[CHAPTER 45] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Mấy ngày nay.

Vào lớp, nó vẫn cố ra vẻ như không có chuyện gì, nhưng không qua nổi cặp mắt con Lam và Mạnh Khoa. Còn bọn fan Thường Khánh không thấy anh chàng và nó thân thiết nữa thì mừng ra mặt. Mạnh Khoa nhiều lần đã định “thịt” Thường Khánh nhưng nó không đồng ý.

Hôm nào cũng ngồi kế Thường Khánh, mà nó cảm nhận như “một vòng trái đất” ấy. Rất xa cách. Xa cách đến nỗi nó không dám tin rằng Thường Khánh vẫn đang ngồi đó. Nó muốn chạm vào hắn. Nhưng một sức cản vô hình nào đó không cho phép nó làm thế. Nó như người bị hất ra khỏi cuộc đời của Thường Khánh, phũ phàng, dứt khoát, không thương tiếc … Hằng ngày, nó vẫn cười, vẫn vui vẻ chuyện trò, sinh hoạt bình thường. Nhưng khi đặt chân vào phòng, đặt chân vào thế giới riêng của mình, là nó bắt đầu bật khóc. Nó nhớ Thường Khánh của nó trước kia lắm, thực sự rất nhớ …

—-oOo—-

Một buổi tối.

Nó ngồi bên chiếc bàn, cố nhồi nhét vào đầu những dòng Lịch sử cứng nhắc. Đã hai tiếng rồi, mà nó vẫn chưa thuộc hết một trang. Bình thường chỉ cần 30 phút là nó giải quyết xong đống bài cần học thuộc. Thế mà … Nó nằm mộp xuống bàn, thiểu não như người hết tiền.

“Cộc cộc cộc!”. Chợt có tiếng gõ cửa.

_Anh hai đây!

_Anh vào đi! – Nó ngồi bật dậy, giả vờ giọng phấn chấn, nói.

Lão Quân đẩy cửa ra. Nó đứng dậy, quay lại phía ông anh, tỏ vẻ nhắng nhít giống mọi hôm:

_Hôm nay anh trai yêu quý có đôi điều vàng ngọc gì muốn chỉ bảo em gái hay sao mà thân chinh lên tận đây thế?

Anh nó, với vẻ mặt nghiêm túc, lên tiếng:

_Đừng giả vờ nữa! Mấy hôm nay mày rất khác so với mọi bữa. Lại có chuyện gì nữa à?

Không muốn lão hai bận tâm về mình, nó gượng cười, đấm vào vai ông anh:

_Xì! Anh cứ lo xa! Em có làm sao đâu nào, vẫn đủ đầu, mình, tứ chi, có gì khác đâu!

Anh nó nghiêm giọng:

_Em còn muốn giấu thằng anh này cái gì nữa đây? Trên đời này, anh là người duy nhất chảy chung một dòng máu với em. Anh không hiểu em, thì còn ai hiểu em nữa hả?

Nó nhìn lão Quân một hồi. Mắt nó tự dưng long lanh. Tất cả những gì nó muốn kìm nén, phút chốc trào dâng lên. Nó òa khóc ôm lấy anh hai.

_Anh ơi … Thường Khánh không cần em nữa … Hắn thật sự không còn cần em nữa …

Lão Quân nhẹ nhàng vuốt tóc nó:

_Hai đứa lại có chuyện gì nữa đây?

_Hắn … Chính miệng hắn nói với em … Hắn chán em, hắn phát ngấy em …– Nó nói trong tiếng khóc – Anh hai ơi, em thật sự rất thích tên ngốc ấy … Dù ai có nói gì, em vẫn không thể chấp nhận rằng chuyện này là thật … Em không muốn … Em không muốn thừa nhận, rằng … rằng em và hắn đã … kết thúc! – Vừa nói, nó vừa ôm chặt ông anh hai.

Lão Quân khẽ vồ về nó trong vòng tay mình, vén tóc nó lên, nói:

_Anh không nghĩ thằng bé ấy có thể nói như thế … Nhưng – Lão thở dài, siết lấy nó – … Nếu biết trước em sẽ khổ vì nó như thế này, anh đã ủng hộ chuyện của em với Shin ngay từ đầu …

Nó chẳng màng nghe xem lão Quân nói gì, cứ thế mà khóc và khóc. Có cảm tưởng như nước mắt nó sắp cạn cả rồi. Thế mà nó vẫn chưa ngừng khóc. Tội nghiệp lão Quân, vuốt tóc an ủi nó tê hết cả tay!

—-oOo—-

Trường nó, giờ ra chơi.

Nó và nhỏ Lam đang ngồi dưới căn tin. Thật ra, nó chẳng còn tâm trạng nào để ăn với chả uống nữa cả, nhưng con Lam cứ nằng nặc kéo nó đi. Mấy hôm nay, thấy nó cứ hồn để trên mây, nhỏ Lam rất lo và luôn tìm mọi cách để làm con bạn mình vui.

_Thùy Anh nè!

Nhỏ Lam đẩy ly nước của mình qua một bên, rồi khều nó. Con nhỏ phải gọi đến lần thứ hai nó mới giật mình nhìn qua.

_Bồ gọi mình à?

Quen với trạng thái “lơ lửng” của nhỏ hổm giờ rồi, nên nhỏ Lam chỉ toét miệng cười, tiếp:

_Hôm qua mình với mẹ đi chợ đêm, thấy có cái này đẹp, mình mua cho bồ nè!

Con nhỏ dứt lời rồi xòe bàn tay mình ra, bên trong là một chiếc vòng được kết từ cườm, rất công phu và đầy màu sắc. Nó gượng cười, cầm chiếc vòng lên từ bàn tay nhỏ Lam.

_Cảm ơn bồ … – Miệng thì nói cảm ơn mà mắt nó vẫn thẫn thờ nhìn đi đâu.

_Bồ không thích cái vòng này à?

_Không! Mình thích lắm … – Nó lại cười gượng gạo rồi quay sang chỗ khác.

Nó không muốn làm nhỏ bạn mình buồn, thực sự không muốn. Nhưng, nó không thể nào giấu đi những cảm xúc của mình nữa. Nó đang rất đau.

Còn nhỏ Lam, cứ tưởng món quà này sẽ làm nó vui hơn được tí, thế nhưng khi thấy mặt nó vẫn rũ nhưng tàu lá chuối gặp mưa, con hết chịu nỗi, bèn kéo tay nó:

_Đi lên lớp với mình!

Con nhỏ nói rồi toan đứng lên. Nó vội kéo xuống:

_Bồ định làm gì?

_Đi theo rồi biết. Mình không thể để bồ bị hắn hành hạ kiểu này nữa! – Con nhỏ dứt khoát – Phải làm cho ra lẽ vào ngày hôm nay!

_Không được đâu! – Nó nhất mực can ngăn – Có làm lớn chuyện thì cũng chẳng thay đổi được gì đâu. Mình không muốn làm hắn khó xử trước mặt nhiều người …

Nhỏ Lam tức giận gạt tay nó ra rồi ngồi phịch xuống:

_Tên đáng chết ấy đã đối xử với bồ như thế. Sao bồ còn … ? Chẳng lẽ bồ muốn đánh mất người bồ yêu chỉ vì tin vào cái lý do lãng nhách của hắn sao? Bồ dễ dàng chấp nhận buông tay chỉ vì hắn nói là “chán” bồ sao? Chính bồ là người biết rõ Thường Khánh không phải loại người đó! Vậy mà bồ chỉ biết ngồi yên bình chân như vại và lặng lẽ khóc một mình như thế này à?

_Mình …

Nước mắt nó lại trào ra. Nó vừa mở miệng thì giọng nói một ai đó vang lên cắt ngang câu nói của nó.

_Kiều Lam nói đúng đó.

Mạnh Khoa xuất hiện sau lưng hai đứa từ lúc nào. Anh chàng tiếng lại bên nó.

_Cô có biết tôi chướng mắt như thế nào khi chứng kiến cô thế này không? – Mạnh Khoa ngồi xuống chiếc ghế kế nó, khẽ đưa tay lên lau nước mắt cho nó, nhoẻn cười – Phải tin người cô yêu chứ! Cô thừa biết hắn đối với cô như thế nào mà … Chắc chắn phải có ẩn khuất gì trong chuyện này … Tôi sẽ tìm ra. Đừng khóc nữa. Cười đi mà! Cô có biết tôi nhớ nụ cười thiên thần ấy của cô đến thế nào không?

Nó bật cười. Mạnh Khoa lúc nào cũng thế, dịu dàng và tử tế như một bạch mã hoàng tử. Mạnh Khoa xứng đáng với một cô gái tốt hơn nó.

Thấy nó cười, dù nụ cười không tươi như trước, nhưng ít ra, cũng không gượng gạo như mấy bữa nay, Mạnh Khoa nhẹ lòng hẳn. Dù anh chàng không còn yêu nó nữa, nhưng lời thề sẽ bảo vệ nó, đứng phía sau tìm kiếm hạnh phúc cho nó, mà anh chàng đã thề với trái tim mình, vẫn sẽ còn hiệu lực mãi mãi …

—-oOo—-

Chiều hôm đó.

Thường Khánh vừa đi học về đã thấy Mạnh Khoa đứng trước cổng nhà mình. Thừa biết lí do Mạnh Khoa đến đây, Thường Khánh bèn giả vờ không quan tâm, lờ anh chàng và toan bước thẳng vào nhà.

Mạnh Khoa liền đưa tay ra ngáng ngang cổ Thường Khánh.

_Khoan đã! Tôi có chuyện muốn nói!

Thường Khánh lạnh lùng đáp lời:

_Tôi thì chẳng có chuyện gì để nói với cậu và cũng không muốn nghe cậu nói gì cả!

_Được thôi! – Mạnh Khoa nhún vai – Có nghe không thì tùy u, nhưng miệng là của tôi, tôi vẫn có quyền nói … – Anh chàng nhìn thẳng vào mắt Thường Khánh – 8 giờ tối nay, công viên gần nhà cô ấy. Nếu u không ra, cô ấy sẽ không về đâu.

Thường Khánh nhìn Mạnh Khoa bằng đôi mắt lãnh đạm:

_Nói cô ấy thôi đi! Đừng níu kéo chuyện đã kết thúc nữa. Cũng đừng chờ tôi, tôi sẽ không ra đâu!

Mạnh Khoa điềm nhiên:

_Muốn nói gì thì u tự đi nói đi! Nhiệm vụ của tôi đến đây là kết thúc rồi … – Anh chàng nói rồi bước đi, leo lên chiếc SH của mình rồi lại quay ra, trừng mắt như đe dọa Thường Khánh – Hy vọng đây là lần cuối tôi thấy cô ấy đau khổ vì u! Nếu không, u chết chắc!

—-oOo—-

Tối.

Hai anh em vừa ăn cơm xong thì đã gần 8h. Theo lịch thì hôm nay đến lượt nó rửa chén nên lão Quân bèn lên nhà xem phim. Nhưng lão chưa kịp bật TV thì nó bỗng từ nhà dưới chạy lên, nói:

_Em có việc phải đi! Chén bát anh cứ để ở đó, lát về em rửa!

Không đợi lão hai gật đầu, nó phóng ra khỏi cửa. Lão đành hét theo:

_Nè! Không mặc áo khoác vào?!

_Trễ giờ rồi! Em phải đi ngay bây giờ! – Nó la vọng vào.

Không cần nghĩ lão Quân cũng biết. Người làm cho nó luống ca luống cuống hấp ta hấp tấp như thế chỉ có thể là thằng bé đó thôi. Lão rút điện thoại ra, bấm số ai đó.

_Alô. Shin, tớ có chuyện muốn nhờ cậu.

Công viên gần nhà nó.

Lãng vãng hai ba cặp tình nhân tay trong tay dạo bước dưới những tán cây. Nhìn đi nhìn lại, hình như chỉ có một mình nó là “solo” thôi. Nó ngó xuống đất. Nhìn thêm mất công tủi!

Một làn gió thổi qua, làm mái tóc của nó tung bay. Nó chẳng màng sửa lại tóc, chỉ lôi bé iPhone ra, nhìn xem mấy giờ. 8h đúng rồi. Hắn có đến không đây?!

5 phút. 10 phút. 20 phút trôi qua. Vẫn chỉ có cái bóng của nó làm bạn với nó.

Lạnh. Hình như mùa đông của thành phố chưa bao giờ lạnh thế này … Quen tay, nó toan cho hai tay vào cái túi áo trước bụng quen thuộc, thì nhớ ra, vì vội quá nên nó không mặc áo khoác. Cô đơn. Nó – một con bé ngốc nghếch không đang tâm buông xuôi tất cả – vẫn đang một mình một bóng lặng lẽ ngồi dưới gốc cây, chờ hắn. Nước mắt. Những giọt nước mắt nóng ấm lăn dài trên má nó từ lúc nào. Nó không muốn khóc, thật sự không muốn. Nhưng nó không kiểm soát được mình nữa. Nước mắt của nó cứ thế tuôn dài.

Nó co người lại ôm lấy hai đầu gối mình rồi vục mặt xuống mà khóc nức nở.

Hết thật rồi! Hắn quên nó thật rồi …

Kết thúc rồi! Hai đứa đã kết thúc thật rồi …

Xa xa. Đằng sau một thân cây to, có một người con trai đang lặng thầm quan sát nó.

Đó chính là Thường Khánh. Dù đã quyết tâm sẽ không ra đây, nhưng cái hình ảnh nó ngồi co ro trong bóng đêm đã lay động trái tim và lí trí Thường Khánh. Anh chàng không thể bỏ mặc nó …

Và bây giờ, Thường Khánh đang phải khống chế mình một cách khổ sở. Vì chỉ cần sơ hở một chút thôi, anh chàng sẽ bất chấp tất cả, sẽ lao lại và ôm lấy nó, nói ra toàn bộ sự thật mất. Thấy hai bờ vai nó run run, biết rằng nó đang khóc, lòng Thường Khánh càng rối bời …

Tại sao vậy? Tại sao một người đã hứa với chính mình rằng sẽ không để nó đau khổ lại có thể trở thành nguyên nhân của sự đau khổ ấy? … Anh chàng không thể để cho nước mắt của nó mãi rơi như vậy! Và lần này thì con tim đã chiến thắng lí trí. Mất hết kiểm soát, Thường Khánh toan bước lại phía nó. Nhưng định mệnh luôn thích bông đùa với người khác: Đột nhiên, từ đằng sau một thân cây khác, cách anh chàng vài mét, một người khác bước ra và tiến về phía nó. Không mất nhiều thời gian để Thường Khánh nhận ra đó là Shin.

Về phần nó, khi chợt nghe tiếng bước chân từ xa vọng lại, đốm lửa hy vọng tưởng như vừa lụi tắt lại bùng sáng lên một đốm sáng nhỏ nhoi. Hắn đến rồi ư?

Nó mừng rỡ ngước lên.

_Thường Khánh?!

Thế nhưng, niềm hạnh phúc ấy lập tức bíên mất khi nó nhận ra người đang đứng trước mặt nó là Shin chứ không phải là Thường Khánh.

Shin có vẻ hơi lúng túng, nhưng rồi lại lấy lại được “phong độ” ngay sau đó:

_Anh … Anh biết người em đang chờ không phải là anh … Nhưng … Anh không có đủ can đảm và bình tĩnh để nhìn em đau khổ như thế này … – Anh chàng khuỵu gối, ngồi xuống, đối diện với nó, nhẹ nhàng đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt nó, khẽ tiếp – Đừng khóc nữa … Anh không muốn thấy em như thế này chút nào! Anh xin em, đừng khóc! …

Thế nhưng, chẳng hiểu sao, những lời dỗ dành của Shin càng làm nó chấn động và khóc nhiều hơn.

Nước mắt của nó tiếp tục chảy dài trên khuôn mặt. Shin lặng nhìn nó một hồi lâu rồi bất ngờ chồm đến ôm chầm lấy nó. Nó ngỡ ngàng, yếu ớt đưa tay đẩy Shin ra, nhưng bất lực. Với lại, nó cũng cần một vòng tay ai đó để được chìm trong cảm giác an ủi, như lúc này. Nó gục bộ mặt đẫm nước mắt lên vai Shin. Anh chàng ôm chặt lấy nó, giọng như gió lùa qua kẽ lá:

_Anh yêu em, Thuỳ Anh. Em luôn biết thế mà, phải không? Anh đã chấp nhận từ bỏ lễ đính hôn vì em, để em được hạnh phúc. Nhưng như thế không có nghĩa là anh chấp nhận từ bỏ em. Nếu thằng bé đó thực sự là như vậy thì nó không đáng để em đau khổ … Vì vậy, xin em đừng khóc nữa. Quên thằng bé ấy đi! Từ giờ, anh sẽ là người khiến em hạnh phúc …

Thường Khánh vẫn đứng bất động đằng sau thân cây kia từ nãy đến giờ. Những gì Shin nói và tất cả những sự việc diễn ra, anh chàng đều đã chứng kiến hết.

Cảm giác trong người anh chàng hiện giờ là gì nhỉ?

Ghen ư? Không, Thường Khánh không ghen, vì anh chàng biết mình không xứng đáng để ghen với Shin. Buồn ư? Làm sao anh chàng lại buồn khi kế hoạch rời xa nó sắp thành công như anh chàng đã dự định chứ? Bây giờ trong lòng Thường Khánh chỉ là một mớ hỗn độn của cảm xúc.

Nó đã ngoan ngoãn ngồi yên trong vòng tay Shin. Dần dần, kí ức về Thường Khánh trong lòng nó sẽ bị chôn chặt. Vậy là quá mĩ mãn rồi. Vậy mà tại sao anh chàng lại đau như thế này???

Thấy mình ở lại đây chỉ giống như một người thừa, Thường Khánh bèn nhìn nó một lần cuối rồi quay bước bước đi.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s