[CHAPTER 36] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Đêm đầu tiên ở nhà Shin, lạ chỗ ngủ, nên nó thao thức mãi đến gần 2h sáng. Thế nên, sáng ra, nó phải ngáp lên ngáp xuống, vươn vai mấy lần mới đặt chân xuống khỏi giường.

Phòng ăn.

Dì Tư và Shin đang ngồi ăn sáng. Anh chàng lảng tránh ánh nhìn của nó. Nó bèn gật đầu chào dì Tư.

Dì ấy cười:

_Ừ, con ngồi xuống đi! – Rồi bà quay lại gọi cô người làm bằng tiếng Hàn – Chị Kim lấy cho tôi thêm một cái chén và đôi đũa nữa nhé.

Nhà Shin giàu thật, nó nghĩ thầm khi nhìn bàn ăn. Một bữa ăn ở nhà Shin chắc chi phí gấp mười lần một bữa ở nhà nó. Dù nhà nó đã là giàu nhất nhì thành phố rồi. Đến cả ăn sáng ở đây cũng toàn sơn hào hải vị … Nó đang ăn, bỗng dưng dì Tư chợt nhớ ra điều gì đó và quay ra nói với Shin:

_À! Mẹ con dặn lát nữa hai đứa đi xem lễ phục đó. Đây nè! – Dì Tư lôi trong túi ra một tấm danh thiếp – Chỗ quen của mẹ con thì phải …

Shin cầm lấy tấm thiếp. Hai đứa sững sờ nhìn nhau.

Dì Tư cười:

_Có gì mà ngạc nhiên dữ vậy? Còn ba ngày nữa là lễ đính hôn diễn ra rồi, giờ mới đi xem lễ phục là hơi trễ rồi đấy! – Dì ấy tiếp – Thôi … Hai đứa ăn tiếp đi!

Nó cúi đầu xuống, miếng cá trong miệng nó chợt thấy đắng chát …

Một chiếc limousin màu trắng đục chở Shin và nó đến cửa hàng lễ phục thuộc hàng top của Seoul. Chủ cửa hàng là bạn của mẹ Shin. Người tài xế chạy ra mở cửa xe cho hai đứa.

Nó miễn cưỡng bước vào, khép nép bên Shin.

Mẹ Shin đã chọn sẵn cho nó một chiếc hanbok phần trên màu vàng nhạt có hoa văn, phần phùng ra màu hồng đậm, tay áo đủ màu, và cái ruy băng to bản màu tím, trông rất trang nhã và sang trọng. Nó chẳng màng  quan tâm mình sẽ mặc gì trong lễ đính hôn nữa. Thế nên, mẹ Shin chọn gì thì nó sẽ mặc lấy vậy …

Bức rèm được kéo ra. Nó xuất hiện như một nàng công chúa trong bộ hanbok quý phái. Chỉ cần gương mặt của nó đừng ủ dột như thể nữa thì sẽ hoàn hảo.

Chị nhân viên quay qua Shin:

_Quý khách thấy thế nào ạ?

Shin đờ người trước vẻ đẹp thánh thiện của nó trong trang phục truyền thống của quê nhà. Anh chàng giật mình khi chị nhân viên hỏi.

_À … Đẹp lắm! …

Nó quay lại nói với chị nhân viên bằng tiếng Hàn:

_Vậy em lấy bộ này.

15 phút sau. Đến lượt Shin thử đồ cưới. Tính anh chàng cũng chẳng kén chọn mấy. Thấy cái nào vừa ý là anh chàng gật đầu liền.

Hai đứa đang ngồi uống nước trong khi chờ nhân viên xếp đồ bỏ vào vali. Không ai nói gì. Tuy nó không thể ép con tim yêu Shin được và vẫn chỉ xem Shin là anh trai, giống lão Quân thôi nhưng … Thật ra, đêm qua nó đã suy nghĩ kĩ rồi. Suy cho cùng, Shin không có lỗi trong chuyện này. Nó cũng đâu có trách Shin. Tại sao cứ phải làm tội anh chàng như vậy?

_Anh Shin à … – Nó lên tiếng – Xin lỗi vì đã làm anh căng thẳng mấy bữa nay.

_Không sao đâu nhóc! – Anh chàng mỉm cười.

Nó thở hắt ra, nói:

_Thật khó để thực hiện nhưng … Em sẽ ngoan ngoãn làm cô dâu của anh!

Shin trợn trắng:

_Em không đấu tranh nữa sao?

_Làm được gì nữa đâu chứ! – Nó cố cười.

Shin nhìn nó, ngậm ngùi. Thấy nó như thế này, anh chàng còn đau hơn nó.

Bất chợt, Shin nói:

_Này, tại sao em lại thích thằng bé ấy đến vậy?

_Em không biết … – Nó xoay xoay ly nước lọc trong tay – Đáng lẽ … Đáng lẽ em rất ghét hắn. Người gì mà lạnh lùng, lúc nào cũng khô khốc như khúc củi, lại còn hay ghẹo em, chẳng coi em ra gì … – Nó tuôn ra một hơi như đang kể tội Thường Khánh. Chợt, sống mũi nó cay cay từ lúc nào – Tuy nhiên, mặc dù hắn không nói ra và lúc nào cũng tỏ ra tự kiêu, nhưng bên trong … hắn rất cần ai đó quan tâm. Hắn lạnh lùng để mọi người biết hắn đang cô đơn. Hắn tự kiêu để mọi người chú ý đến hắn … – Nó mỉm cười khi nhớ đến hình ảnh ấy, tiếp – Đằng sau cái vỏ bọc mạnh mẽ ấy, là một tâm hồn cô độc và cần được chở che …

Một giọt nước mắt lăn dài trên má nó. Nó vội quệt đi. Shin lặng người nhìn nó. Nó yêu và hiểu Thường Khánh như thế. Thế nên, chắc chắn nó đau lắm, khi hai đứa bị chia cắt như thế này. Bất giác, Shin mỉm cười. Không thể để lễ đính hôn diễn ra.

Vì đó là cách duy nhất để anh chàng có thể mãi mãi giữ nụ cười ấy trên môi nó ….

—-oOo—-

  Bệnh viện Seoul.

Tuy công việc làm ăn rất bận bịu, thế nhưng bà Lan – mẹ Mạnh Khoa vẫn một mực dẹp sang một bên tất cả, để có thể đưa con trai sang Hàn phẫu thuật. Mạnh Khoa đang ở cố định trong bệnh viện đễ chờ đến ngày phẫu thuật.

Bà Lan đang ngồi trên giường của Mạnh Khoa. Mặc áo bệnh nhân, nhưng anh chàng vẫn “tỏa nắng” như thường. Bà Lan hỏi:

_Con có thấy khó chịu hay nhức đầu gì nữa không?

_Dạ bớt rồi mẹ! – Anh chàng cười – Chắc nhờ đổi không khí, nên con thấy thoải mái hơn nhiều.

Bà Lan mỉm cười:

_Vậy thì mẹ yên tâm rồi.

_Mẹ … – Mạnh Khoa nắm lấy bàn tay của mẹ mình – Chỉ có mỗi chuyện ăn với học, vậy mà con cũng không làm xong, bệnh lên bệnh xuống … Con làm mẹ khổ vì con nhiều quá …

Bà Lan cười hiền, dí ngón tay vào đầu anh chàng:

_Ngốc quá! Bệnh tật có ai muốn đâu! Con tự trách mình như thế nữa là mẹ giận đó!

Mỉm cười, Mạnh Khoa ôm chặt lấy mẹ mình, nũng nịu như một đứa con nít. Bỗng nhiên, mặt mày anh chàng say sầm, mắt lại mờ đi. Mọi thứ trước mắt anh chàng như đang bị bao phủ bởi một màn sương dày.

Bà Lan lo lắng:

_Con làm sao vậy? Bệnh lại tái phát nữa phải không? Để mẹ kêu bác sĩ.

_Mẹ! – Mạnh Khoa kéo tay bà Lan lại – Con đỡ rồi. Với lại, bây giờ mới sáng sớm. Chắc họ chưa đến đâu!

Bà Lan ôm anh chàng vào lòng:

_Thấy con cố chịu đựng như vậy. Mẹ xót lắm!

_Con chịu được mà! – Anh chàng trấn an mẹ mình – Dù sao cũng chỉ còn một tuần thôi là con được phẫu thuật rồi …

—-oOo—-

  Tại một nhà hàng – khách sạn lớn.

Dù là đính hôn thôi, thế nhưng vì ba mẹ Shin quen biết rộng rãi, thế nên khách đến dự cũng phải hơn một ngàn người, chưa kể đến gia đình dòng họ hai bên. Ba nó, anh hai nó và nhỏ Lam vừa bay tới Seoul đêm hôm qua.

Nhỏ Lam dẫn nó từ trong phòng chuẩn bị ra trước cửa để đứng đón khách cùng với Shin và mọi người.

Nó bận chiếc hanbok mà mẹ Shin đã chọn, đầu cài vương miện, búi theo phong cách hiện đại.

Mẹ Shin mỉm cười, nói:

_Con đẹp lắm!

Ba Shin cũng gật đầu hài lòng. Đây là lần đầu nó gặp ba Shin. Mấy hôm nay ông sang Mỹ lo cho công ty, hôm nay mới về dự đám đính hôn của con trai. Nó cúi đầu 90 độ chào ông ấy:

_Cháu chào bác!

_Nên gọi ta là ba thì đúng hơn! – Ông ý nói tiếng Việt rạch ròi.

Nó nhìn sang Shin, rồi miễn cưỡng chào lại:

_Con chào ba!

_Ừ!

Em gái Shin tiến lại, cúi đầu chào nó. Mặc dù ở chung nhà, nhưng nó chưa được gặp con bé. Tội nghiệp, con nhỏ phải học và đóng phim này kia loạn cả lên. Thời khóa biểu chật kín, có đêm còn không về nhà mà phải ngủ luôn ở phim trường.

_Chào chị! Em là Eun Ji. – Con bé lễ phép.

Nó nhìn con bé. Wow, xinh đáo để! Con gái của “nữ hoàng” có khác, rất ra dáng công chúa, có điều, con bé nhìn khá xanh xao.

Khách vô mỗi lúc một đông. Vì mẹ Shin là diễn viên gạo cội trong làng giải trí và được nhiều người ngưỡng mộ. Thế nên, khách mời nổi tiếng cũng khá nhiều và đều đến đông đủ. Điều lạ là tuy bà làm diễn viên, nhưng số khách mời là ca sĩ còn đông hơn số khách là đồng nghiệp trong nghề của bà.

(Đoạn này nó hơi trên trời tí, thôi, mơ được thì cứ mơ nhỉ?) Khai pháo là Lee Hyori trong trang phục sexy và quý phái bước vào đầu tiên. Sau đó là vợ chồng Jang Dong Gun, và Song Hye Kyo – Hyun Bin; Bi Rain với nụ cười mắt hí dễ thương và gà cưng MBLAQ, Kwon Sang Woo, Han Hyo Joo, Kim Dong Wook, Lee Dae Hee, Han Ji Min, Lee Dong Gun, dàn cast của IRIS cùng nhiều diễn viên nổi tiếng khác. Rồi đến nhà YG gồm Se7en, Gummy, Big Bang và 2NE1. SM cũng góp mặt với 2 thành viên của DBSK, đông đủ 13 thành viên của Super Junior cùng SHINee, cả Sulli đến đại diện cho f(x). Rồi Wonder girls, 2PM cùng với bố Park. Sau đó là các đàn em của mẹ Shin như Jang Geun Suk, Lee Min Ho, Park Shin Hye, Go Hye Sun, Kim Joon, Kim Bum. Nhóm trưởng Kim Hyun Joong cũng đến cùng SS501. Jung Yong Hqua đến cùng CN Blue. “Ki béo” Lee Hong Ki đưa cả F.T Island đến dự. Sau nữa là Kara, 4minute, After School, T-ara, BEAST. Cuối cùng là sự xuất hiện của Lee Jun Ki, vừa mới xuất ngũ nên quả đầu vẫn tròn vo, 3 thành viên còn lại của DBSK, vì phải bay về từ Nhật nên đến hơi trễ tí và Park Jae Bum – vừa bay về từ Mỹ. (Hehe, quà tặng cho bạn đọc là fan K-biz và K-pop, đặc biệt là V.I.P, E.L.F, Cass, Wonderful, Black Jack, Triple S, Hottest, Beauty … và các FC khác)

Sau khi khách đã đến đông đủ, họ hàng hai bên cũng đã an tọa, thì tiếng nhạc kèn trịnh trọng bắt đầu được nổi lên.

Nó khoác tay ba nó tiến về phía lễ đài nơi Shin đang đứng. Đến nơi, ba nó nhìn nó trìu mến rồi đặt tay nó lên tay Shin. Tim nó đập như chưa bao giờ được đập, chỉ vài phút nữa, nó sẽ chính thức hứa hôn với Shin. “Cha sứ” nâng cặp mắt kiếng lên, nhìn vào quyển sách đặt trên bục, và bắt đầu “tụng” một chuỗi dài miên man. Sau cùng, “cha” nhìn xuống phía dưới:

_Có ai phản đối lễ đính hôn này không?

Một phút im lặng trôi qua. Không thấy cánh tay nào giơ lên, Cha tiếp tục.

_Han Min Kyung (tên tiếng Hàn của nó), con có đồng ý chấp nhận trở thành vị hôn thê chính thức của Jang Dong Shin không?

Nó nhìn Shin, cổ họng nó như đông lại, ráng lắm, nó mới bật ra được thành tiếng:

_Con đồng ý.

Cha sứ nhìn sang Shin:

_Jang Dong Shin, con có đồng ý chấp nhận trở thành vị hôn phu chính thức của Han Min Kyung không?

60 giây dài dằng dặc. Nó có thể nghe thấy nhịp tim Shin còn dữ dội hơn nó. Hai họ ở dưới đều đã chuẩn bị sẵn một nụ cười thật tươi và tràng pháo tay sấm nổ sau khi Shin trả lời.

Anh chàng nhìn sang nó, ánh nhìn hạnh phúc, thốt lên:

_Con KHÔNG đồng ý!

Năm giây cả khán phòng yên lặng vì bận định hình câu Shin vừa nói.

Năm giây sau, cả khán phòng vỡ òa. Mọi người nhìn nhau đầy thắc mắc. Những câu hỏi được đặt ra. Tiếng xì xầm mỗi lúc một lớn. Cánh nhà báo túc trực ở đó lập tức liên tục “flash” chá cả mắt.

Nó thảng thốt nhìn Shin.

Gia đình nhà nó cũng sững sờ. Kẻ kiên quyết đấu tranh từ đầu – chính là nó – cũng đã nói đồng ý. Vậy mà người rất yêu nó, cũng chính là nguyên nhân của lễ đính hôn này thì lại nói “không”.

Mẹ Shin tức giận đứng lên:

_Con làm gì vậy Shin?

Anh chàng nhìn xuống, ra hiệu cho đám đông im lặng, rồi bắt đầu nói:

_Mẹ, con xin lỗi. Nhưng thực sự con không thể lấy người mà trái tim không thuộc về con.

Anh chàng quay qua nó, rút từ trong túi ra một cái vé máy bay và một tờ giấy, rồi dúi vào tay nó:

_Em về Việt Nam, ngăn cản lễ đính hôn của thằng bé đó đi! Anh đã đặt chuyến bay sớm nhất có thể cho em. Tờ giấy có ghi địa chỉ nơi tổ chức lễ đính hôn của thằng bé đó. Nhanh lên, 14h giờ Việt Nam nó sẽ đính hôn và chưa đầy một tiếng nữa là máy bay cất cánh đó!

Mắt nó ngân ngấn nước. Shin đã âm thầm làm tất cả những điều này vì nó sao?

Shin giục:

_Đứng đó làm gì nữa? Chạy ngay về nhà thu dọn đồ đi. Anh sẽ sai người phụ em … Đừng chần chừ nếu không muốn đánh mất thằng bé ấy!

_Cảm ơn anh … – Nó nói, giọng nghẹn ngào.

_Ừ! – Shin xoa đầu nó.

Nó cầm chặt tấm vé. Xách cái tà phùng to của chiếc hanbok, nó phóng như bay ra khỏi nhà hàng, trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người có mặt.

Shin hét theo:

_Nhưng hãy nhớ rằng anh vẫn yêu em và sẽ cạnh tranh công bằng với thằng bé đó!

Nó bất giác mỉm cười.

Sau đó, Shin bước xuống, cúi đầu tạ lỗi với gia đình nó:

_Cháu xin lỗi.

Không ai nói gì. Lão Quân đặt tay lên vai Shin, mỉm cười. Còn mẹ Shin xem chừng vẫn rất giận.

_Sau tất cả những gì mẹ làm cho con, thì đây là cách con trả ơn đấy ư? – Bà giận dữ nhìn Shin.

Eun Ji và ba Shin đứng lên, vừa định lên tiếng can ngăn thì đột nhiên, Eun Ji gục xuống. Shin vội vàng đỡ lấy đứa em gái, thét lớn:

_Eun Ji!!!! – Anh chàng lay lay con bé – Em làm sao vậy? Tỉnh lại đi Eun Ji!

Con bé toát mồ hôi như tắm, vẻ mặt nhăn nhó đầy đau đớn. Ba mẹ Shin hoảng hốt, vội nhấn số gọi cấp cứu. Shin xốc con bé lên, chạy ra khỏi nhà hàng.

Hơn một ngàn vị khách lại có thêm một phen hoảng vía.

—-oOo—-

  13h chiều. Việt Nam.

Vẫn bận nguyên bộ đồ truyền thống của Hàn Quốc trên người, nó đi taxi ra đường Nguyễn Trãi, và bắt đầu chạy bộ đi tìm địa chỉ trên tờ giấy.

Tầng 5. HazelEyes. 217 Nguyễn Trãi, Phường 3 Quận I. TP HCM.”

  Nó xách chiếc hanbok, vừa chạy vừa trông trước ngó sau. Người qua đường nhìn nó cứ như nhìn sinh vật lạ. Nó chẳng màng. Còn một tiếng nữa thôi thì mọi chuyện giữa hai đứa sẽ thật sự kết thúc. Shin còn tốt bụng “trả lại công bằng” cho nó, chứ Hy Vân thì đừng hòng để mà cô ả “tha” cho Thường Khánh.

 

Thường Khánh ngồi lặng im trong phòng chuẩn bị của nhà hàng.

Mấy tuần không gặp, anh chàng nhớ nụ cười của nó đến quay quắt. Cả đêm hôm qua, Thường Khánh không chợp mắt được. Một bên là người mẹ đang mang bệnh nặng, một bên là tình yêu thực sự. Nhiều khi, anh chàng cảm giác như mình là một con thú đi lạc không biết đường ra.

Đưa tay lên vuốt mặt, anh chàng quơ cái áo vest rồi khoác vào, đẩy cửa bước ra ngoài. Nên kiếm chuyện gì đó để làm, nếu không anh chàng lại nghĩ vớ vẩn nữa cho mà xem. Thường Khánh sợ rằng vì nó mà anh chàng sẽ phản bội lời hứa đối với mẹ mình. Đi ngang qua một căn phòng chuẩn bị khác, Thường Khánh nghe loáng thoáng tiếng người nói chuyện. Nghe kĩ thì đó là ba mẹ anh chàng. Vốn không định nghe lén, nhưng có cái gì đó thôi thúc anh chàng nán lại.

_Ông à … Tôi thấy có lỗi với nó quá! – Giọng bà Yến.

_Bà cứ coi như là vì tương lai của nó đi! – Giọng ông Duy bình thản đáp lời.

Nghe đến đây thì Thường Khánh đã sinh nghi.

_Nhưng … – Bà Yến có vẻ lo lắng – Sớm muộn gì nó cũng biết. Lúc đó, nó sẽ hận chúng ta lắm … Có mẹ nào mà đi lừa con rằng mình bị bệnh để ép con đính hôn với người mà nó không yêu không?

Thường Khánh kinh ngạc, không tin những gì mình vừa nghe.

Ông Duy bắt đầu cáu:

_Bà lo xa quá rồi đó. Tôi đã bảo là chỉ vì tương lai nó thôi! – Ông ấy tiếp – Thôi, ra đi! Chắc khách khứa cũng đến đông đủ rồi!

Thường Khánh sững sờ, đứng im không nhúc nhích sau khi nghe xong cuộc đối thoại của ba mẹ mình. Cánh cửa bật mở. Ông Duy và bà Yến thảng thốt:

_Thường Khánh? Con đứng đây từ bao giờ vậy? – Bà Yến kinh ngạc, giọng run run.

Nhưng Thường Khánh không đáp. Anh chàng nhìn hai người với đôi mắt thất vọng:

_Vì tương lai của con … hay vì tương lai tập đoàn của hai người?

Nói rồi, Thường Khánh bỏ đi một nước, tiến về phía đại sảnh, nơi tổ chức lễ đính hôn.

Thường Khánh đứng ở “cánh gà” nhìn ra. Quan khách, nhà báo, … đều đã đến đông đủ. Không cần cân nhắc việc mình sắp làm, anh chàng hiên ngang bước ra sân khấu, mặc cho bà Yến đang vừa chạy đến vừa gào:

_Đừng mà con!

Bước tới cái bục đọc diễn văn dành cho cha sứ, Thường Khánh chỉnh lại micro cho vừa tầm rồi cất tiếng:

_Xin lỗi vì điều tôi sắp nói ra có thể làm cho các bạn kinh ngạc … – Thường Khánh quay lại nhìn bà Yến và ông Duy đang ở trong cánh gà. Bà Yến lắc đầu, nước mắt chảy dài. Ông Duy quay đi. Vừa lúc đó, Hy Vân với vẻ mặt hân hoan cũng vừa bước đến. Không đắn đo, anh chàng tiếp – Lễ đính hôn này sẽ không diễn ra! Xin lỗi vì mọi người đã đến đây vô ích. Nhà hàng sẽ phục vụ thức ăn, nên mọi người hãy cứ ở lại.

Mọi người bắt đầu xôn xao. Thường Khánh bước ra khỏi bục, cúi đầu tạ lỗi với những vị khách ngồi phía dưới, rồi “dứt áo ra đi”. Đến trước mặt Hy Vân, anh chàng dừng lại, nói:

_Xin lỗi nếu tôi làm tổn thương cô. Nhưng cô thừa biết rằng từ đầu tôi đã không chấp nhận chuyện này!

Nói rồi anh chàng bỏ đi một nước. Hy Vân thẫn thờ, đứng yên như trời trồng nhìn theo anh chàng. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, khiến cô ả không biết phản ứng ra sao.

—-oOo—-

Hy Vân gần như là bị sốc. Cô nàng không thèm thay lễ phục ra, mà cứ để như thế và alô cho vệ sĩ đến, hộ tống mình về nhà, ngay khi Thường Khánh đi khỏi.

Kẹt xe. Trong xe, cô nàng thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Thường Khánh bỏ đi cứ như đùa, làm cả hai gia đình mất mặt trước bao nhiêu người. Cục sĩ diện của ông Luân – ba Hy Vân rất to. Khỏi phải nói ổng sốc cỡ nào khi “rể quý” dứt tình với cô con gái cưng của mình trước mặt cả ngàn người. Hy Vân là người bị “quê” hơn ai hết! Đường đường là một đại tiểu thư xinh đẹp, học giỏi, lại giàu có, chưa bao giờ thua kém bất kì ai. Vậy mà lại bị “vị hôn phu” đá một cách công khai và phũ phàng như thế.

Ánh mắt cô nàng sắc lại dần khi nghĩ đến điều đó. Hy Vân khẽ nói thầm, “Thường Khánh, anh sẽ phải trả giá. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì để anh đau khổ …”

Vừa lúc đó, ánh mắt Hy Vân chạm phải một người đang mặc hanbok và chạy như bay trên vỉa hè. Ban đầu, Hy Vân chăm chú nhìn vì thấy lạ, nhưng một lúc sau, khi người đó quay mặt lại, Hy Vân liền nhận ra đó là ai. Gương mặt cô ả ghét đến tận xương tủy, làm sao mà quên được chứ!

Một ý nghĩ lóe lên, Hy Vân búng tay cái “Póc!”, gọi vệ sĩ, môi nở một nụ cười nham hiểm.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s