[CHAPTER 50 – Finale] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Biệt thự nhà Thường Khánh 30 phút trước đó.

_Ủa cậu chủ? – Bà quản gia kêu lên khi thấy Thường Khánh – đáng lẽ giờ này phải đang ở trên máy bay rồi – lù lù đi vào, bà tiếp, sau khi nhìn đồng hồ – 1 giờ 15 rồi, cậu không đi Canada nữa sao?

_Cháu để quên passport, đành lỡ chuyến bay này, chú Lý đặt lại chuyến khác cho cháu rồi, 4h chiều nay ạ! – Anh chàng đáp.

_Vậy cậu lên phòng nghỉ đi để chiều nay đi!

_Vâng! – Anh chàng đáp rồi đi vào nhà.

Đúng thế. Có lẽ số phận lại một lần nữa bị đảo lại vì ông trời cảm động trước tình yêu của đôi trẻ. Đáng lí ra giờ này Thường Khánh đang yên tọa trên chuyến bay đến Toronto rồi, nhưng lúc qua phòng kiểm tra hộ chiếu, anh chàng lục khắp người mình và hành trang nhưng không thấy passport đâu, đành bỏ chuyến bay này.

_Lạ thật, rõ ràng mình để passport trên bàn mà!

Anh chàng soát khắp bàn, lật từng quyển sách lên nhưng vẫn chẳng thấy passport đâu.

Lục bàn xong, Thường Khánh mở hết mấy hộp tủ ra kiếm. Lật một quyển sách ra, xấp hình của nó đập vào mắt anh chàng. Vốn muốn quên nó nên Thường Khánh không đem bất cứ cái gì liên quan đến nó theo mình. Tự dưng lúc thấy xấp hình, hình ảnh nó hiện về trong đầu Thường Khánh, khiến anh chàng lấy xấp hình ra xem trong vô thức. Một vài tấm do nhỏ Lam chụp lén lúc nó và anh chàng đang đứng nói chuyện ở sân cỏ sau trường, rồi có tấm chụp lúc nó quay lại và phát hiện, liền phì cười và lấy tay che lấy ống kính điện thoại, Thường Khánh thì chỉ lảng lảng nhìn chỗ khác. Nhỏ Lam hay cài chế độ chụp hình chuỗi nên lúc rửa ra mới được một loạt hình như thế.

Chợt anh chàng thấy nhớ cái sân cỏ phía sau trường – bãi đất trống gần canteen – nơi chất chứa không biết bao nhiêu là kỉ niệm giữa nó và mình.

Nhìn đồng hồ, gần 2 giờ. Thường Khánh quơ vội cái áo khoác và bước ra khỏi nhà.

Về phần Nhã Khuê, lúc Thường Khánh lỡ chuyến bay, về nhà thì Nhã Khuê đang có việc phải đi với vài người giúp việc khác nên không hay tin. Thế nên thành ra cả bọn con Lam cũng không biết tin này. Cả đám cứ tưởng Thường Khánh đã rời Việt Nam rồi.

—-oOo—-

Nhà Thùy Anh.

Lo cho nó, Shin, Mạnh Khoa và nhỏ Lam ai cũng nhất quyết “túc trực” ở nhà nó, đợi đến lúc nó có thể bình tâm nói chuyện trở lại mới ra về. Cả bọn ngồi dưới phòng khách, lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau trong khi nó lủi thủi một mình trong phòng riêng. Nó nói nó muốn được ở một mình.

2 giờ đúng.

Nó bước từ trên lầu xuống, khoác ngoài chiếc áo khoác. Có vẻ nó định đi đâu đó.

Không đợi mọi người hỏi, nó nói:

_Em đến trường. Chợt em thấy nhớ cái bãi cỏ đằng sau trường.

Ai cũng hiểu tại sao nó lại tự nhiên “thấy nhớ” cái bãi có đó …

Nhỏ Lam đứng dậy:

_Để mình đi với bồ!

_Không cần đâu! – Nó ráng mỉm cười để con bạn yên tâm – Mình không sao thật mà.

Rồi nó đi mất. Thế nhưng nó vừa bước ra khỏi nhà, bốn người còn lại ai cũng thấy lo, bèn chẳng ai bảo ai, lật đật đứng phắt dậy, âm thầm theo sau.

Bãi cỏ trường nó.

Nhà nó gần trường hơn nhà Thường Khánh nên tuy anh chàng đi trước nhưng cả hai lại đến cùng lúc. Trường nó có hai cổng, nó đi cổng trước, anh chàng đi cổng sau. Bãi cỏ nằm chính giữa hai cổng, đằng sau dãy phòng học của lớp 12 và đối diện xéo với mặt sau của khu canteen.

Tuy đang là giữa trưa, nhưng lạ thật, bãi cỏ không một bóng nắng. Cảnh vật yên tĩnh và râm mát như một buổi sáng mùa thu.

Gió hiu hiu thổi trên bãi cỏ trống làm nó thấy hơi lạnh. Nó xẻ tóc ra cho sang hai bên vai, kéo mũ áo trùm kín đầu rồi cho hai tay vào túi áo khoác trước bụng. Gió làm tóc nó bay bay. Không thèm tém lên, nó cứ để thế và bước, bước đến đúng vị trí mà hắn và nó hay đứng để nói chuyện. Vì tâm trạng không được tốt nên nó chỉ nhìn xuống đất mà bước.

Đối diện với phía nó, Thường Khánh cũng đang sải từng bước chân chậm rãi trên cỏ. Anh chàng mặc một chiếc áo khoác màu da ngựa, tay cho vào túi quần. Thường Khánh cũng nhớ rõ vị trí cả hai hay đứng, anh chàng đang thả bước về phía đó. Và cũng thật trùng hợp khi Thường Khánh cũng không nhìn về phía trước, nên không thấy nó.

Hai đứa đang có mặt cùng một nơi và đang bước về phía nhau mà không hề biết.

Đúng là vị trí này – đối diện với lưng phòng số 13 và kế bên một cây hoa anh đào – nó nghe người ta gọi là cây anh đào nên bắt chước gọi theo chứ thừa biết rằng cái cây gầy guộc khẳng khiu với những chùm hoa tim tím pha hồng này chẳng phải cây anh đào.

Lúc ấy, cả hai mới ngước lên.

1 giây … 2 giây … 3 giây trôi qua trong im lặng.

Đầu óc nó chợt trở nên trống rỗng. Nó có nhìn lầm không? Vì nó quá yêu hắn nên tưởng tượng ư? Nhưng sao hình ảnh của trí tưởng tượng mà lại sắc nét đến thế …

Thấy nó, Thường Khánh cố xua đi tình cảm đang dâng lên trong người, vội vã quay đi.

_Này! – Nó vội gọi giật – Có thật là anh không?

_…

Không thấy hắn đáp, nó chạy lại, đưa tay chạm vào anh chàng. Ngỡ ngàng.

_Đúng là anh thật rồi! Không phải là anh bay sang Canada rồi sao? – Không ngờ trong lúc dầu sôi lửa bỏng này mà nó có thể hỏi mấy câu đó.

_Đúng, là tôi đây! – Thường Khánh quay lại – Vậy thôi nhé, tôi có việc phải đi!

Nói rồi anh chàng vội vã quay lưng bước đi, sợ rằng nếu còn luyến tiếc thêm một giây nào thì lý trí sẽ không thể khống chế được trái tim nữa.

_Anh không được đi! – Nó bật hét lên rồi chạy đến chặn trước mặt Thường Khánh – Anh có biết rằng mình là thằng con trai tồi tệ và hèn nhát nhất tôi từng biết không?

_… Sỉ vả xong rồi chứ? Thả tôi đi được chưa? – Anh chàng nhìn đi chỗ khác, lên tiếng sau một hồi im lặng.

_Chưa. Tôi không bao giờ thả anh đi nữa, không bao giờ! – Nó hét lên quả quyết.

_… Thùy Anh à, cô đừng cố níu kéo chuyện đã qua nữa …

Thường Khánh lên tiếng khe khẽ thì bị nó cắt ngang:

_Tôi biết hết rồi, lí do khiến anh đối xử lạnh nhạt với tôi, lí do anh muốn chia tay. Tôi biết hết rồi! – Nó ngừng lại rồi chậm rãi tiếp, giọng xúc động – Anh biết chứ? Những chuyện xảy ra trong hai năm từ ngày tôi gặp anh còn nhiều gấp đôi những chuyện xảy ra trong mười sáu năm cuộc đời tôi trước đó cộng lại. Đa số toàn chuyện không vui. Nhưng có anh, tôi đã vượt qua tất cả. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua tất cả, từ những sóng gió do người khác tạo ra đến cả những điều tồi tệ mà số phận mang đến. Vậy mà giờ đây, anh đành lòng buông xuôi tất cả chỉ vì một trò đùa của định mệnh được tạo ra từ mười mấy năm về trước ư? – Mắt nó bắt đầu rơm rớm nước.

_…

Nó tiếp tục công kích Thường Khánh trong khi anh chàng không còn biết nói gì hơn:

_Anh có nhớ mình đã hứa gì với tôi không? Anh đã hứa rằng dù bất cứ chuyện gì xảy ra, anh vẫn sẽ mãi ở bên tôi và cùng tôi vượt qua tất cả. – Nó mím môi, nhíu mày – Vậy mà chỉ vì ân oán của thế hệ trước, anh đành tâm phủi bay mọi thứ và phá vỡ lời hứa ấy … Anh buông xuôi, để cho nó tác động cuộc đời của chúng ta, tình yêu của chúng ta, trong khi tôi đã chấp nhận nó … Anh là con trai kiểu gì vậy hả?

Nước mắt chảy dài, nó đưa tay lên đấm thùm thụp vào vai Thường Khánh, lập đi lập lại:

_Anh đáng ghét lắm, đáng ghét lắm! …

Bất ngờ, trong lúc đang bị nó dọng thùm thụp vào ngực, Thường Khánh bèn đưa tay ra kéo nó vào người rồi siết chặt nó trong vòng tay của mình. Những lời nói của nó đã “đả thông thần kinh” anh chàng. Là con gái và còn là “nạn nhân” mà nó cũng đã vượt qua được. Nếu Thường Khánh lại buông xuôi thì thật chẳng đáng mặt nam nhi chút nào. Vả lại, bây giờ anh chàng đã hiểu rằng tình yêu của mình đối với nó mới là tất cả … Không gì mạnh mẽ hơn tình yêu ấy. Không gì có thể xen vào tình yêu ấy.

_Tôi xin lỗi … Phải, tôi đáng ghét lắm! Tôi cũng đang ghét bản thân mình đây.

Thường Khánh siết chặt nó hơn. Nó nhắm mắt. Một giọt nước mắt chảy dài từ khoé mi. Cảm giác ấy thật bình yên biết bao! Ước gì thời gian ngừng lại mãi mãi vào giây phút này … Lâu thật lâu sau, anh chàng mới thả nó ra. Cầm lấy hai tay nó, Thường Khánh nói bằng giọng thật trầm và nghiêm túc:

_Tội lỗi của tôi, cô muốn trút giận như thế nào cũng được. Nhưng hãy để sau có được không? Còn lúc này, tôi chỉ muốn nói một điều mà tuy cô đã biết từ rất lâu rồi, nhưng giờ đây tôi cần khẳng định lại, với cô và với chính mình … – Nhìn sâu vào mắt nó, anh chàng bật thốt lên – Anh yêu em, Thùy Anh! Anh yêu em, trước kia, bây giờ, sau này và mãi mãi. Anh yêu em!

Nó bật cười trong khi nước mắt lại trào ra một lần nữa. Lần đầu tiên trong vòng hai tháng trở lại đây, những giọt nước mắt ấy tuôn ra là vì hạnh phúc. Nó không thể nói gì lúc đó. Hình ảnh cậu thiếu gia ngạo mạn từng tỏ tình với nó kiểu “Tôi chỉ nói một lần thôi, nghe cho rõ đây …” lại hiện về. Có ai ngờ, hai năm sau, Thường Khánh đã trở thành người có thể dễ dàng bộc lộ cảm xúc của mình và còn chủ động lặp đi lặp lại như thế này?! Nó mỉm cười trong khi Thường Khánh tiếp tục kéo nó vào lòng, ôm siết.

Gió vẫn hiu hiu thổi, lung lay mấy ngọn cây và mấy nhánh cỏ. Dưới những ánh chiều tà màu vàng cam, nó và hắn siết chặt lấy nhau.

Hạnh phúc.

Phía sau bức tường, bốn người kia đang “rình” nãy giờ. Và khi xem đến đoạn kết, sắc thái biểu cảm của bốn người họ chẳng ai giống ai. Con Lam thì suýt hét lên vì vui sướng, bèn lấy điện thoại ra chụp lấy chụp để khoảnh khắc ấy. Mạnh Khoa thì ngước mặt lên trời, mỉm cười. Shin thoáng đứng hình, rồi cũng khẽ mỉm cười. Lão Quân thì ánh mắt hấp háy niềm vui, rồi lại quay sang nhìn Shin bằng ánh mắt an ủi.

Nhưng dù có biểu cảm ra sao đi nữa thì cảm giác chung của mọi người bây giờ là ai cũng cảm thấy hạnh phúc giùm hai người bọn họ, sau bao sóng gió cũng đã đến được với nhau.

—-oOo—-

Một buổi tối thứ Bảy – một buổi tối mùa hè mát mẻ.

Mạnh Khoa bỗng cảm thấy ngột ngạt nên quyết định ra ngoài đi dạo.

Đối với một buổi tối nóng nực thế này, đi dạo dọc theo bờ hồ trong một công viên nào đó và tận hưởng cái mát lạnh của hơi nước từ dưới mặt hồ phả lên có lẽ là giải pháp thông minh nhất. Đó là lí do tại sao Mạnh Khoa và nhiều người cùng chọn hoạt động đó, thành ra cái thành lan can dựng dọc theo hàng cây gần bờ hồ hôm đó đặc nghẹt người đứng hóng mát, đa số là đi theo cặp.

Chọn một địa điểm khá thông thoáng cạnh một cây liễu rũ dài xuống mặt hồ, Mạnh Khoa dừng chân. Đầu óc anh chàng đang trong trạng thái trống rỗng. Thi tốt nghiệp xong, trong khi bạn bè đang lũ lượt nộp đơn thi đại học, đua nhau chọn hết trường này đến trường kia, Mạnh Khoa vẫn bình chân như vại. Với học lực của anh chàng, đậu thủ khoa một trường đại học danh tiếng cũng chỉ là chuyện nhỏ. Vấn đề là, anh chàng chẳng biết nên chọn trường nào. Mẹ Mạnh Khoa thích anh chàng làm kinh doanh, trong khi ba thì muốn anh chàng đi theo nghiệp nhiếp ảnh – ước mơ thuở thiếu thời của ông. Ba mẹ suýt cãi nhau chỉ vì vụ ấy và cuối cùng đi đến quyết định: Tùy con trai cưng, muốn vào đâu thì vào, quan trọng anh chàng thích là được. Mạnh Khoa thích gì à? Nói thật thì anh chàng muốn trở thành … một diễn viên. Ngay từ nhỏ, Mạnh Khoa đã bị thu hút bởi các vai diễn hành động trong phim, muốn được trở thành anh hùng như Superman hay Batman. Lớn lên, tuy ước mơ không còn viễn vông như trước nhưng mong muốn trở thành diễn viên, được đặt hết tâm huyết vào việc thể hiện một vai diễn mà mình yêu thích vẫn không mờ nhạt trong anh chàng …

Đang suy nghĩ mông lung thì chợt Mạnh Khoa nhớ đến Eun Ji. Cô nàng cũng là diễn viên. Nếu Mạnh Khoa trở thành diễn viên, biết đâu sau này … Anh chàng bật cười khi nghĩ đến đó.

_Anh bất bình thường hơn hồi trước đấy … – Một giọng nữ trong vắt như làn nước dưới hồ bật lên lời nhận xét … bằng tiếng Anh.

Mạnh Khoa quay qua, ngạc nhiên tột độ khi nhận ra người đang đứng trước mặt mình chính là Eun Ji!

_Em … Em … – Sự kinh ngạc khi nhìn thấy Eun Ji khiến anh chàng nói không nên lời. Mãi một lúc sau, Mạnh Khoa mới lưu loát nói xong câu – Em đến Việt Nam hồi nào? Sao em lại có mặt ở đây?

_ Từ hôm thứ Ba ạ. – Cô bé đáp rành rọt – Em thăm quê ba và cũng là thăm anh hai em hiện đang ở Việt Nam. Còn việc em ở đây lúc này chỉ là một sự tình cờ thôi … Nhà anh em kế bên cái công viên này nên em ra đây tản bộ. Thấy anh đứng ngẩn ra như người mất hồn nên em không nỡ làm phiền.

_Thấy ở đây như thế nào? Thức ăn có hợp với em không?

_Ở đây rất tuyệt! – Cô bé trả lời tất cả các câu hỏi của Mạnh Khoa – Thức ăn cũng rất ngon. Bây giờ em mới hiểu tại sao nhiều đồng nghiệp như Nickhoon với cả Jae Joong oppa khuyên em thử món phở đầu tiên!

Thật ra Eun Ji cũng rất ngạc nhiên và bất ngờ khi gặp Mạnh Khoa ở đây. Nhưng theo nghiệp diễn từ nhỏ, quy tắc vàng “gặp chuyện gì cũng có thể tỉnh như không” đã ăn vào máu cô nàng nên Eun Ji không phản ứng gì nhiều.

_Ừm … – Mạnh Khoa không nói gì thêm, chỉ biết buông một lời cảm thán – Trời hôm nay nóng thật! – Rồi lái sang chuyện khác – Em vẫn khỏe chứ hả?

Eun Ji bật cười – nụ cười tươi chẳng kém chi một nụ hoa hồng bật mở cánh, làm anh chàng lao đao.

_Gặp nhau nãy giờ cả tiếng rồi mà anh mới hỏi thăm sức khỏe em ư?

_À … – Mạnh Khoa gãi đầu – Anh xin lỗi! Ừ mà … – Chợt Mạnh Khoa chuyển hướng nhìn sang … cổ Eun Ji, cô nàng đang đeo sợi dây chuyền có mặt là chiếc chìa khóa tuyệt mĩ ngày ấy, chiếc chìa khóa để mở chiếc hộp có bức thư từ chối của nó viết cho anh chàng. – Em … Em còn giữ chiếc chìa khóa này à?

_Dạ! – Cô nàng nhìn xuống cổ mình, nâng chiếc chìa khóa ấy lên – Nó xinh mà, rất thích hợp để làm mặt dây chuyền.

_Ừm … – Mạnh Khoa lại gãi gãi đầu, không biết nói gì.

Thật ra, hiện giờ Mạnh Khoa rất muốn thổ lộ tình cảm của mình với Eun Ji, rằng anh chàng đã nhớ và nghĩ về Eun Ji nhiều ra sao sau khi trở về Việt Nam … Nhưng tệ là Mạnh Khoa thực sự chẳng biết bát đầu thế nào và có cảm tưởng như mình là một thằng ngốc khi đứng trước một bông hoa rực rỡ như Eun Ji. Phía Eun Ji cũng thế, cảm giác cô nàng dành cho Mạnh Khoa cũng mãnh liệt tương tự của anh chàng dành cho cô. Thế nhưng, cô cũng chẳng biết thể hiện như thế nào, dù là một diễn viên với bề dày kinh nghiệm đã hơn bảy năm.

_Anh Mạnh Khoa này/ Eun Ji này … – Cả hai đồng thanh gọi tên nhau rồi cùng khựng lại và bật cười.

Được một lúc sau, không thấy ai nói gì, cả hai lại cùng lên tiếng cùng một lúc:

_Anh nói trước đi/ Em nói trước đi!

Thế là hai đứa lại ngẩn ra và cười xòa. Rồi lại một lát sau, chắc mẩm rằng người kia sẽ đợi cho mình nói trước, cả hai đồng thanh một lần nữa:

_Anh (em) nghĩ là … – Biết là lại bị “ý tưởng nhớn gặp nhau” nhưng cả hai mặc kệ vì điều hai đứa định nói rất chi là quan trọng – Anh (em) thích em (anh) …

Lần đồng thanh này không khiến hai đứa nghệch mặt ra phì cười nữa mà khiến cho cả hai kinh ngạc nhìn nhau.

_Anh vừa nói gì? – Lần này thì Eun Ji nhanh miệng nói trước

_ Anh … – Mạnh Khoa gãi gãi đầu rồi hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào Eun Ji – Anh đã suy nghĩ rất nhiều về buổi trò chuyện với em ở canteen bệnh viện. Lần đầu tiên anh nghĩ lại về tình cảm mà mình dành cho cô ấy và nhận ra … em đã đúng … Và không biết từ bao giờ, hình ảnh cô ấy không còn xuất hiện trong đầu anh nữa, mà thay vào đó … là em! Anh thích em, Eun Ji!

Không gian chùn xuống một lúc lâu.

_Em … – Eun Ji cũng cất giọng sau một hồi im lặng – Em cũng nghĩ rất nhiều về anh từ hôm ấy … Anh là người đầu tiên gây cho em ấn tượng mạnh như vậy. Một cảm giác rất đặc biệt, yên bình và ấm áp mà em chưa bao giờ được có … Em … – Eun Ji không cần nói thì một người thông minh như Mạnh Khoa cũng biết cô nàng muốn nói gì.

Cô bé ngước mặt lên nhìn Mạnh Khoa, đôi má Eun Ji đỏ ửng từ bao giờ. Cầm cái mặt dây chuyền lên, cô nói:

_Còn về chuyện cái chìa khóa … Em giữ nó là vì em trân trọng tình cảm của anh dành cho chị ấy. Đó cũng là một phần lí do khiến em thích anh. Những chàng ngốc luôn có sức quyến rũ kì lạ … – Cô bé nhoẻn miệng cười khi nói đến đó rồi nghiêm túc trở lại – Em tôn trọng tình cảm ấy, vì … Chị ấy là quá khứ của anh, còn em … sẽ là hiện tại và tương lai của anh ….– Rồi Eun Ji bẽn lẽn nói thêm – Tất nhiên, chỉ khi anh muốn.

Mạnh Khoa phì cười trước sự thơ ngây đáng yêu của Eun Ji. Trong đêm tối, ánh mắt của hai đứa lấp lánh ngập tràn hạnh phúc, lung linh hơn cả những ánh đèn rọi trên mặt hồ lấp loáng kia.

Hôm đó, Mạnh Khoa hộ tống Eun Ji về nhà dù nhà cô nàng chỉ sát bên công viên. Và người ra mở cổng cho Eun Ji là Shin! Khỏi phải nói Shin và Eun Ji ngạc nhiên thế nào khi Shin trông thấy Mạnh Khoa và lắp bắp giải thích với Eun Ji … Đúng là quả đất thật là tròn!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s