[VĨ THANH] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Thường Khánh sang Canada học ngành Quản trị kinh doanh theo như dự tính, cùng thời điểm với Thùy Anh – không bao lâu sau khi Thường Khánh đi, cô nàng cũng sang Anh quốc du học ngành Thiết kế thời trang. Trong thời gian đó, hai đứa vẫn thường xuyên liên lạc. Người xưa có định lí “xa mặt cách lòng”. Hai đứa đã “phản chứng” định lí đó, ngày càng yêu nhau hơn. Hình như định mệnh đã cho một sợi dây ràng buộc cả hai lại với nhau rồi hay sao ấy!

Vì Eun Ji, Mạnh Khoa quyết định sang Hàn gầy dựng sự nghiệp diễn viên của mình và bước đầu gặt hái khá nhiều thành công, cùng Shin và Eun Ji gộp thành “bộ ba” của màn ảnh nhỏ Hàn Quốc.

Shin giã từ Việt Nam sau khi tốt nghiệp Đại học ở đây để bay về Hàn Quốc tiếp tục nghiệp diễn viên. Rất khó khăn để anh chàng quên được nó, nhưng có vẻ nỗi đau ấy thuyên giảm nhanh hơn dự kiến nhờ một nữ đồng nghiệp của Shin, quen nhau từ một bộ phim điện ảnh. Chị ấy là Park Min Young – một người rất dễ thương. Chắc chắn vết thương của Shin sẽ lành hẳn trong một tương lai không xa.

Lão Quân trở thành người kế vị tập đoàn SunWest của ông Nghĩa và đính ước với cô bạn gái lâu năm tên Tuyết – người được nó khen lấy khen để là: vừa đẹp người lại đẹp nết.

Sau khi học xong đại học, nhỏ Lam kế nghiệp mẹ, điều hành nhà hàng Violet.Res và cũng là đầu bếp chính ở đó. Cô nhỏ đang ấp ủ một dự tính sẽ mở rộng nhà hàng thành chuỗi nhà hàng Violet với đủ các sắc tím khác nhau được lấy làm tên cho các nhà hàng. Với năng lực của cô nàng, chắc chắn dự tính ấy sẽ thành hiện thực sớm thôi.

Hy Vân trở thành một nữ doanh nhân trẻ, xinh đẹp và tài ba, gây tiếng tăm vang dội trên đất Pháp. Cô nàng gặp và yêu Mitchell – chồng mình, một anh chàng ca sĩ điển trai bỏ xa Thường Khánh (như lời nhiều người nhận xét) – và sống hạnh phúc.

Lâm Danh cuối cùng cũng tìm được “nửa thật sự” của mình – một cô bé dịu dàng và xinh xắn nhỏ hơn anh chàng năm tuổi. Thế nên, “kẻ đào hoa” bây giờ phải ngồi bấm bụng chờ cô bé đủ lớn khôn mới tính chuyện xa hơn được!

—-oOo—-

Năm năm sau. Một ngày chủ nhật đẹp trời tại đất nước Việt Nam xinh đẹp.

Một chiếc Lamborg màu bạc lướt đến trước cổng nhà nó. Một anh chàng mặc vest xám tro, đeo kiếng mát hàng hiệu nâng cánh cửa xe lên (loại cửa cánh bướm ấy), bước ra. Còn ai trồng khoai đất này ngoài Thường Khánh nữa.

Lão Quân từ trong nhà chạy ra mở cổng.

_Em rể tương lai đến rồi à? – Rồi anh chàng quay vào trong nhà, hét lớn – Thùy Anh! Anh xã tương lai của mày đến rồi này!

Nó – vẫn lí la lí lắc như năm năm trước, chỉ khác là bây giờ nó ăn diện hàng hiệu hơn và có vẻ chững chạc lên khá nhiều – từ trên lầu chạy xuống.

_Em biết rồi, việc gì phải hét ầm cả nhà lên thế!

_Mà tụi bây đi đâu thế? – Lão hỏi khi nó đang xỏ giày.

Nó chạy ra cửa, đứng kế bên Thường Khánh, nói:

_Đi mua nhẫn! – Ánh mắt nó ánh lên niềm vui khi nói ra điều đó.

_Tụi bây định đính hôn á?

_Chỉ là nhẫn cặp thôi, chưa đính hôn vội! – Nó đáp.

Lão hai ậm ự rồi toan đóng của lại sau khi Thường Khánh lễ phép chào “anh vợ tương lai” thì nó lại réo lên:

_Suýt quên! Nấu cơm cho bọn em nữa nhé, lát bọn em ăn cơm ở nhà đó!

Cửa hàng trang sức.

_Lấy cái này nhá, nhá! – Nó chỉ rối rít xuống mặt kính, đó là một cặp nhẫn được thiết kế khá rườm rà với kim cương đính đầy.

_Ừ, cũng được nhưng … màu mè quá, như đồ chơi con nít ấy, chọn cái nào đơn giản thôi! – Thường Khánh “show off” cái tính khó chịu qua mấy năm trời vẫn không thuyên giảm tí nào của mình.

Nó lườm ai kia một phát rồi chiều lòng anh chàng, lựa cặp khác.

_Hay là cái này! – Nó lại chỉ tay túi bụi xuống mặt kính, lần này là một cặp nhẫn có mặt kim cương khá to.

_Có thật là em học ngành thiết kế không đấy? Toàn chọn vớ vẩn lung tung! – Thường Khánh lại lên tiếng chê bai.

Nhịn nhục để khỏi làm mất “ngày vui”, nó lết qua chỗ khác. Cuối cùng đi hết cửa hàng mà nó vẫn chưa chọn được cái nào vừa mắt anh chàng.

_Vậy thì cái này vậy! – Nó bắt đầu nản, chỉ bừa xuống một cặp nhẫn khác.

_Uầy! Em có cần đi khám mắt lại không? Anh thấy hình như mắt em có vấn đề rồi! – Vẫn là giọng trêu máu, chọc điên người khác như ngày xưa!

_Này này! Anh quá đáng lắm rồi nhé! Nãy giờ toàn là em nhịn anh! Cái thì “Nhìn màu mè lắm!” cái thì “Trẻ con quá!”, cái thì “Đơn điệu thế!”. Em chịu hết nổi rồi! – Nó giận dỗi phụng phịu quay mặt đi chỗ khác – Có giỏi thì anh tự chọn đi, không thì khỏi yêu đương gì nữa hết!

Thường Khánh mỉm cười. Đúng là “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”. Biết bao nhiêu năm trôi qua rồi mà “đầu heo” của anh chàng vẫn như ngày nào, vẫn hay hờn dỗi vu vơ và nói năng không nghĩ trước như thế. Vậy mà anh chàng lại yêu nó vì điểm đó mới chết!

Thương Khánh đặt tay lên vai nó, xoay người nó lại:

_Anh chỉ giỡn thôi mà bé, đừng giận nữa, ngoan đi anh mua kem cho ăn! – Đến nước này vẫn còn muốn chọc tức người ta.

_Anh … – Nó nổi sùng, định xách giỏ bước ra khỏi tiệm.

Thường Khánh xoay sang nháy mắt với cô nhân viên. Cô ấy mỉm cười gật nhẹ rồi cúi xuống lấy một chiếc hộp ra đưa cho anh chàng. Thường Khánh liền mở chiếc hộp nhỏ hình trái tim màu đỏ đó, lấy ra một cái nhẫn. Đó là một chiếc nhẫn khá đơn giản nhưng rất sang trọng và xinh đẹp với viên kim cương lấp lánh không quá lớn nằm trên đỉnh. Anh chàng đã đặt làm riêng chiếc nhẫn đó.

_Đầu heo Thùy Anh! – Anh chàng gọi.

Nó muốn bước tiếp lắm nhưng trái tim bắt nó phải đứng lại.

Thường Khánh tiến đến chỗ nó, khẽ nói:

_Ngốc ạ, anh chỉ đùa thôi mà, sao hay dỗi thế? Thật ra, anh không thích chiếc nhẫn nào hết vì anh đã đặt trước một chiếc rồi … Thùy Anh này …

Nói đến đó, anh chàng đưa chiếc nhẫn lên phía trước, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy chân thành:

_Lấy anh nhé!

—-oOo—-

Hàn Quốc. Cũng ngày hôm đó. Tiết trời đẹp không kém chi ở Việt Nam.

Hiện cả ba người – Shin, Mạnh Khoa và Eun Ji – đang tụ tập tại căn hộ của Mạnh Khoa. Số là có một dự án phim truyền hình lớn mời bộ ba tham gia vào phim. Họ nói sẽ gửi kịch bản đến nhà Mạnh Khoa để cả ba xem và quyết định. Anh chàng đi từ phía ban công vào, nói với Eun Ji hiện đang ngồi trên salon:

_Kiều Lam gọi. Thường Khánh cầu hôn Thùy Anh rồi!

_Wow! – Mắt Eun Ji ánh lên.

_Thế là sắp được về Việt Nam ăn cưới! – Anh chàng hào hứng, khoác tay lên vai bạn gái, âu yếm hỏi – Mà anh Shin đâu rồi em?

_Anh ấy cũng ra ngoài nghe điện thoại! – Eun Ji ngả đầu lên cánh tay anh chàng, vừa dứt lời thì Shin từ phía cửa ngoài bước vào, trên tay cầm một bưu phẩm, nói:

_Vừa có người để trước cửa. Chắc là kịch bản!

Anh chàng để lên bàn, mở ra. Cả ba xúm lại xem.

Shin phản ứng đầu tiên:

_Tựa phim có vẻ hay đấy!

Mạnh Khoa cầm cuốn kịch bản lên, nhẩm đọc dòng tựa phim in chữ đỏ trên đó:

“Learning How To Love

Kịch bản và đạo diễn: Anna B”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s