[CHAPTER 37] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Thường Khánh vừa về đến nhà.

Anh chàng thả người lên nệm, gánh nặng như được trút bớt. Dù anh chàng cảm thấy rất thương và tội cho mẹ mình. Nhưng mà, rõ ràng việc bà ấy giả bệnh để lừa anh chàng như thế thật không dễ chấp nhận. Đang suy nghĩ miên man thì điện thoại anh chàng đổ chuông.

_Alô? – Thường Khánh bắt máy.

<Sao giọng yểu xìu vậy? Hay là bắt đầu tiếc vì lễ đính hôn bị hủy?> – Nhỏ Lam líu lo. Con nhỏ cứ đinh ninh rằng lễ đính hôn bị hủy do con bạn mình “ra tay” phá đám.

_Sao cô biết?

<Tui thì cái gì mà chả biết … Sao? Gặp được Thùy Anh rồi hả? Nó có ở đó không?>

_Thùy Anh chẳng phải đang ở Hàn Quốc sao? – Giọng Thường Khánh ngạc nhiên, chẳng hiểu con Lam nói gì.

Nhỏ Lam chưng hửng một lát, rồi nói:

<Shin đã tự tay hủy bỏ lễ đính hôn giữa anh chàng và nó … Ủa chứ không phải là nó đã về Việt Nam và ngăn cản hai người sao?>

_Không …

<Vậy là anh cũng chưa gặp nó à?> – Nhỏ hỏi mà không cần nghe Thường Khánh trả lời, rồi tiếp tục rối rít – <Thế có khi nào có chuyện xảy ra với nó rồi không?>

Thường Khánh lờ mờ đoán ra câu chuyện nó về nuớc để thực hiện “phi vụ của trái tim”. Anh chàng trấn an con Lam:

_Tôi sẽ đi tìm cô ấy … Cô yên tâm!

Nói rồi Thường Khánh dập máy, lòng vừa mừng vừa lo, mừng vì nó đã thoát khỏi vụ hôn ước sắp đặt với Shin, lo là vì anh chàng không biết bây giờ nó đang ở đâu và ra sao. Quơ vội chìa khóa chiếc Mer và cái áo khoác trên bàn, anh chàng vừa định bước ra khỏi phòng để đi tìm nó thì điện thoại lại nổi nhạc, bài Tell Me Goodbye của Big Bang. Đang vội nên anh chàng không nhìn xem ai gọi.

_Alô?

<Mới 30 phút không gặp mà em đã nhớ anh rồi đó … > – Nghe thôi đã biết ai.

_Có chuyện gì không? – Anh chàng lạnh lùng.

<Không ngờ anh lại có thể tỏ ra lạnh nhạt với em như thế sau khi vừa làm em bẽ mặt trước hàng ngàn người … Anh không thấy có lỗi sao?> – Giọng thâm độc của Hy Vân vang lên đều đều trong điện thoại.

_Nếu cô gọi điện để trách móc, thì xin lỗi, tôi không có thời gian! – Nói rồi Thường Khánh định cúp máy thì cô ả ngăn lại.

<Khoan đã, nếu anh mà cúp máy thì sẽ không nghe được thông tin nóng hổi về cô gái bé bỏng của anh đâu …>

Nghe Hy Vân nhắc đến nó, Thường Khánh liền linh cảm rằng đã có chuyện không lành.

_Cô đã làm gì cô ấy? – Giọng nóng lòng pha chút tức giận.

Hy Vân cười hiểm độc, chậm rãi tiếp:

<Nhờ anh mà em chẳng còn mặt mũi nào sống ở đất nước này nữa … Em sẽ sang Pháp, tiếp quản trụ sở tập đoàn bên đó … Nhưng mà, em sẽ không đi một mình đâu … Thùy Anh của anh sẽ tiễn em một đoạn, sau đó, cô ấy trôi dạt về nơi nào, thì còn tùy vào định mệnh …>

_Ý cô là sao? Cô ấy ở đang ở đâu hả? – Thường Khánh giận dữ.

<Tại sao em phải cho anh biết chứ?> – Hy Vân khiêu khích Thường Khánh – <Đây là cái giá mà anh phải trả. Nếu ngày trước anh đối xử với em đàng hoàng hơn một chút … thì bây giờ đâu có chuyện này?>

Thường Khánh bỏ ngoài tai những lời khép tội của Hy Vân, vì bây giờ, trong đầu anh chàng chỉ có mình hình ảnh nhỏ bé của nó, không biết nó đang bị Hy Vân giam ở nơi đâu, có làm sao không …

Hy Vân tiếp:

<Đến giờ em ra sân bay rồi! Tạm biệt anh nha!> – Giọng cô ả đắc thắng, rồi dập máy cái cụp.

Thường Khánh ngồi phịch xuống ghế.

Thật không tin được một lúc lại có nhiều chuyện xảy ra như vậy. Lòng anh chàng quặn lại khi nghĩ đến cảnh nó đang bị Hy Vân giam giữ. Hơn ai hết, Thường Khánh hiểu, nó tuy tỏ ra mạnh mẽ nhưng lại rất yếu đuối và mau nước mắt. Những năm tháng gian truân khi phải kiếm ăn nơi lề đường đã tạo ra cho nó một cái vỏ bọc sắt đá. Thế nhưng, sâu thẳm trong tâm hồn, nó chỉ là một cô bé hay khóc và dễ tổn thương. Khi nhìn thấy nó cười, Thường Khánh đã tự hứa rằng mình sẽ không bao giờ để nó đau khổ và quỵ ngã …

Không bao giờ!

Ánh mắt Thường Khánh chợt sắc lại. Anh chàng đứng bật dậy và chạy ra khỏi nhà.

Hy Vân mệt mỏi ném di động lên bàn sau khi gọi cho Thường Khánh.

“Tất cả là do anh chuốc lấy mà thôi! …”

 

Sân bay.

Một tên vệ sĩ chạy ra mở cửa xe cho Hy Vân. Cô nàng bước xuống, tay xách một chiếc túi hàng khủng và đi đôi giày cao gót cả tấc, bước vào sân bay. Ba tên vệ sĩ lật đật mở cabin xe lấy vali này kia ra rồi chạy theo Hy Vân. Cô ả quay lại nói nhỏ với tên lớn tuổi nhất, giọng có vẻ mệt mỏi:

_Khi nào máy bay cất cánh thì cho thuyền nhổ neo …

_Dạ.

Còn đến hơn 30 phút nữa mới đến giờ lên máy bay.

Hy Vân đang định ngồi xuống dãy ghế dành cho hành khách đợi khởi hành, thì chợt có ai đó kêu:

_Hy Vân!

Cô ả quay lại, thì ra là Lâm Danh. Anh chàng chạy đến:

_Cô đi đâu đây? – Hy Vân chưa kịp trả lời, anh chàng tiếp – Mà thôi, chúng ta kiếm chỗ nào ngồi nói chuyện cái đã.

Kể từ sau vụ ở Đà Lạt, nó và đám bạn đã biết rằng Lâm Danh thực chất chỉ lừa nó chuyện đi du học, để hợp tác với Hy Vân, làm cho Thường Khánh ghen. Lâm Danh biết được điều đó. Hiểu rằng mọi hy vọng của mình đã bị dập tắt, anh chàng đành từ bỏ nó và thật lòng chúc phúc cho hai đứa rồi theo ông chú ra nước ngoài du lịch để đỡ buồn, và đỡ … quê, đến hôm nay mới về.

Một café nhỏ ở tầng hai của sân bay.

_Cô sẽ sang Pháp sao? – Lâm Danh ngạc nhiên – Tại sao cô lại sang đó?

Hy Vân bật cười:

_Anh mới ở nước ngoài về nên không biết gì cũng phải … – Cô ả ngừng lại một chút rồi tiếp – Lễ đính hôn giữa tôi và Thường Khánh đã bị hủy rồi …

Anh chàng không hỏi lí do, vì thừa biết lễ đính hôn mà “chú rể” nhất định không chịu ấy sẽ không đi tới đâu, chỉ im lặng tỏ vẻ đồng cảm. Đến một lát sau, Lâm Danh mới ngập ngừng:

_Không lẽ cô … dễ dàng dể anh ta thoát vậy sao?

Hy Vân khuấy khuấy ly nước cam:

_Tôi có trò khác hay hơn là việc cứ mãi theo đuổi điều mà mình không bao giờ có được.

Không ai ngờ, nãy giờ Thường Khánh đang nép mình sau một cây cột gần đó. Hy Vân chưa đi, vậy là nó vẫn còn ở Việt Nam. Anh chàng đứng im suy tính một hồi rồi chạy đi, phải tìm cho ra tên vệ sĩ của Hy Vân. Chắc chắn hắn biết nó đang ở đâu.

Hai tên vệ sĩ đag xếp đồ lên xe đẩy cho Hy Vân. Một tên lớn tuổi nhất đang ngồi gần đó, có vẻ là thủ lĩnh. Thường Khánh âm thầm bước lại gần:

_Thùy Anh đang ở đâu?

Tên ấy giật mình nhìn lên, định phản ứng thì anh chàng liền rút một xấp dollar trong túi ra.

_Chỉ cần trả lời câu hỏi của tôi, toàn bộ chỗ này sẽ thuộc về anh!

Tên vệ sĩ đắn đo một hồi. Nhưng dù gì thì cũng chỉ là một tên vệ sĩ làm công ăn lương, đâu ai cưỡng lại nổi sức mạnh của đồng tiền, phải không?!

Sau câu thú thật của Hy Vân, Lâm Danh lặng im một lúc, rồi tiếp, giọng lo lắng:

_Có phải là Thùy Anh không?

Hy Vân cười, nụ cười như đang cố tỏ ra mình nham hiểm:

_Anh đoán hay lắm … – Không đợi Lâm Danh hỏi tiếp, Hy Vân bỗng nhiên nói ra hết kế hoạch – Tôi đã sai người nhốt nó trong phòng mật của một chiếc du thuyền cũ của nhà tôi. 30 phút nữa, khi chiếc máy bay chở tôi cất cánh thì chiếc thuyền ấy cũng sẽ được nhổ neo … Chúng tôi sẽ có cùng lộ trình tới Thổ Nhĩ Kì, nhưng sau đó, tôi tiếp tục đi thẳng đến Pháp, còn thuyền sẽ cập bến ở Thổ Nhĩ Kì. – Hy Vân ngưng bặt, cầm ly nước cam lên uống.

Không ai nói thêm gì nữa. Lâm Danh nhìn Hy Vân với một ánh mắt khó hiểu. Bất ngờ, cô nàng đứng dậy.

_Thôi! Tôi phải đi đây! Tạm biệt! – Nói rồi Hy Vân quay đi.

Nhưng Lâm Danh đã kịp kéo tay cô ả lại:

_Cô tiết lộ toàn bộ kế hoạch với tôi, chỉ vì muốn có người ngăn cản cô lại, phải không?

Hy Vân giật tay ra, nhìn đi chỗ khác:

_Anh nói cái gì vậy?

Anh chàng chậm rãi:

_Làm việc với cô một thời gian đủ để tôi hiểu tính của cô. Cố chấp và bướng bỉnh! Nói thật đi, thật sự thì cô cũng đã mệt mỏi với ván cờ này, và không còn muốn chơi trò đuổi bắt nữa … Cô cũng đâu muốn làm việc này, phải không?

_… – Cô ả không đáp.

_Hy Vân à! …

Lâm Danh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hy Vân thì cô ả liền hất ra:

_Không muốn làm thì sao chứ?! Những gì tôi không có được thì không ai có thể có! – Hy Vân thét lớn – Chỉ vì cô ấy mà Thường Khánh từ chối tôi … Tôi không thể tha cho hai người đó được! – Giọng cô ả hằn học, nhưng ánh mắt thì rất đáng thương.

Lâm Danh bất ngờ đưa tay vén mấy sợi tóc đang bay bay trước mặt Hy Vân lên, dịu dàng:

_Cô có nhất thiết phải như vậy không?

_Nhưng mà …

Cô ả cố đào ra lời lẽ để chống chọi, nhưng bất lực. Đúng! Hy Vân cũng chẳng vui vẻ gì khi làm việc này. Lúc nhìn thấy nó và nói chuyện điện thoại với Thường Khánh thì căm giận trào lên, chỉ muốn làm cho hai người đó phải đau khổ suốt đời. Thế nhưng khi suy nghĩ về việc ấy, chợt Hy Vân thấy khó chịu về chính bản thân mình.

_Nếu thật sự muốn làm, thì cô đã không cho tôi biết. Cô thừa hiểu rằng tôi sẽ ngăn cản mà. Cô đang cần ai đó kéo mình ra khỏi cái hố này phải không? – Lâm Danh tiếp tục đánh động vào tâm lí cô ả.

_…

_Cho tôi biết đi, cô ấy hiện đang ở đâu?

Hy Vân đã chấp nhận từ bỏ chuyện này, nhưng đúng là … Trời không chiều lòng người. Khi cô nàng gọi điện cho bọn đàn em, bảo bọn ấy thả nó ra thì điện thoại đột nhiên mất tín hiệu. Không còn cách nào khác, Hy Vân và Lâm Danh phải thân chinh chạy ngay đến chỗ đó.

Bến cảng.

Thường Khánh chạy như điên, tìm kiếm chiếc du thuyền trắng như tên vệ sĩ của Hy Vân tiết lộ. Lúc đó chỉ còn chưa đầy 10 phút thì thuyền sẽ nhổ neo. Chợt thấy một chiếc tàu giống hệt mô tả của tên vệ sĩ. Thường Khánh dừng lại và quan sát thì thấy ba tên vệ sĩ áo đen rất quen mặt đang đi trên boong tàu. Đúng là du thuyền của Hy Vân.

Anh chàng không suy nghĩ mà lập tức liều mình nhảy lên boong.

_Thả cô ấy ra! – Thường Khánh gằn giọng.

_Chẳng phải cậu Thường Khánh đây sao? – Một tên nói.

Thường Khánh không màng đáp, chỉ lập lại câu nói của mình:

_Tôi nói thả cô ấy ra!

Ba tên vệ sĩ nhìn nhau khó xử, một tên lên tiếng:

_Cô chủ dặn chúng tôi không để bất cứ ai cứu cô bé ấy … Nếu cậu cứ một mực, chúng tôi sẽ không khách sáo đâu!

_Cứ tự nhiên! – Thường Khánh nói rồi thụt lại thủ thế.

Ba tên vệ sĩ bẻ tay răng rắc, rồi hùa nhau lao lên anh chàng. Thường Khánh né đòn nhanh như chớp rồi “trả lễ” lại bằng một cú đã lái giò vào mặt một tên. Tên ý bật ra xa, đầu đập vào boong, bất tỉnh. Một tên khác đấm vào bụng anh chàng, Thường Khánh hụp người xuống, gạt chân hắn. Tên nọ bay vòng vòng rồi đáp người xuống mặt nước. Nước bắn tung tóe. Tên cuối cùng nhảy đến, Thường Khánh đạp chân vào boong để lấy lực bay lên rồi sút một phát vào lưng hắn. Thế là tên ấy cũng lao người xuống nước như “bạn hiền”.

Kết thúc cuộc hỗn chiến với ba tên vệ sĩ, Thường Khánh liền chạy xuống dưới boong ngay lập tức. Anh chàng lần tới cánh cửa của một căn phòng được giấu sau một chậu cây lớn. Đẩy chậu cây ra, anh chàng tông mạnh người vào cửa. Chiếc cửa bật mở. Thường Khánh chạy vào.

Nó đang ngồi trên giường với một tay cột vào thành giường và hai chân bị trói, miệng thì bị nhét giẻ.

Từ lúc bị nhốt ở đây, nó luôn cố tự trấn an mình để nước mắt không chảy ra. Nhưng tự dưng khi thấy hắn, nó òa khóc, nước mắt giàn giụa trên gương mặt. Thường Khánh lao lại gỡ trói cho nó. Nó ôm chầm lấy anh chàng, chỉ biết khóc rấm rứt chứ không nói được câu nào.

Thường Khánh thì thầm:

_Không sao rồi … Tôi sẽ không để cô như thế này lần nữa đâu! – Anh chàng nhẹ nhàng siết chặt lấy nó.

Sau đó, Thường Khánh đưa nó ra đến boong. Anh chàng dìu nó xuống cái cầu dẫn lên bến. Nó vẫn có vẻ khá sợ sệt. Thường Khánh bèn nở một nụ cười để trấn an nó. Nó cũng bất giác mỉm cười. Hoàng tử băng giá lại một lần nữa làm cho nó cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết.

Bỗng nhiên …

_Thùy Anh! – Thuờng Khánh chợt kêu lên hãi hùng rồi kéo nó xuống.

“XOẸT!!!”. Một âm thanh đanh gọn vang lên. Một tên áo đen người ướt sũng cầm cây mã tấu dài đứng đằng sau nó từ bao giờ. Hắn định chém nó, nhưng Thường Khánh đã cứu nó và hứng trọn một nhát dao ngay ngực … Dùng hết sức lực còn lại, anh chàng đạp vào ngực tên đó, khiến hắn té ngửa ra và đập đầu xuống sàn.

Nó chưa kịp định thần thì Thường Khánh chợt quỵ xuống, gục trên người nó. Nụ cười của hắn tắt lịm trên môi. Của nó cũng vậy. Sững sờ. Hoang mang. Cái cảm giác đầu óc quay quay khi chứng kiến người mình yêu thương quỵ ngã trước mặt mình thật là đáng sợ làm sao. Cứ như là cả trái đất cũng sụp đổ theo người ấy. Nước mắt nó lại trào ra.

Nó vội quỳ xuống nắm lấy tay Thường Khánh, nhưng không thốt lên được lời nào.

Anh chàng mỉm cười, siết chặt lấy tay nó, thì thầm:

_Chỉ … chỉ cần … cô … kh … không sao… – Rồi lịm đi.

Vừa lúc đó, Lâm Danh và Hy Vân chạy đến nơi. Hy Vân như đứng hình khi thấy cảnh tượng Thường Khánh đổ gục xuống. Cô ả quỳ sụp xuống đất, bàng hoàng. “Tất cả, tất cả là do mình mà ra …”. Hy Vân như muốn điên lên với ý nghĩ đó. “Mình đã làm gì thế này???”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s