ quay quắt tất cả mọi thứ mình đã có cùng nhau,

Thiếu em, anh chỉ là một nửa trái tim…”

Đột ngột, tiếng nhạc nổi lên trong tâm trí bạn. Đây… không phải thơ. Giọng hát của Zayn ngân vang trong đầu bạn. Đôi mắt bạn mở to. Ánh sáng chói lóa trong tiềm thức.

“Y/N, ngồi im!” Tiếng Zayn, “Em cứ nhúc nhích thế thì ai mà vẽ được!”

“Nhúc nhích mà vẫn vẽ được mới hay chứ!” Bạn cười khúc khích.

“Y/N, không ngoan phải không?” Zayn nghiêm mặt.

“Okay okay. Ngồi im nè!” Bạn phụng phịu pha trò.

Trắng xóa.

“Đây, để tôi giúp em!”. Zayn xuất hiện khi bạn đang vật lộn với cái máy bán nước tự động trong khu thương xá. Đó cũng là lần đầu tiên bạn gặp Zayn.

“ZAYN MALIK???” Nét mặt thất kinh của bạn nhìn thật hài.

“Cảm ơn Chúa, em nhận ra tôi!” Zayn hóm hỉnh, “Những người khác toàn bảo, “Ôi, anh giống Zayn của One Direction thế?””

Bạn phì cười.

Trắng xóa.

“Đây là Y/N, bạn gái tớ.” Zayn mỉm cười tự hào, kéo tay bạn lên, giới thiệu với 1D. Harry, Louis, Niall và Liam thi nhau chào bạn như đang diễn hài, mỗi người một câu:

“Hiiii chị Y/N!! Em là Harry!”

“Không phải “chị”, chúng ta bằng tuổi!” Bạn nhoẻn cười.

“Oh…” Harry nghệch mặt ra, liền bị Niall lấn lên và đuổi xuống.

“Tránh ra nào!” Quệt quệt cái tay vừa ăn snack vào quần, Niall đưa tay ra, “Chào Y/N. Đây là Niall. Anh có lời khen đấy, em thật dũng cảm!”

“Sao cơ ạ?” Bạn tròn mắt, bắt tay Niall.

Niall chưa kịp giải thích thì bị Louis nói tranh, “Bọn anh còn sợ chẳng ai dám rước thằng khùng “ảo tưởng sắc đẹp” này, ai dè có em!”

“Anh đừng khiến Y/N sợ chứ!” Đến lượt Liam. Anh cười với bạn rồi nói nhỏ với Louis, nhưng bạn cũng nghe thấy, “… kẻo cô ấy trả Zayn lại cho chúng ta thì chết dở!”

“Ờ phải ha!” Louis ngộ ra chân lí, quay sang cười đỡ lời, “Anh đùa đấy! Zayn nó khùng khùng vậy chứ còn tỉnh lắm. Tuy thỉnh thoảng có cắn người … nhưng không đến mức chạy nọc đâu!”

Bạn gãi gãi đầu, cười xòa. Không ngờ 1D có thể nhắng nhít và thân thiện đến thế. Đến lúc này thì bạn mới để ý đến bản mặt hằn học phụng phịu của Zayn, đang lườm bốn thằng kia bằng đôi mắt chết chóc, “Tôi thật ngu ngốc khi đem Y/N về giới thiệu với các người.” Nói xong, Zayn bay vào kẹp đầu Louis, bắt đầu trận hỗn chiến cắn, đạp, đá, kẹp cổ, v/v,… của năm tên “idol” lớn mà chưa biết mình lớn!

Nhiều lần sau, bạn luôn phải đóng vai “chiến sĩ cảm tử”, lao vào can ngăn năm thằng đần đó!

Trắng xóa.

“Trên thang điểm từ 1 đến 10, anh đẹp trai bao nhiêu?” Zayn háo hức.

“Bảy.” Bạn chép miệng, mắt không rời TV.

“Ít thế á?” Zayn xịu mặt, “Thế còn dễ thương, bao nhiêu?”

“Sáu.”

“Gì cơ?” Zayn giãy nãy, “Thế còn năng khiếu vẽ?”

“Cái này thì chín.”

Zayn mỉm cười hài lòng, “Thế còn …”

“Zayn!!! Em đang xem phim!” Bạn hét toáng.

“Câu cuối thôi!” Zayn giở giọng nài nỉ, “Thế còn, em yêu anh bao nhiêu?”

Bạn thoáng giật mình, nhìn sang Zayn rồi lại đảo mắt về phía chiếc TV, mỉm cười, “Vô cực.”

Trắng xóa.

“ANH YÊU EM, Y/N BÍ ĐAO!!!” Ôm chặt bạn trong tay, Zayn hét lớn từ trên đỉnh tháp Eiffel. Chuyện này xảy ra trong kì nghỉ nhân dịp Valentine 2013 ở Paris của hai bạn.

:Zayn, người ta nhìn kìa!” Bạn đỏ mặt.

“Kệ họ!” Zayn dụi đầu vào vai bạn, “Yêu em, anh chai mặt rồi. Sáu chục năm nữa, nếu có trở lại đây, anh vẫn sẽ hét lên anh yêu em như thế này. Vì sự thật là anh yêu em nhiều lắm …”

Trắng xóa.

Những kí ức hạnh phúc lần lượt hiện về trong tiềm thức của bạn như những thước phim: Bầu trời London. Mặt nước sông Thames. Máy bán nước tự động. Zayn Malik. One Direction. Những buổi picnic lãng mạn chỉ hai người. Trò chơi trốn tìm trong đám đông. Những buổi party quẩy tung trời với 1D. Những cái hôn ngọt ngào bên tấm rèm phấp phới. Những đêm trời đầy sao trên khuôn ngực rộng của Zayn. Những buổi xem phim tại nhà trong vòng tay anh. Bản kết quả chụp não trên đôi tay run bần bật sợ hãi của bạn. Bức thư chia tay. Sân vận động Wembley. Nước mắt của Zayn. Chuyến bay từ Heathrow về Nội Bài. Đèn phòng mổ sáng lóa. Giọt nước mắt chảy ra từ đuôi mắt bạn.

Bạn thở mạnh, như vừa tỉnh giấc khỏi chiêm bao. Bạn nhớ ra anh rồi. Anh là Zayn Malik. Bí ngô của bạn. Anh là Zayn Malik. Tình yêu của cuộc đời bạn. Vội cuốn tấm tranh lại, bạn chộp lấy chiếc áo khoác rồi chạy như bay ra khỏi phòng.

Sân bay Nội Bài.

“Bí ngô!” Tiếng loa vang vọng sân bay, khẩn thiết, “Anh đừng đi. Em nhớ rồi. Em nhớ tất cả!” Giọng bạn lạc đi như sắp khóc, “Anh đừng đi, em vẫn còn điều chưa nói với anh mà.”

Có vài người khựng lại trong đám đông. Nhưng từ khoảng cách này, bạn không nhìn rõ. Đặt lại chiếc loa vào chỗ cũ, bạn nhanh chóng chạy xuống tầng dưới. Để rồi, khi lạc vào ma trận toàn người với người, bạn mới nhận ra đây là một ý tưởng tồi tệ! Đáng lẽ ra bạn nên ở lại trên phòng kiếng và quan sát. Có khi nào Zayn bay rồi không? Bạn mếu máo như sắp khóc. Đúng lúc đó, chất giọng dịu dàng quen thuộc vang lên sau lưng bạn.

“Anh đã nói rồi mà. Anh luôn là người nhìn thấy em trước trong đám đông.”

Bạn quay lại, nhìn thấy Zayn đang đứng đó giữa dòng người tấp nập, một tay cho vào túi, một tay xách vali. Anh đang mỉm cười với bạn. “Zayn!” Bạn lao như mũi tên về phía anh, quăng mình vào vòng tay anh. Anh buông chiếc vali để nhấc bổng bạn lên. Còn bạn thì dụi đầu vào vai anh, cười mà nước mắt rơi, thì thầm, “Có vẻ anh vẫn thích so đo chuyện ai nhìn thấy ai trước trong đám đông, nhỉ?”

“Nhưng em phải công nhận anh luôn thắng trò chơi đó!” Zayn mỉm cười, siết chặt bạn.

“Ồ! Vậy ai là người đã khóc đến méo mặt vì không nhìn thấy em trong concert?”, bạn châm chọc.

“Ồ! Đôi co với em vui lắm, Y/N à!”, Zayn thả bạn xuống đất, “Nhưng anh nghĩ em còn có chuyện quan trọng hơn để nói, không phải sao?”. Ánh mắt anh lấp lánh, nhìn bạn trìu mến.

“À …” Bạn đột nhiên thấy … thèn thẹn. “Em muốn nói là … Uhmmm …” Moi hết dũng khí, bạn nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi, “Em yêu anh, Zayn Malik. Trước và sau khi mất trí nhớ, người em yêu vẫn là anh.”

“Là sao? Anh không hiểu…” Zayn nhíu mày.

“Trước khi mất trí, em yêu Zayn Malik của One Direction. Sau khi mất trí, em yêu Zayn Malik, y tá của bệnh viện.” Bạn mỉm cười, “Anh có thể xem đó là định mệnh. Vì kể cả khi em không nhớ mình là ai, nhớ anh là ai, em vẫn có cảm giác thân thuộc và yêu thương khi ở bên anh.”

“Y/N, …” Hạnh phúc vỡ òa trong đôi mắt Zayn. “Anh đã sợ rằng em sẽ không yêu anh nữa…” Anh đưa tay một bàn tay lên, áp vào khuôn mặt bạn.

“Còn em thì sợ anh sẽ bỏ em mà đi,” Bạn dụi má vào lòng bàn tay anh, “Thật đấy. Ban nãy khi đọc thư, em tưởng anh đã muốn từ bỏ em rồi …”

“Bí đao ngốc.” Zayn phì cười, “1D có vài việc cần anh về nên anh phải về đó sắp xếp, rồi sẽ trở lại, tiếp tục làm y tá của em. Anh đã lên kế hoạch như thế.”

“À, mà sao anh biết tin tức về em?” Bạn sực nhớ, châu mày, “1D kể à?”

“Ờ …” Zayn gãi đầu gãi tai, “Các chàng lính ngự lâm không nỡ nhìn anh “tàn tạ vì tương tư” em nên đã kể anh nghe …” Zayn dừng lại một lát, giọng thăm dò, “Em không giận họ chứ?”

Bạn lừ mắt, rồi phẩy tay, “Tha đấy. Ai bảo em lại yêu năm thằng quỷ các anh đến thế chứ?”

Zayn mừng rỡ như cún con vớ được xương, nói thật nhanh như thể không muốn bạn nghe kịp, “Vậy tình yêu của em có đủ lớn để tha luôn việc bọn họ đã làm vỡ chiếc dĩa hột xoàn mẹ anh tặng em không?”

“CÁI GÌ?” Bạn gầm lên.

“Aaa, anh đùa đấy. Hì hì!” Zayn xua xua tay, rồi chữa cháy bằng cách ôm bạn vào lòng.

Bạn biết anh không đùa và rằng bốn tên kia đã thực sự làm vỡ chiếc dĩa hột xoàn yêu quý mẹ Zayn tặng bạn. Nhưng bạn thầm nghĩ mình sẽ “xử đẹp” họ sau, khi đã trở lại London. Còn bây giờ, bạn hoàn toàn không có ý định từ chối vòng tay ấm áp này, vòng tay mà bạn đã phải chờ đợi trong vô thức gần cả năm trời mới được ôm ấp bởi nó lần nữa, nơi mà bạn thực sự thuộc về. Bạn đưa tay lên, vít lấy lưng Zayn và siết anh thật chặt, mỉm cười. Zayn vùi đầu thật sâu vào mái tóc phủ ngang vai của bạn, hôn khẽ vào cổ bạn, và cũng mỉm cười.

Vậy là, sau những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua mà số phận trút xuống, cuối cùng thì,

                  … hai nửa bầu trời xanh trên cao đã nhập lại thành một,

                  … chiếc giày bên phải đã tìm được chiếc giày bên trái,

                  … trái tim từng là hai nửa giờ đã trở lại vẹn nguyên,

Và, Zayn và Y/N đã được ở bên nhau. Mãi mãi.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s