[CHAPTER 42] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Sân sau. Chỗ hẹn quen thuộc của nó và Mạnh Khoa.

_Anh về Việt Nam hồi nào vậy? – Nó bắt chuyện trước.

_Hôm qua. – Mạnh Khoa đáp, rồi tiếp – Tối qua tui có gọi điện cho cô nhưng không được … Tui nghe tụi thằng Long kể chuyện của cô và Thường Khánh rồi.

Nó gãi gãi đầu, không biết nói gì.

_Thật ra, tui gọi cô ra đây là vì … – Anh chàng móc điện thoại ra từ trong túi, thao tác nhanh gọn rồi đưa màn hình lên cho nó xem – Cô còn nhớ cái này chứ?

Nó ngạc nhiên tột cùng khi thấy trong hình là chiếc chìa khóa mà anh chàng đã vứt xuống sông ngày nào. Nó tròn mắt, nói:

_Chẳng phải anh đã vứt cái này xuống sông rồi sao? Chính mắt tui thấy nó bay đi và rớt xuống lòng sông mà … Chẳng lẽ … – Nó nhìn anh chàng đầy nghi ngờ – Anh có mánh gì giấu tui sao?

Mạnh Khoa phì cười:

_Cô bé ngây thơ cả tin ngày xưa bây giờ lại mắc thói hay nghi ngờ từ bao giờ vậy?

_Bị lừa riết cũng quen chứ! – Nó nói rồi đấm lên vai anh chàng – Vụ anh lừa tui về bệnh tình của mình tui còn chưa xử anh đó! – Rồi phẩy tay – Mà thôi! Cho qua đi! Còn chuyện cái chìa khóa này là sao?

Mạnh Khoa mỉm cười, hướng mắt về phía xa xăm:

_Chắc cô không tin nổi đâu … – Nói rồi Mạnh Khoa bắt đầu kể chuyện một cô gái người Hàn nhặt được chiếc chìa khóa rồi anh chàng gặp cô ấy như thế nào và gút lại – Cô bé ấy tên là Eun Ji!

“Eun Ji?”. Nó lẩm bẩm. “Cái tên này quen quen … Đúng rồi!”. Một ý nghĩ lóe lên.

Nó lắp bắp hỏi Mạnh Khoa:

_Eun … Eun Ji??? Có … có phải là Jang Eun Ji, nhập viện vì suy thận không?

Mạnh Khoa cũng ngạc nhiên không kém:

_Đúng rồi! Sao cô biết???

_Cô bé ấy là em gái Shin đấy! – Nó ré lên.

Mạnh Khoa lặng người một chút rồi bật cười:

_Đúng là quả đất tròn mà!

Nó cũng cười. Thật là không ngờ đó! Chợt Mạnh Khoa lên tiếng:

_Nhưng … lí do tui gọi cô ra đây là … – Anh chàng bỗng ấp úng – Cô còn nhớ … dòng tái bút tui viết trong bức thư để lại cho cô không?

Nó đăm chiêu như để nhớ lại xem dòng P/s ấy viết gì, rồi gật đầu:

_À … Nhớ! Sao?

Chợt một suy nghĩ bay cái xẹt qua đầu nhỏ … Chẳng lẽ … Mạnh Khoa và cô bé Eun Ji – em gái Shin …? Nó đưa ngón trỏ lên, trợn trắng:

_Không lẽ … Anh và Eun Ji … – Nó nuốt nước bọt lấy lại bình tĩnh – Anh thích con bé ấy rồi sao?

Mạnh Khoa gật đầu ngay lập tức:

_Ừ … Đó chính là chuyện tui muốn nói với cô. Nhưng cô ấy có thích tui không thì tui không biết …

Nó đơ như cây cột cờ. Đã sốc, nay còn sốc hơn!

Mạnh Khoa thấy nó đông cứng lại, anh chàng mới lay nó:

_Này! Cô không sao đấy chứ!?

_À … Không! – Nó giật mình – Nói vậy là … Anh không còn … – Nó chỉ chỉ vào mình như để Mạnh Khoa tự hiểu.

Anh chàng lại tươi roi rói:

_Ừ … Cô … không giận tui đấy chứ?

Nó phá lên cười, vỗ lên vai anh chàng:

_Anh hỏi gì lạ vậy? Tui vui cho anh còn không hết nữa kìa … Nói thật … – Nó bèn “tự sự” với Mạnh Khoa những suy nghĩ của mình bấy lâu nay – Anh thích tui và làm mọi chuyện cho tui … Vậy mà tui không làm được gì cho anh. Thật sự tui áy náy lắm … Và, tui sẽ càng áy náy hơn nếu anh tiếp tục thích tui … Cho nên …

Chợt nó không nói tiếp được nữa. Mà cần gì phải nói, Mạnh Khoa hiểu mà!

_Vậy thì … – Anh chàng đưa tay ra – Chúng ta sẽ làm bạn tốt của nhau chứ?!

Sự thật là từ đó đến nay, nó luôn coi Mạnh Khoa là bạn tốt chứ bộ! Nhưng, bắt đầu từ bây giờ sẽ là chính thức như thế vậy! Nó cũng đưa tay ra bắt lấy tay Mạnh Khoa, cười khì:

_Tất nhiên rồi! À mà … Vì Eun Ji là em gái anh Shin nên chắc tui có thể giúp được anh, có gì nhớ nói tui!

_Cảm ơn cô!

_Uầy! Khách sáo quá. Chúng ta là bạn tốt mà!

Hai đứa vẫn bắt tay, và mỉm cười nhìn nhau. Gió nhẹ khua làm mấy cây cúc dại rung rinh trong nắng sớm. Trong không cảnh yên bình ấy, nó cũng cảm thấy nhẹ nhõm và yên lòng phần nào … Vì từ giờ, thời kì yêu đơn phương nó của Mạnh Khoa đã chấm dứt.

Nó sẽ không còn cảm thấy có lỗi khi đối diện với anh chàng nữa!

—-oOo—-

Phòng Thường Khánh.

Anh chàng đang chọn sách để đọc thì chợt thấy cuốn nhật kí của mẹ mình để trên giá sách. Từ bữa dọn kho và đem cuốn sổ này lên phòng, anh chàng vẫn chưa chạm đến nó. Lưỡng lự một hồi, Thường Khánh cũng quyết định lấy cuốn nhật kí xuống và bước lên giường, lật ra, xem.

“Ngày … Tháng … Năm …

Con à! Mẹ mang thai con được ba tuần rồi nhỉ? Từ lúc biết mình có mang, mẹ hồi hộp và dễ xúc động một cách lạ lùng. Ba mẹ đã quyết định đặt tên con là Thường Khánh, dù con là con trai hay con gái đi nữa … Con có biết vì sao không? Vì ngày làm quen mẹ, ba con đã tặng cho mẹ một chiếc chuông nhỏ, trông rất là bình thường và có phần không được đẹp lắm, vì ba con tự làm mà, nhưng đối với mẹ, đó là cả một món quà đặc biệt nhất mà mẹ từng được tặng. Nhưng nếu đặt tên con là “Đặc Khánh” hay “Biệt Khánh” thì nghe buồn cười lắm! Nên ba mẹ thống nhất sẽ đặt chữ lót của con theo hình dáng bên ngoài của chiếc chuông …”

Anh lật sang trang kế bên. Ra đây là nhật kí mẹ Thường Khánh viết khi mang thai anh chàng. Thế nhưng … “Một con người sắt đá và khô khốc như ba mà cũng lãng mạn đến mức biết tặng quà cho người yêu sao?” – Anh chàng nghĩ thầm.

Lát sau.

Thường Khánh đã đọc lướt qua hết nửa cuốn. Trong đó, mẹ Thường Khánh chỉ nói về cảm giác khi mang thai và sự chăm sóc của ba anh chàng đối với bà, hoàn toàn không có gì đặc biệt cho đến khi …

“Ngày … Tháng … Năm …

Mẹ biết làm sao đây? Ông ngoại con đã phát hiện ra chuyện mẹ có mang với ba con. Ông ngoại đã đuổi ba con đi và bắt mẹ phá bỏ cái thai … Nhưng mẹ thà chết chứ cũng không thể bỏ con được! Bây giờ không có ba con bên cạnh. Mẹ hoang mang lắm. Ngày nào ông ngoại cũng gây sức ép lên mẹ. Mẹ sợ lắm …”

Thường Khánh bàng hoàng suýt đánh rơi cuốn sổ. Cái gì vậy? Gì mà “đuổi ba con đi”, gì mà “bắt mẹ phá bỏ cái thai”? Thế này là thế nào? Tại sao lại …?

Anh chàng cầm ly nước kế bên, uống cạn để lấy lại bình tĩnh.

Từ đầu, theo mô tả về ba anh chàng mà bà Yến viết trong đây, Thường Khánh đã sinh nghi vì thấy nó hoàn toàn khác so với tính khí của ông Duy bây giờ.

… Chẳng lẽ, ông Duy không phải là ba ruột của anh chàng sao???

—-oOo—-

12T4.

Tiết Văn. Thường Khánh ngồi bất động, không nghe giảng, cũng không ghi chép gì cả. Những dòng nhật kí của bà Yến vẫn còn lởn vởn trong đầu anh chàng như một bóng ma, khiến anh chàng không thể nghĩ về điều gì khác được nữa.

Nó có vẻ lo lắng, chốc chốc lại nhìn qua anh chàng. Đã lâu rồi nó chưa thấy Thường Khánh như vậy. Cả tiết, hắn lạnh lùng nhìn đi chỗ khác, hồn để trên mây.

Ra chơi. Nó buông cây viết xuống rồi quay qua anh chàng.

_Nè! Anh làm sao vậy?

Thường Khánh vẫn im lặng, không đáp. Nó lay lay anh chàng:

_Nè!

Đến lúc này, Thường Khánh mới giật mình nhìn sang:

_Hả? Cô gọi tôi hả? Chuyện gì?

Nó thở hắt ra:

_Hôm nay anh sao vậy? Cứ như người cõi trên ấy! – Rồi nó chồm qua anh chàng – Có chuyện gì vậy? Kể tui nghe đi!

_Không có gì đâu … – Hắn lạnh lùng đáp.

_Nhỏ mọn vừa thôi! Nói ra đi, sẽ nhẹ lòng hơn đó!

_Đã bảo là không có gì mà! – Anh chàng bất ngờ quát lên làm nó giật thót.

Nó đờ người ra lặng nhìn Thường Khánh. Sao tự dưng hắn nổi nóng vô cớ với nó? Quan tâm đến hắn cũng là sai sao? Thường Khánh mà nó biết là người thích quát tháo người khác thế này à? … Nó thất vọng đứng dậy, quay đi. Nhỏ Lam trừng mắt nhìn Thường Khánh, rồi bật dậy chạy theo nó.

—-oOo—-

Bãi cỏ trống sau canteen.

Nó và nhỏ Lam đang đứng hóng gió. Nó chả nói gì, làm nhỏ Lam cũng không dám bắt chuyện. Nó vẫn sốc vì chuyện ban nãy.

Cùng lúc đó. Trên lớp.

Thấy Thường Khánh ngồi im mà không chạy theo nó, Mạnh Khoa định bước lại phía hắn, “thuyết giáo” cho hắn một chập như mấy lần trước thì Thường Khánh chợt đứng bật dậy. Nhìn điệu bộ này thì chắc chắn anh chàng đang đi tìm nó. Mạnh Khoa mỉm cười, “Không cần người ngoài tác động nữa sao?! Có tiến bộ đấy! Tinh thần tự giác cao hơn được tí rồi!”.

Nó và nhỏ Lam đang đứng thì chợt nghe có tiếng chân người. Nhỏ Lam quay lại nhìn. Nó biết ai rồi nên không thèm quay lại. Thường Khánh đứng đó với hai lon nước trên tay.

Nhỏ Lam liền quay qua “phịa” với nó:

_Mình chưa chuẩn bị xong bài thực hành lý, lên trước nha!

Chưa đợi nó nói “Ừ”, con nhỏ liền bấm nút biến. Đi ngang qua Thường Khánh, nhỏ Lam không quên nháy mắt đe dọa, “Ông mà làm nó giận nữa là coi chừng tui!”

Thường Khánh bước lại phía nó, mở nắp lon nước, đưa cho nó. Nó quay đi.

Anh chàng đành lên tiếng:

_Tôi xin lỗi vì đã nổi nóng vô cớ.

Nó vẫn không thèm đếm xỉa đến anh chàng. Thường Khánh đành xuống nước:

_Xin lỗi mà! Tôi không cố ý làm cô giận đâu … – Khó tin rằng có một ngày, Thường Khánh lại “xuống thang” nói những lời này với một cô gái – Nè, uống đi cho hạ hỏa.

Nó quay lại, ném cho anh chàng cái nhìn dỗi hờn rồi giật lấy lon nước. Thường Khánh bật cười, nhìn nó “dỗi” thế này, dễ thương hết sức.

Nó quay sang:

_Còn cười được nữa hả? Hừ! Tưởng anh thành tâm hối lỗi, ai dè! – Nó vùng vằng bỏ lên lớp.

Anh chàng bèn nắm tay nó kéo lại:

_Cô thật là … Hở một chút là giận hờn!

_Tui vậy đó! Anh bất mãn à?

Nó gân cổ lên cãi và giật tay ra nhưng anh chàng càng siết chặt hơn:

_… Vậy mà không hiểu sao tôi vẫn thích cô đến thế!

Ặc! Hắn vừa nói gì vậy? Mặt nó đỏ dần, phần vì câu nói đó, phần vì cảm giác ấm áp khi tay nó nằm gọn trong lòng bàn tay của hắn.

Nó nói trong ngập ngừng, không dám ngước lên, sợ hắn thấy khuôn mặt đỏ như gấc chín của nó:

_Đừng … Đừng có tưởng … nói … nói như thế là tui tha cho anh!

_Chứ cô muốn tôi làm gì mới chịu tha đây? – Hắn mỉm cười.

_Muốn anh … – Nó nhìn lên – Kể cho tui nghe lí do tại sao anh lại nổi nóng với tui!

Ánh mắt Thường Khánh chùn xuống, anh chàng im lặng một lát rồi khẽ nói:

_Xin lỗi cô … Nhưng thực sự là tôi không thể kể được … Ít ra là … không phải bây giờ! – Đúng rồi. Chuyện hệ trọng như vậy, chưa xác minh rõ ràng, Thường Khánh đâu thể đem kể lung tung. Vả lại, anh chàng cũng e rằng sẽ làm cho nó lo.

Nó nhìn anh chàng dò xét một lúc. Có vẻ chuyện ấy thực sự rất khó nói. Nó cũng không có thói quen “ép cung” người khác. Giả vờ phụng phịu, nó đáp:

_Vậy thì thôi vậy! Xì!

—-oOo—-

Thường Khánh đi học về, vừa bước chân đến cửa phòng thì thấy bà Yến, mẹ mình bước từ phòng hai vợ chồng ra. Bà Yến tiến đến, cười hiền, vuốt tóc Thường Khánh:

_Con vừa đi học về đấy à?

_… – Anh chàng lặng lẽ nhìn mẹ, không đáp.

Biết tính con, bà Yến chỉ mỉm cười, nói:

_Chắc con đói rồi phải không? Mẹ xuống bếp nói bà Tư làm cái gì cho con ăn nha!

Nói rồi bà ấy bước đi. Chợt Thường Khánh bật ra tiếng:

_Mẹ. Khoan đã …

Bà Yến dừng bước, quay lại nhìn con:

_Có chuyện gì hả con?

Thường Khánh lưỡng lự một lát rồi nói:

_Ba con … không phải ông ấy đúng không?

Mặt bà Yến thóang tồi sầm lại. Nhưng bà ấy lập tức tự trấn an, giả vờ điềm tĩnh, đáp:

_Con nói gì vậy? Mẹ không hiểu …

_Tuy con không biết nhiều về chuyện của người lớn các người. Nhưng … – Thường Khánh nhìn xoáy vào mắt mẹ, nói – Xin mẹ đừng giấu con nữa!

_… – Đến lượt bà Yến im lặng không đáp.

Thường Khánh bước vào phòng lấy cuốn sổ nhật kí màu nâu ra, đưa lên trước mặt bà Yến.

_Con đọc hết rồi! Ông ấy không phải ba con. Ba ruột con đã bị ông ngoại đuổi đi, phải không?

_Con … con … con lấy cuốn nhật kí đó ở đâu? – Bà Yến bắt đầu mất bình tĩnh, giọng run run. Rõ ràng là bà đã cho nó vào chung với thùng các-tông những vật dụng bị vứt đi vài tháng trước. Bà đâu ngờ ông Tư lại chỉ xếp chúng vào trong kho.

_Việc đó không quan trọng. Con chỉ muốn biết … – Thường Khánh nghiêm giọng – Ba con là ai? Ông ấy đang ở đâu? Và tại sao mọi người lại giấu con sự thật này!?

Không đứng vững nữa, bà Yến quỵ xuống sàn, nước mắt tuôn rơi. Cái quá khứ bà cố chôn chặt mười mấy năm nay, thoáng chốc lại ùa về. Bà khẽ gào lên qua làn nước mắt:

_Mẹ đã cố quên nó bấy lâu nay … Tại sao … tại sao con còn khơi lại?

Thường Khánh nhẹ nhàng ngồi xuống bên mẹ, ôm lấy bà, dịu dàng nói:

_Dù đã là quá khứ, nhưng nó vẫn là sự thật. Dẫu sao mẹ vẫn phải chấp nhận và đối mặt với nó … Hãy nói cho con biết đi. Tại sao mọi chuyện ra thành ra như thế này? …

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s