[CHAPTER 41] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Hàn Quốc.

Vài ngày nữa là Mạnh Khoa sẽ trở về Việt Nam để nhập học. Dạo này anh chàng suy nghĩ về Eun Ji hơi bị nhiều. Không biết từ lúc nào, anh chàng đã ít nhớ về nó … mà thay vào đó, hình ảnh cô gái với nét mặt dịu dàng đáng yêu Jang Eun Ji ngày càng xuất hiện nhiều hơn trong đầu anh chàng.

Mạnh Khoa cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa …

Ngày Mạnh Khoa lên máy bay trở về nước.

Phòng Eun Ji. Cô nàng đang sắp xếp đồ đạc bỏ vào vali, và không còn mặc áo bệnh nhân nữa. Có lẽ Eun Ji cũng xuất viện vào hôm nay. Mạnh Khoa đứng trước cửa phòng của cô nàng từ lúc nào.

_Eun Ji à … – Anh chàng lên tiếng gọi khẽ.

Cô nàng quay ra:

_Là anh sao? Em đang định sắp xếp xong đồ sẽ qua chào anh …

_Hôm nay em ra viện à?

_Dạ. – Eun Ji mỉm cười.

_Anh cũng thế, hôm nay anh sẽ bay về Việt Nam … – (Eun Ji thoáng bất ngờ rồi có vẻ cô nàng không vui khi nghe Mạnh Khoa nói) Anh chàng tiến vào phòng – Để anh sắp xếp đồ phụ em.

Eun Ji gật đầu. Trong lúc Mạnh Khoa đang bỏ đồ vào vali thì một chiếc hộp trong đỏ văng ra. Một chiếc chìa khóa rơi ra từ trong hộp. Anh chàng nhặt chiếc chìa khóa lên và phát hiện ra nó hơi bị quen quen. Mạnh Khoa ngồi xuống giường, ngắm nghía chiếc chìa khóa. Anh chàng lục tìm trong trí nhớ một hồi rồi kinh ngạc nắm chặt chiếc chìa khóa. Đây là chiếc chìa khóa để mở chiếc hộp của nó tặng trong dịp Sinh nhật anh chàng. Và … anh chàng đã vứt xuống sông rồi còn gì. Sao Eun Ji lại có? Không thể nhầm lẫn được. Vì cái hộp gỗ đó là do bác nó làm chủ xưởng mộc tự tay làm tặng. Cả chiếc chìa khóa cũng được đúc riêng, nên mang vẻ đẹp rất khác biệt. Nói chung là trên đời chỉ có một … Nên anh chàng không thể nhầm lẫn!

_Em có cái này từ đâu thế? – Mạnh Khoa đưa chiếc chìa khóa lên hỏi Eun Ji.

Cô nàng ngồi xuống cạnh Mạnh Khoa, chậm rãi nói:

_Có lần em đi đóng phim ở Busan, đang dợt ở ngoài biển thì thấy chiếc chìa khóa này dạt vào … Thấy dễ thương nên em quyết định giữ nó. Sao vậy?

Mạnh Khoa như không tin vào tai mình.

Ông trời định chơi trò gì đây?! Mạnh Khoa vứt chiếc chìa khóa đó đi là để làm nó hiểu rằng dù thế nào đi nữa thì anh chàng vẫn yêu nó, là để gián tiếp nói rằng anh chàng sẽ không bao giờ mở chiếc hộp có lá thư “xin lỗi vì tôi không yêu anh” của nó ra.

Vậy mà, chiếc chìa khóa ấy lại có thể “vượt trùng dương” và rơi vào tay của Eun Ji.

Cái gọi là “số phận” là có thật sao???

—-oOo—-

Sau khi Eun Ji ra viện thì Shin cũng bay sang Việt Nam.

Phòng nó.

“Lạ thật!”. Nó vừa lẩm bẩm vừa lục tung cái tủ quần áo lên. “Cái lược của mình đâu mất rồi?! Cả cuốn sổ tay cũng mất tiêu!”

Nó ngồi xuống giường, cố nhớ xem lần cuối mình để cái lược và cuốn sổ ở chỗ nào. Cây lược đó rất quan trọng đối với nó. Đó là cái lược bán nguỵêt bằng gỗ do ba nó mua tặng nó khi đi công tác bên Trung Quốc, lúc nó 10 tuổi. Nó quý cây lược ý lắm. Còn cuốn sổ tay thật ra là nhật kí của nó, ai mà đọc được chắc chết. Hôm qua ngồi nghĩ vu vơ, sực nhớ ra chúng, đi kiếm mà chẳng thấy đâu.

Nó đã xới tung cả cái nhà lên rồi còn gì …

Đang ngồi suy nghĩ xem mình có thể để chúng ở đâu được thì tiếng lão Quân gọi:

_Thùy Anh! Xuống dọn cơm!!!

_Dạ! – Nó la lớn rồi lật đật chạy xuống.

Nó đang dọn cơm tối. Hôm nay lại chỉ có lão Quân và nó ăn tối với nhau thôi. Lão hai vừa đi ra ngoài nghe điện thoại xong, trở vào nói với nó:

_Dọn thêm một cái chén với đôi đũa nữa!

_Ai ăn nữa ạ? – Nó nhướng mày, sẵn tiện buông lời chọc ông anh – Chị Tuyết hả?!

Lão Quân đưa tay kí lên đầu nó mấy cái liên tiếp:

_Cái giá phải trả cho việc dám chọc tao!

Nó ôm đầu, nhăn nhó:

_Anh trai mà sao tàn nhẫn với em gái thế hả?!

Đúng lúc đó thì có một giọng nói ấm áp vang lên bên tai nó:

_Tên kia, bắt nạt em gái là không hay đâu nhé!

Theo sau đó là một bóng người lao vút vào và … kẹp cổ lão Quân. Người ấy quay mặt lại và nó nhe răng cười với nó. Hơi bị bất ngờ khi người đó là Shin.

_Này này, buông tớ ra! Hết thở được rồi! – Lão Quân cố giật tay Shin ra khỏi cổ.

Shin cười gian rồi buông cái cổ đáng thương của lão Quân ra. Lão ho mấy cái rồi nhìn Shin bằng con mắt hình viên đạn:

_Chưa gì mà đã bênh nó chằm chặp rồi … Mà nè, sao đến nhanh thế hả?

_Lúc gọi điện cho cậu thì tớ đã tới ngã ba rồi! Gọi lấy lệ thôi! Hehe!

Nó chen ngang vô hai ông.

_Anh Shin về Việt Nam hồi nào vậy?

_Hồi nãy! – Shin hồn nhiên đáp – Con bé Eun Ji vừa ra viện thì anh bay về liền. Về đến nhà làm biếng nấu cơm nên qua đây ăn ké! – Shin lại cười, nụ cười vô tư như con nít.

Nhớ ra vụ hôm đính hôn, nó cúi mặt xuống, nói lí nhí:

_Chắc vì em mà anh bị la dữ lắm hả?

_Đâu có! – Shin cười – Tại con bé Eun Ji phải nhập viện nên ba mẹ anh chẳng còn thì giờ quan tâm đến chuyện đó nữa.

Nó định hỏi tiếp nhưng chợt thấy ngại ngại. Hic, nó mắc nợ nhiều người quá. Shin, Mạnh Khoa và cả Thường Khánh nữa, họ đều hy sinh cho nó quá nhiều. Thường Khánh thì nó còn “đáp trả” được, chứ Shin và Mạnh Khoa …

Chợt Shin sực nhớ ra chuyện gì đó. Anh chàng cho tay vào túi và móc ra một cây lược, đưa cho nó:

_ À! Cái này của em phải không?

Đúng là cây lược hình bán nguyệt của ba nó tặng. Nó mừng rỡ chộp lấy cây lược trong tay Shin:

_A! Vậy ra em để quên ở nhà anh! Vậy mà em tìm muốn chết!

_Ừ. Hôm anh đi anh sang phòng em, thấy chúng ở trên bàn … À! – Shin cho tay vào túi quần bên kia – Cả cái này nữa! – Anh chàng móc một cuốn sổ tay ra.

Nó nhận ra đấy là sổ của mình ngay lập tức. Shin đưa cho nó. Nó nhìn anh chàng, nghi hoặc.

Shin vội thanh minh:

_Yên tâm đi! Anh chưa đọc đâu!

Thấy bản mặt “gian sặc mùi” của anh chàng, nó tiếp tục đăm đăm nhìn như dò xét. Shin đành gãi đầu thừa nhận:

_ Ừa thì có, nhưng chỉ trang cuối thôi, vì anh không biết là sổ gì nên lật ra xem thử, tình cờ nó đập vào mắt nên …

Thấy Shin gãi đầu gãi tai, không dám nhìn nó, cứ như “con nít làm bể bình bông sắp bị ăn đòn” ấy. Vừa tội, vừa tếu. Nó bật cười:

_Không sao đâu! Cũng may là anh, chứ ai khác thì …

Chợt lão Quân tiến đến vỗ bồm bộp vào vai hai đứa:

_Để lúc khác mà hàn huyên. Tao đói lắm rồi. Vô ăn cơm giùm cái đi!

—-oOo—-

Biệt thự nhà Thường Khánh.

Ngồi trong nhà đọc sách hoài cũng nhàm, thế là anh chàng quyết định ra vườn dạo chơi. Đi ngang qua nhà kho, thấy cánh cửa mở toang, Thường Khánh nhìn vào và thấy ông Tư, người tài xế kiêm dọn kho lâu năm của gia đình anh chàng đang lúi cúi dọn dẹp bên trong. Vốn tính lạnh lùng, anh chàng chẳng nói chẳng rằng, quay ra đi tiếp. Chợt nghe có tiếng ngã, Thường Khánh giật mình chạy lại thì thấy ông Tư đang nằm dưới sàn, kế bên là một thùng đồ đang vương vãi.

Anh chàng vội lao đến.

_Bác Tư? Bác có sao không? – Thường Khánh vừa đỡ ông ấy dậy, vừa hỏi.

_Tôi không sao. Cảm ơn cậu chủ.

Anh chàng dìu ông ấy lại một cái ghế gỗ gần đó. Ông Tư nắn nắn chân mình, cười hiền:

_Có lẽ tuổi tôi đã quá cao để làm công việc này rồi … Hai năm nay tôi lại bị bệnh phong thấp nên … – Ông ấy chỉ lắc đầu chứ không nói tiếp.

Thường Khánh nhìn mấy thùng đồ, hỏi:

_Bác đang dọn cái gì đấy ạ?

_À … Chỉ sắp xếp lại và quét cho đỡ bụi thôi.

_Vậy thì bác cứ nghỉ đi! Để cháu làm tiếp cho! – Anh chàng nói rồi tiến lại, cầm cây chổi lên.

Ông Tư liền ngăn:

_Không được đâu cậu chủ. Đây là việc của tôi.

_Không sao đâu ạ! Cháu đang rảnh mà!

Nói rồi Thường Khánh bắt đầu bắt tay vào công việc. Anh chàng dở lên dở xuống, quét bụi và sắp xếp lại từng thùng đồ cho ngay ngắn. Chợt một cuốn sổ màu nâu bám đầy bụi trong một thùng đồ đập vào mắt anh chàng. Vốn không có tính tò mò, nhưng không hiểu sao Thường Khánh vẫn cầm cuốn sổ đó lên và lật ra. Dòng chữ “Võ Diệp Yến” và chữ kí của mẹ Thường Khánh – bà Yến đập vào mắt anh chàng. Thường Khánh lật sang trang bên thì thấy dòng chữ, “Ngày … Tháng … Năm …”.

Biết đó là nhật kí của mẹ mình, anh chàng quét bụi rồi định cho vào chỗ cũ. Chợt có cái gì thôi thúc anh chàng giữ và đọc nó. Thường Khánh đứng lặng một hồi rồi để cuốn sổ lên chiếc ghế kế bên và tiếp tục dọn dẹp.

—-oOo—-

Chuyến bay từ Seoul về TP.HCM.

Bà Lan, mẹ Mạnh Khoa thúc anh chàng ngủ một giấc cho khỏe. Nhưng anh chàng không tài nào ngủ được. Mạnh Khoa đặt tay lên phía trái tim mình. “Mình sao vậy?”. Cảm giác của anh chàng đối với Eun Ji thật lạ lùng. Khi ở bên Eun Ji, anh chàng cảm thấy rất quen thuộc và gần gũi. Cứ như anh chàng có thể tâm sự tất cả với cô bé vậy. Hình như anh chàng đã …

Thế là anh chàng vô tình thổ lộ chuyện về nó với Eun Ji. Cuộc nói chuyện giữa hai người lại hiện lên trong đầu Mạnh Khoa:

“Chị ấy dễ thương lắm à?” – Eun Ji nhìn Mạnh Khoa.

“Uh, rất dễ thương!” – Anh chàng cười, lòng chợt bồi hồi khi nghĩ về nó.

Hèn gì chị ấy không thèm yêu đồ ngốc như anh!”

Mạnh Khoa giật mình nhìn lên:

Sao em lại nói như vậy?”

Em nói thế thì có gì là không đúng. Anh hy sinh cho chị ấy nhiều như vậy …”

Mạnh Khoa tròn mắt nhìn Eun Ji. Cô bé chống tay lên cằm, nói:

Vừa ngốc vừa đáng thương, nhưng cũng rất đáng yêu. Vì chị ấy anh có thể làm tất cả dù biết chị ấy sẽ không bao giờ ngó ngàng đến mình. Nhưng biết sao được!” – Eun Ji triết lý – “Em chưa bao giờ yêu, nhưng lấy kinh nghiệm từ những bộ phim em đóng, ai yêu thật lòng cũng như vậy cả.”

Mạnh Khoa phì cười:

Vậy thì trong mắt em, những người đó đều là tên ngốc hết sao?”

“Vâng!” – Eun Ji thành thật khiến Mạnh Khoa hơi bị bất ngờ – “Nhưng mà, trên phương diện nào đó thôi, vì … tình yêu đâu có tội. Ngốc vì tình yêu cũng đáng mà, phải không?”

Mạnh Khoa bật cười, buột miệng:

Vậy anh làm thế nào để hết ngốc bây giờ ?” – Mạnh Khoa buột miệng.

“Cái đó anh phải tự biết chứ!” – Eun Ji nhìn xoáy vào mắt Mạnh Khoa – “Có khi, kết thúc cũng là một khởi đầu. Nếu biết dừng đúng lúc và chấp nhận một sự khởi đầu mới, đó là khi anh tìm ra câu trả lời. Em không dám đảm bảo là anh sẽ hết ngốc. Nhưng có thể là sẽ ngốc theo cách khác, một chiều hướng tích cực hơn.”

Mạnh Khoa lặng người sau khi nghe Eun Ji nói. Đây có phải là lời thoại trong phim không? Tại sao lại … sâu sắc đến vậy? Không ngờ một cô bé tuổi đời còn trẻ như Eun Ji mà lại có thể có những chiêm nghiệm trưởng thành như vậy. Cô bé nói phải. Hình như anh chàng chưa bao giờ cho phép mình được biết khi nào thì nên dừng lại, trong cái mê cung tình yêu mà Thùy Anh là đích đến.

“Thôi! Em lên lầu đây!” – Eun Ji cắt đứt dòng suy nghĩ của Mạnh Khoa – “Mắc công để anh hai em chờ lâu rồi tưởng em gặp chuyện.”

Mạnh Khoa cũng đứng dậy.

Để anh đưa em lên!”

Không cần đâu! Anh dưỡng sức đi!” – Eun Ji mỉm cười rồi quay đi.

 

Mạnh Khoa mỉm cười. Hình như, anh chàng đã thích Eun Ji mất rồi … Ngày trước, anh chàng luôn nghĩ về nó 24/7 nhưng từ buổi nói chuyện với Eun Ji, có vẻ, cảm giác của anh chàng đối với nó đã nhạt nhòa dần. Vả lại, lúc sắp tháo băng mắt, người đầu tiên anh chàng muốn thấy không còn là nó nữa …

Mạnh Khoa nói thầm.

“Có lẽ mình phải cho phép trái tim đón nhận một sự khởi đầu mới thôi …”

Anh chàng rút mẫu giấy nhỏ trong túi ra. Dòng mực ghi số điện thoại di động của Eun Ji như đang ánh lên niềm vui.

—-oOo—-

Lớp 12T4.

Nó đang ngồi giỡn với nhỏ Lam và mấy đứa bạn thì chợt nghe tụi con gái bàn đầu thét lên. Cả đám liền quay ra. Mạnh Khoa – chàng hoàng tử Mặt trời – đang đứng ở cửa và tươi cười rạng rỡ.

Bọn con gái chạy đến vây lấy Mạnh Khoa, mỗi đứa góp mỗi câu:

_Mạnh Khoa! Sao mấy ngày nay bạn nghỉ học???

_Sao mình không liên lạc với bạn được vậy?

_Bạn biết tụi mình lo cỡ nào không?

_ V/v…

Thiệt tình! Đám con gái lớp nó ngày càng đi quá xa!

Thế nhưng, chẳng những không khó chịu, Mạnh Khoa còn vui vẻ giải đáp từng thắc mắc với nụ cười nguyên vẹn trên môi – khác xa với hoàng tử băng giá đang ngồi cạnh nó. Bọn con gái ngất ngây con gà tây, như muốn đổ rạp xuống sàn hết cả lũ.

Xong xuôi, Mạnh Khoa tiến đến chỗ nó:

_Cô ra đây một chút được không?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s