[CHAPTER 1] Past Lockers (Bất Chấp Quá Khứ Để Yêu Em)

Một buổi sáng đẹp trời.

         Một cánh đồng đầy hoa cúc dại ở một thị trấn vô danh tại Anh Quốc..

         _Khả Ái! Em xem nè! – Một cậu bé nước da rám nắng, ăn bận tuềnh toàng, thô kệch nhưng có vẻ hiền lành và thông minh, trên tay là một bó hoa cúc dại được điểm xuyến vài cọng cỏ và mấy cành hoa nhỏ không tên, chạy hộc tốc đến chỗ một cô bé.

         _Gì vậy anh? – Cô bé quay người lại. Đúng với cái tên của mình, cô bé mang khuôn mặt xinh xắn một cách dịu dàng, thanh thoát, và rất khả ái. Cô đội một chiếc nón rộng vành và mặc một bộ đầm trắng xúng xính, đúng điệu tiểu thư nhà giàu.

         Chỉ nhìn thôi là đủ hiểu hai đứa thuộc hai tầng lớp khác nhau.

         _Anh hái cho em nhiều cúc dại lắm! – Cậu bé tươi cười, trao cho cô bé bó hoa được thắt lại một cách vụng về bằng mấy cọng rơm khô.

         _Cảm ơn anh nha, Vicky! – Cô bé nhẹ nhàng nói, rồi đón lấy bó hoa.

         _Không có gì đâu! Chúng ta lại đồng cỏ bên kia đường hái tiếp đi!

         _Dạ!

         Nói rồi cả hai nắm tay nhau, tíu tít chạy đi. Nhưng vừa ra đến giữa lộ, Khả Ái vấp phải thanh đường ray xe lửa và té xuống, váy của cô bé vướng vào thanh sắt. Vicky vội ngồi xuống gỡ chiếc váy ra khỏi thanh sắt. Chợt có tiếng chuông. Cả hai nhìn lên thì thấy đèn đã bật đỏ và hai thanh ngăn cách sơn đỏ, trắng đang hạ xuống. Đường ray rung lên bần bật và tiếng còi xe lửa gầm rú mỗi lúc một gần.

         Xe lửa sắp tiến đến và hai đứa thì đang ngồi trên đường ray. Khả Ái hoảng sợ và bắt đầu khóc. Chỉ có Vicky là vẫn bình tĩnh, vừa trấn an Khả Ái, vừa cố hết sức gỡ chiếc váy ra. Nhưng không có kết quả. Cậu bé bèn nằm cái váy giật thật mạnh. Lúc chiếc váy của Khả Ái được giải thoát khỏi thanh sắt cũng là lúc đoàn tàu hỏa tiến đến sát hai đứa.

         Không kịp nữa. Vicky bèn đẩy Khả Ái ra khỏi đường ray và … Một âm thanh kéo dài, dồn dập của đoàn xe lửa vang lên, xé toạc sự yên tĩnh của làng quê, xé toạc tâm hồn của Khả Ái kể từ hôm ấy.

         _ANH VICKY!!!!!!! – Cô bé hét lên hoảng loạn rồi bất tỉnh và đổ gục xuống.

 

_Vicky! – Khả Ái ngồi bật dậy, mồ hôi chảy đầm đìa trên gương mặt xinh đẹp.

Nhỏ thở hỗn hễn, mặt tái xanh rồi nhìn quanh. Căn phòng diễm lệ quen thuộc ánh lên trong nắng sớm. Vừa lúc đó, chiếc Xperia X10 đắt tiền của Khả Ái đổ chuông. Nhỏ bắt máy.

_Alô, Vy Vy.

<Ừa, tớ nè! Giọng cậu sao thế? Lại gặp ác mộng nữa à?> – Cô bạn Vy Vy đầu dây bên kia lo lắng hỏi.

_Ừ, nhưng tớ không sao đâu. Cậu đừng lo lắng quá!

<Ừm. Mà nè, coi chừng lỡ chuyến bay đó nhé!>

_Tớ dặn chị Trần rồi. Không lỡ được đâu!

<Vậy thôi, tớ cúp máy đây! Đừng có bỏ bữa sáng nữa nha! Ngồi máy bay mệt lắm đấy!>

_Tớ biết rồi mà!

<Ừ, bye cậu!>

“Bíp!”

Khả Ái vứt chiếc điện thoại lên giường rồi dỡ chăn, bước xuống và tiến vào phòng tắm. Tiếng xả nước vang lên.

Khả Ái là một cô gái mang một vẻ đẹp kì lạ hiếm có. Sao không “hiếm” cho được, khi cô là tập hợp của bốn dòng máu khác nhau. Ba Khả Ái sinh ra và trưởng thành ở Việt Nam, tuy mang dòng máu Hoa – Anh. Mẹ là người Việt, gốc Nhật – Hàn. Khả Ái có đôi mắt sáng và cương nghị của ba, cái mũi thẳng và cao của bà nội, đôi môi quyến rũ và nụ cười thiên thần của mẹ, mái tóc đỏ nâu của ông ngoại, làn da hoàn hảo và dáng người chuẩn như người mẫu của bà ngoại (bà ngoại nhỏ là người mẫu mà) và tính tình bộc trực, thẳng như ruột ngựa của ông nội.

Ba Khả Ái là một nhà tư sản giàu có ở Anh Quốc, còn mẹ là người mẫu, diễn viên nổi tiếng thế giới. Khả Ái sống ở Anh cùng ba mẹ từ nhỏ.

Phòng tắm.

Khả Ái dựa lưng vào bức tường nhà tắm, mệt mỏi đưa mặt lên vòi hoa sen. Đã mười hai năm rồi, sao kí ức đáng sợ ấy vẫn nhất quyết đeo bám nhỏ? Mười đêm thì đã hết tám đêm nhỏ mơ thấy ác mộng kinh hoàng ấy, ác mộng về câu chuyện xảy ra mười hai năm trước. Vicky – người bạn thơ ấu đồng thời cũng là con trai người vệ sĩ thân tín của gia đình nhỏ – vì cứu nhỏ mà đã chết vì bị tàu hỏa cán. Lúc ấy, nhỏ mới hơn 7 tuổi, Vicky chưa đến 11 tuổi. Cái chết của Vicky khiến Khả Ái lâm vào tình trạng tồi tệ nhất của chứng trầm cảm suốt một thời gian dài.

Sau ba năm điều trị tâm lý tại một bệnh viện nổi tiếng của Anh, Khả Ái xuất viện và trở lại vui vẻ như chưa từng có chuyện gì. Thế nhưng, sự thực thì không phải vậy. Tuy luôn tỏ ra hoạt bát, vui vẻ, nhưng thật ra, trong lòng cô bé vẫn còn mãi một vết thương không bao giờ lành. Đêm đêm, nụ cười khỏe khoắn, đôi mắt sáng của Vicky vẫn hành hạ nhỏ trong những cơn mơ. Nhỏ chưa bao giờ quên được Vicky!

Kể từ tai nạn ấy, Khả Ái đã thay đổi hoàn toàn.

Khả Ái không còn … khả ái nữa. Từ một cô bé ngoan ngoãn, hồn nhiên, vô tư, Khả Ái trở nên quậy phá, bướng bỉnh, cố chấp, không nghe lời ai và cũng không xem ai ra gì, trừ Vy Vy, người bạn thân từ nhỏ. Đặc biệt, Khả Ái rất thích đem tình cảm của bọn con trai dành cho mình ra làm trò đùa. Khả Ái quen nhiều người nhưng chưa bao giờ yêu ai thật lòng! Cô nàng trở thành một “bad girl” thứ thiệt từ dạo ấy.

Trong nhà tắm, nước vẫn chảy xối xả.

Khả Ái đưa tay sờ lên chân mình. Lúc Vicky đẩy nhỏ xuống khỏi đường ray, chân nhỏ vướng vào một mảnh thủy tinh và bị xước một vết dài, sâu. Sau này, vết thương ấy để lại một vết sẹo. Để quên đi tai nạn ấy và Vicky, nhỏ đã đổ tiền ra để phẫu thuật làm biến mất vết sẹo. Nhưng dù vết sẹo trên chân đã mất, nhưng vết sẹo trong lòng thì không tài nào mờ đi dù chỉ một chút, dù mười hai năm đã trôi qua …

Nhỏ hoàn toàn bất lực trong việc quên đi Vicky!

Khả Ái bước ra khỏi nhà tắm, trên người quấn duy nhất một chiếc khăn tắm. Một tay vịn khăn, một tay nhỏ bấm số gọi điện cho chị Trần – người mà ba nhỏ thuê để “quản lý” nhỏ:

_Thay đổi lộ trình chút xíu nha chị. Trước khi đến sân bay, em muốn ghé qua salon và cửa hàng quần áo.

oOo

         Sân bay Đài Loan.

Một tên con trai với gương mặt ngạo mạn, bộ tóc lãng tử và phong cách nam tính pha chút bụi bặm đẩy vali ra đến cổng. Mấy cô gái gần đó xì xầm to nhỏ trước độ “cool” của anh chàng. Nhưng “hắn” chẳng đếm xỉa vì đang bận tìm kiếm một cô gái. Qua chiếc kính mát gắn trên sống mũi, “hắn” thấy Vy Vy đang đứng chờ mình đằng sau hàng cọc kim loại. Mỉm cười, “chàng trai” tiến lại phía con nhỏ, gọi lớn:

_Vy Vy!

Nhưng Bội Vy không để ý là có người đang gọi mình. Nãy giờ, cô nhỏ đang đợi một cô gái với mái tóc nâu đỏ dài – vì đó là đặc điểm nhận dạng dễ thấy nhất của “Tiểu Ái” – nên hoàn toàn không để ý đến những cô gái khác. Huống chi, nhỏ lại xuất hiện trong bộ dạng con trai thế này! “Chàng trai” gọi đến tiếng thứ hai, Vy Vy mới quay sang, nhìn “hắn” bằng con mắt lạ lẫm:

_Xin lỗi! Tôi quen bạn sao?

Khả Ái cười gian rồi gỡ kiếng mát ra, nói:

_Đồ ngốc! Còn ai ngoài tớ gọi cậu là Vy Vy nữa!

Bội Vy thảng thốt vịn lấy vai nhỏ:

_Là cậu đó hả Tiểu Ái? Sao cậu lại ăn bận thế này? – Vừa nói, con bé vừa đảo mắt nhìn nhỏ từ trên xuống dưới.

Nhỏ bận quần jeans nam của Gucci, áo sơ mi cách điệu cũng dành cho nam của LV, khoác ngoài cái áo vest rất “đàn ông” của D&G, chân mang giày thể thao của Nike, tóc cắt ngắn kiểu lãng tử trong mấy manga, đeo khuyên tai một bên hình thánh giá. Còn “sự quyến rũ trời cho của phụ nữ” thì bằng phẳng!!!!

Nhìn đến đó, Bội Vy cười mà không giống cười:

_Hơ hơ … Tại sao cậu lại tự “hành xác” mình thế này?

_Có gì đâu! Thú vị mà! – Nhỏ cười khì, khoác vai Bội Vy, bước ra khỏi sân bay.

Ba Bội Vy là bạn thân của ba nhỏ. Cô nàng là người Đài Loan 100%. Hai đứa quen nhau khi Bội Vy sang Anh Quốc du lịch cùng gia đình. Lúc đó cả hai đều 12 tuổi. Nếu không tính Vicky thì chỉ có Bội Vy hiểu Khả Ái hơn ai hết. Chính cô bé đã lôi được Khả Ái ra khỏi cái vỏ ốc của mình và hòa nhập hơn. Bội Vy là người đầu tiên để Khả Ái có thể trải lòng mình ra. Sau cái chết của Vicky, chỉ có mình cô bé có thể khiến Khả Ái khóc, cười một cách tự nhiên.

Lúc Bội Vy về Đài Loan, cả hai đã hẹn là sẽ giữ liên lạc và đến năm 19 tuổi, hai đứa sẽ gặp nhau ở Đài Loan. Thế là, hai tháng trước, Khả Ái nằng nặc đòi ba cho sang Đài Loan học. Dù ông Johnson không đồng ý nhưng Khả Ái vẫn nhất quyết làm theo ý mình.

Cả nhà chẳng ai cản được cô tiểu thư ngỗ ngược nên đành chấp thuận.

oOo

Biệt thự nhà Bội Vy là một công trình kiến trúc hoành tráng, lát đá giả cẩm thạch toàn bộ, được bao bọc bởi một vườn cây sầm uất và một bể bơi uốn lượn vòng quanh, và nằm trong khu nhà ở biệt lập của những “ông Tổng, bà Tổng”, những chính trị gia và những ngôi sao nổi tiếng. Đây cũng là nơi “trú chân” của Khả Ái khi nhỏ ở Đài Loan.

Nhỏ định ở riêng, nhưng ba mẹ Bội Vy bảo nhỏ nên ở chung với cô nàng cho có chị có em. Nghĩ lại, thấy cũng tốt nên nhỏ đồng ý.

Phòng nhỏ và Bội Vy.

Thật ra biệt thự còn dư rất nhiều phòng, nhưng Bội Vy muốn nhỏ ngủ chung cho vui. Khả Ái tắm rửa xong rồi bước ra. Bội Vy đang cắm mặt vào cái laptop nên chẳng màng ngước lên nhìn nhỏ lấy lệ. Thế là nhỏ bèn bắt chuyện trước trong khi cầm cái máy sấy tóc lên:

_Vy Vy này! Ba mẹ cậu đâu rồi? Sao nhà chỉ có cậu và mấy người giúp việc thế?

_Ba mẹ sang Hongkong điều hành Tổng công ty … – Bội Vy vẫn không rời mắt khỏi màn hình laptop, nói tiếp – Chắc cuối năm mới về.

_Cái gì? Vậy từ nay chỉ có tớ, cậu và mấy người giúp việc ở nhà thôi sao? – Nhỏ thảng thốt.

_À … Còn ông anh của tớ nữa chi! – Bội Vy đáp.

Nghe đến đó, Khả Ái chợt nhớ ra tên con trai ranh ma và quậy phá của mùa hè năm ấy, tên là Vũ Đông – là anh trai cùng cha khác mẹ của Bội Vy. Mẹ anh chàng là một người mẫu Mỹ. Sau khi sinh ra anh thì bà đã ly hôn với ba anh. Vũ Đông mang nét đẹp Á Đông, duy chỉ có đôi mắt màu đại dương là thừa hưởng từ mẹ, à quên, còn cái lối sống bừa bãi theo kiểu Mỹ nữa. Bây giờ, thỉnh thoảng bà vẫn bay đến Đài Loan để thăm con trai. Nhưng Khả Ái không biết những điều đó. Vì nhỏ chẳng quan tâm! Vũ Đông trong trí nhớ của nhỏ là một thằng nhóc láu cá và đáng ghét, chỉ toàn bày trò trêu nhỏ thôi. Không biết bây giờ đã khá khẩm hơn chưa hay vẫn nhí nhố như thế …

_Ừa, tớ quên mất anh Vũ Đông. Anh ấy đâu rồi?

_Đi club rồi! – Vy Vy chán nản đáp – Nửa đêm lại dắt cô nào về cho coi!

_Gì? Anh cậu … – Nhỏ tròn mắt. Khi tự hỏi hắn đã “khá khẩm” hơn chưa, nhỏ không nghĩ rằng bây giờ hắn lại “khá khẩm” theo kiểu này.

Khác với sự ngạc nhiên của nhỏ, Bội Vy nói với giọng bình thường như chẳng có chuyện gì to tát:

_Anh ấy nổi tiếng cả thành phố Đài Bắc này về việc clubbing, đua xe và “chơi gái” đấy! – Bội Vy chép miệng khi nói đến đó – Thiệt tình! Chẳng lo học gì cả! Tối ngày lông bông, lại cặp kè lung tung. Tớ nghĩ ba mẹ giận ổng quá nên mới bỏ sang Hong Kong!

_Thật á? – Nhỏ cười cười, rồi phẩy tay – Mà cũng đâu có gì đáng phê phán. Anh ấy 21 tuổi rồi, có thể tự quyết định cuộc đời mình mà!

_Hừ! Cậu biết cô bồ mà anh ấy quen lâu nhất là trong thời gian bao nhiêu không? – Nhỏ nhướng mày, thay cho chữ “Nhiêu?”. Bội Vy nói ngay – Ba tuần năm ngày!

_Vậy sao? – Nhỏ cười lớn.

Chẳng màng thái độ của nhỏ, Bội Vy tiếp tục huyên thuyên:

_Cái lão ấy quen ai cũng chỉ được khoảng hai tuần là may. Ba tuần là nhiều lắm rồi! Vậy mà chẳng hiểu sao các cô gái cứ lao vào lão như thiêu thân lao vào bóng đèn? Tớ thật chẳng hiểu!

Vừa lắng nghe Bội Vy, nhỏ vừa thả bước đi lại phía kệ tủ. Con nhỏ vừa dứt lời cũng là lúc nhỏ cầm cái khung hình Bội Vy chụp chung Vũ Đông lên, cười bí hiểm.

_Còn tớ bắt đầu cảm thấy anh cậu thú vị rồi đấy!

Bội Vy bấm nút turn off laptop rồi quay ra nhìn Khả Ái, cười phớ lớ:

_Cậu thích anh tớ à? Chả mấy ai đi yêu bản sao của mình đâu, “bad girl thành London” ạ!

Nhỏ phì cười khi nghe Bội Nhi nhấn nhá cái biệt danh mà giới ăn chơi London đặt cho mình một cách châm biếm. Đoạn, nhỏ đặt khung hình xuống kệ trở lại, đáp:

_Yêu bản sao thì có gì là không tốt. Dù gì cũng chỉ là giỡn chơi thôi mà!

_Haha … Cậu chẳng thay đổi tí nào! – Bội Nhi phá lên cười – Còn chuyện giả trai của cậu thì sao?

_Thì tớ sẽ làm con trai cho đến khi nào bị phát hiện thì thôi! – Nhỏ nháy mắt.

_Cậu nói cứ như giỡn ấy!

Nhỏ cười khì:

_Làm con gái riết cũng chán. Lâu lâu phải thay đổi giới tính cho thêm sắc màu cuộc sống chứ!

_Thế cậu lấy cái tên Khả Ái đầy nữ tính ấy để đăng kí nhập học luôn à? Với lại, họ không bắt bẻ gì sao? – Bội Nhi châu mày, thắc mắc.

_Không! – Nhỏ gạt tay – Có thằng con trai nào tên Khả Ái chứ! Chị Trần đổi giới tính và đổi luôn tên cho tớ khi đăng kí nhập học rồi! Chỉ cần làm khai sinh, hồ sơ giả và đút tiền cho phòng tuyển sinh là xong mà!

Bội Vy “mắt tròn mắt dẹt” nhìn Khả Ái:

_Gì? Chị ấy tiếp tay cho cậu á?

_Ừ! Tuy ăn lương của ba tớ nhưng chị ấy quý và chiều tớ lắm. Chỉ cần tớ nói ngọt một tý là “okie” liền! Quan trọng là cái miệng phải “dẻo”! – Nhỏ búng tay cái “Póc!”, cười tinh ranh.

Bị câu chuyện của Khả Ái cuốn hút nên Bội Vy chẳng màn đến cái Macbook nữa, bèn ôm con gấu bông, ngả người lên giường:

_Cậu đúng là cao tay ấn! Thế tên cậu trong trường là gì?

_Đọc ngược tên tớ xem nào! – Nhỏ nháy mắt tinh nghịch.

Bội Vy lấy ngón trỏ gõ lên cằm:

_Xem nào … Khả Ái … Đọc ngược lại sẽ là … Khải Á! – Mắt con nhỏ tít lại hớn hở, khen – Trịnh Khải Á! Tên cũng hay đấy chứ! À mà chuyện … – Bội Vy ngồi bật dậy – … chuyện cậu là con gái có để cho anh tớ biết không?

Nhỏ ngồi lên giường cạnh nhỏ bạn, đăm chiêu một lát rồi nói:

_Không được! Nhiều người biết thì còn gì là vui nữa …

_Nhưng mà … Nếu là con trai thì cậu đâu có ngủ chung phòng với tớ được! – Bội Vy chợt nghĩ ra.

_Ừ nhỉ?! – Giờ thì nhỏ mới tẽn tò nhận ra – Vậy tớ dọn sang phòng khác nhé?

Suy nghĩ một lát, Bội Vy lên tiếng:

_Thôi, cậu ngủ ở đây đến sáng mai rồi dọn qua phòng kế bên cũng được. Anh tớ về trễ lắm, lại dậy trễ nữa. Sáng mai chúng ta chỉ cần dậy sớm một chút rồi chuyển đồ của cậu qua bên kia là được!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s