[CHAPTER 33] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Hôm nay là ngày nó phải đi phụ ở Violet.Res. Nó đang muốn gặp con Lam lắm lắm. Bạn thân cần nhau nhất là vào lúc hoạn nạn hay buồn bã mà! Thay đồng phục đi làm, nó bước xuống nhà.

Ba nó đang ngồi trên salon.

_Con đi đâu đấy?

Nó nhoẻn cười, chỉ vô chữ Violet.Res. in trên cái nón đang cầm ở tay:

_Con đi phụ việc cho nhà hàng của mẹ nhỏ Lam!

_Ở nhà đi! – Ông ngắn gọn.

Nó ngây ngô:

_Sao vậy ba?

_Ba đã nói với con bé Lam là con bắt đầu nghỉ việc ở nhà hàng từ hôm nay. Con không cần đi làm nữa …

Nó nghe như sét đánh ngang tai:

_Nhưng tại sao ạ?

Ông Nghĩa không trả lời câu hỏi của nó, chỉ nghiêm giọng:

_Từ hôm nay trở đi, đi đâu, đi với ai, con cũng đều phải báo cho ba, ba sẽ cho vệ sĩ đi theo. Ba cũng đã thuê người giúp việc rồi, muốn mua gì cứ bảo chị ấy đi mua … Con tuyệt đối không được phép ra khỏi nhà khi chưa có sự cho phép của ba.

_Ba … ba làm vậy là sao?

_Không sao trăng gì cả. Và trong lớp, con không được tỏ ra thân thiết với bất cứ ai, nhất là thằng bé đó! (Có tên đàng hoàng mà cứ bị gọi là “thằng bé đó” mới đau!)

_Ba … ?

_Còn nữa, phải ngoan ngoãn tuân theo sự sắp đặt của ba, không được cãi lời … Nghe rõ rồi chứ? Còn bây giờ thì lên phòng đi! – Ba nó nói như ra lệnh.

Vụ đính hôn chưa đủ làm nó nhức đầu hay sao mà ba nó còn tống cho nó thêm vụ này? Nó điên mất thôi! Lê bước lên lầu mà lòng nó quặn lại. Tại sao ba nó nhất quyết không chấp nhận Thường Khánh chứ?!!! Lên phòng, nó mới chợt nhớ là hồi nãy mình không có bỏ chiếc iPhone bé bỏng vào túi. Nó chồm tới cái tủ đầu giường nhưng … không thấy cái di động của nó đâu. Nó hoảng hồn, xới tung cả căn phòng lên, vẫn không thấy.

_Ba ơi ba! – Nó chạy xuống nhà, tiếng chân nện thình thịch trên cầu thang.

Ba nó xoay người lại:

_Có chuyện gì à?

_Ba có thấy cái iPhone của con đâu không? – Nó thở hổn hển.

_À … ba quên mất! Còn một điều nữa. Từ nay con không được sử dụng di động, muốn liên lạc với ai thì nói với ba, nếu ba cho phép thì con mới được gọi, và mọi cuộc gọi của con đều được ba theo dõi bỡi một thiết bị tự động, vả lại ba cũng cho người cắt mạng rồi, con không liên lạc bằng đường đó được đâu!

_Ba! Ba nhẫn tâm tước mất tự do của con như vậy sao? – Nó đầy bất bình.

Ba nó không trả lời.

_Để ngăn cách con và Thường Khánh, ba đã làm tất cả những việc này ư?

_Con đừng suy nghĩ nhiều … Cuối tháng này con sẽ trở thành cô dâu của thằng Dương, tất nhiên là con không được nghĩ đến bất cứ ai ngoài nó rồi!

_Ba! – Nó hét lên – Ba thừa biết là con không yêu anh Shin mà!

_Vợ chồng sống với nhau dần dần cũng hạnh phúc, cũng yêu nhau thôi! – Ba nó tiếp tục hạ giọng.

_Không! Không bao giờ ba à … – Nó lắc đầu – Con chỉ yêu Thường Khánh, chỉ yêu một mình Thường Khánh thôi! – Nó khẳng định chắc nịch.

_Con … – Ông Nghĩa bật đứng dậy, trừng mắt nhìn nó. Nhưng ông cố ghìm cơn giận vào lòng, điềm tĩnh ngồi xuống – Tùy con. Nhưng một khi ba đã không cho phép, thì con và nó sẽ không bao giờ tới với nhau được đâu!

Nó cố gắng mạnh mẽ để không khóc, rồi chạy lên lầu.

Thế nhưng vừa lên tới phòng là nó đã oà lên tức tưởi.

Dưới nhà, Shin và anh nó đi học về. Biết nó đang buồn, Shin xin phép ba nó lên phòng nó.

_Thùy Anh! Em có ở trong đó không?

Chất giọng ấm áp của Shin vọng lên đằng sau cánh cửa. Nhưng nó đang khóc, không kìm lại được, thế nên nó không trả lời. Shin nghe tiếng “hức hức” vọng ra từ trong phòng thì đủ hiểu.

Anh chàng đẩy của bước vô.

_Thùy Anh … – Hiện Shin đang đứng trước mặt nó.

Ghét ghê! Thêm một tên con trai nữa được chứng kiến nó khóc. Nó rất ghét mình yếu đuối. Trước kia nó luôn tỏ ra cứng rắn. Nhưng từ khi gặp tên Thường Khánh chết bầm đó, bao nhiêu rắc rối xảy ra, nó không thể giấu được bản chất bên trong của mình nữa.

_Anh đi đi! – Nó nói trong tiếng nấc.

_Nếu em nín anh sẽ đi! – Shin ngồi xuống.

Nó nhìn anh chàng bằng đôi mắt ngấn nước đỏ hoe, hét lên:

_Đi đi! Em không cần anh quan tâm! Em ghét anh! Em ghét anh! – Nó cũng chả hiểu sao mình có thể thốt lên những câu tàn nhẫn như vậy. Nó biết rằng Shin không có lỗi trong chuyện này.

Shin bối rối:

_Anh xin lỗi … Tất cả chỉ vì anh …

_Anh đừng nói nữa … Em không có ý trách anh đâu … Em chỉ … – Nó ngắt lời Shin nhưng không nói được hết câu thì tiếp tục khóc.

_Anh … – Shin ngập ngừng.

Vừa lúc đó, anh hai nó bước vào phòng. Lão nhẹ nhàng tiến lại phía nó và Shin.

_Nè … – Lão Quân ngồi xuống cạnh Shin, rồi đưa mắt nhìn nó – Nín đi! Mày định khóc đến lúc nào nữa đây? …

Một khoảng lặng. Chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào của nó khẽ khàng vang lên trong không khí. Shin lén trút tiếng thở dài, cúi đầu nhìn xuống. Lão Quân thì tiếp tục an ủi nó :

_Mày khóc cũng chẳng giải quyết được gì đâu … Đừng khóc nữa, sẽ có cách mà…

Nó ngẩng mặt lên nhìn ông anh mình. Lão Quân mỉm cười, ân cần tém mấy lọn tóc phất phơ trước mặt nó qua một bên, rồi áp tay lên má nó:

_Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi!

Bất ngờ, nó lao người đến ôm chầm láy lão Quân, thổn thức:

_Anh hai ơi! Tại sao ba lại làm vậy? Tại sao ba lại quyết ngăn cản tụi em? Tại sao vậy anh??? – Nó úp bộ mặt nhòe nhoẹt nước mắt của mình vào ngực lão Quân và tiếp tục khóc.

Lão Quân xoa đầu nó, dịu dàng:

_Ba là người cố chấp, em biết mà … Đừng khóc nữa, anh sẽ cố thuyết phục ba …

Shin lặng lẽ ngồi phía sau lão Quân, ngậm ngùi nhìn nó. Tính tình Shin vốn ích kỷ từ nhỏ, nhưng đột nhiên hôm nay, nhìn thấy nó như thế này, cái bản tính chỉ biết lo cho mình kia biến đâu mất tiêu. Lúc đó, Shin chi còn biết rằng, anh chàng không thể vì hạnh phúc riêng, mà để mẹ mình tàn nhẫn chia cắt nó và Thường Khánh. Dù hình như, Shin yêu nó thật. Nhưng có thế đi chăng nữa, thì anh chàng cũng sẽ cạnh tranh công bằng, chứ không bao giờ dùng cái cách nhơ nhớp này để có được nó …

Bất giác, Shin mỉm cười.

—-oOo—-

  Chiều thứ bảy.

Ba Thường Khánh bay sang Đài có chút chuyện, chỉ còn mình mẹ anh chàng ở nhà cùng mấy người giúp việc. Hôm nay anh chàng vừa cãi nhau với nó, cũng chỉ mấy chuyện lặt vặt, kiểu như là …

“Nè, cây viết của tui mà!”

  “Xin lỗi, cầm nhầm.” *Trả lại chỗ cũ*

  “Nhầm gì mà khôn thế!”

  “Tui nhầm thật chứ bộ, không tin thì thôi, đàn ông con trai gì mà xét nét so đo y như đàn bà con gái!”

  “Này! Vừa nói gì thế hả???” – Bắt đầu điệp khúc.

Thế nhưng, cãi nhau thế mà vui … Tuy cả hai đứa đều giấu tịt cái chuyện bị cấm đoán kia đi và cố tỏ ra bình thường, nhưng dường như, cả hai đều đã nhận ra sự khác lạ trong cách cư xử của nhau.

Thường Khánh đang đọc sách trong phòng thì có người mở cửa.

_Thường Khánh! … Mẹ vào nhé! – Bà Yến, mẹ anh chàng nói rồi đẩy cửa vào.

Ngày xưa, bà Yến là một tiểu thư của một tập đoàn đá quý. Bà mang một vẻ đẹp dịu dàng, sắc sảo, có chút gì đó khắc khổ, dù từ nhỏ tới lớn bà luôn là “lá ngọc cành vàng”, và đôi mắt đen láy thì luôn phảng phát một nỗi buồn khó tả. Bà vốn là người đàn bà sống khép kín, ít xuất hiện trước đám đông hay các buổi họp báo, chỉ lặng lẽ làm một cái bóng sau lưng chồng, không một chút đòi hỏi, thở than, dù cho ba Thường Khánh luôn đối xử lạnh lùng …

_Mẹ …

Bà Yến tươi cười, trên tay là một cốc nước cam. Bà đặt cốc nước lên bàn, nói:

_Mẹ pha cho con đó. Uống cho hết! Mẹ thấy dạo này con ốm đi nhiều rồi!

_Dạ …

Rồi bà nhìn Thường Khánh, đứa con duy nhất của mình – một cái nhìn khó hiểu và tội lỗi. Xong, bà bước ra khỏi phòng. Thường khánh cũng biết rằng mẹ mình có gì đó không ổn, nhưng anh chàng không lấy làm lạ, vì trước giờ, bà luôn có những hành động lạ lùng như thế.

—-oOo—-

  Nhà Mạnh Khoa.

Anh chàng đang làm bài tập trên phòng riêng. Điện thoại chợt reo. Tất cả các điện thoại nhà Mạnh Khoa đều chung một đường dây, cái dưới nhà reo thì cái trên phòng anh chàng cũng reo. Nghĩ không phải việc của mình, Mạnh Khoa không bắt máy.

Một lát sau, có tiếng người giúp việc dưới nhà gọi lớn.

_Cậu chủ ơi! Có điện thoại từ bệnh viện gọi đấy ạ!

Mạnh Khoa giật thót, trả lời:

_Tôi biết rồi! – Rồi Mạnh Khoa bắt máy lên.

Anh chàng đâu biết rằng, mẹ anh chàng đang ngồi xem báo phòng bên, nghe thấy có điện thoại từ bệnh viện gọi cho con trai mình, bà cũng âm thầm nhấc máy.

_Alô, bác sĩ Lương ạ? – Mạnh Khoa lẽ phép.

<Tôi đây … Tôi gọi điện định báo cậu một tin mừng nhưng di động cậu gọi không được nên phải gọi máy nhà.>

_Cháu làm phiền bác sĩ quá!

<Không sao … Chuyện là thế này, một bệnh viện lớn bên Hàn Quốc vừa gửi thông báo về cho chúng tôi. Vừa có người hiến giác mạc đấy … Cậu tính thế nào?>

Mạnh Khoa mừng rỡ:

_Thật ạ bác sĩ? Nếu được như vậy bác sĩ cứ đăng kí cho cháu, cháu sẽ tìm cách sắp xếp để bay qua đó!

<Nếu vậy thì tôi sẽ đăng kí giúp cậu! Nhớ nhanh nhanh đó, giác mạc bên đó cũng hiếm lắm. Thứ tư tuần này nếu cậu rảnh thì đến bệnh viện làm thủ tục cho hòan chỉnh nhé!>

_Dạ vâng ạ. Cảm ơn bác sĩ. Cháu sẽ đến ạ.

<Ừ. Chào cậu!> “Píp!”

Gác máy lên, nhịp tim Mạnh Khoa vẫn còn đập nhanh. Không có tính từ nào đủ chuẩn để diễn tả hạnh phúc của anh chàng lúc này. Mấy hôm nay, Mạnh Khoa luôn sống trong khắc khoải với cái suy nghĩ mình sẽ trở thành một thằng mù. Cho đến ngày hôm nay … Anh chàng ngả người lên giường, môi nở một nụ cười. Chuyện tàu xe qua đó thì anh chàng có thể viện cớ với ba mẹ được. Tiền cũng không thiếu. Có lẽ mọi việc sẽ trót lọt. Nếu phẫu thuật thành công mà ba mẹ Mạnh Khoa vẫn chưa biết gì về chuyện này thì … anh chàng định bụng là sẽ giấu nhẹm nó đến cuối đời. Đang suy nghĩ vẩn vơ thì …

_Tại sao con lại giấu mẹ?

Cánh cửa phòng Mạnh Khoa mở toang và mẹ anh chàng cũng đang đứng đó từ lúc nào. Anh chàng chưa kịp phản ứng thì bà Lan, mẹ Mạnh Khoa đã bước đến bên giường anh chàng, tức giận:

_Chuyện lớn thế này mà con không chịu nói. Lỡ có chuyện gì thì ba mẹ biết làm sao? Con định khi người ta không có giác mạc để hiến cho con, rồi con mù, mới nói cho ba mẹ biết hay sao?????

Mạnh Khoa cúi đầu:

_Con xin lỗi … Con sợ ba mẹ lo nên …

_Con … lớn rồi mà còn dại lắm! – Bà Lan dí tay vào đầu Mạnh Khoa – Con là đứa con duy nhất của ba mẹ. Con có chuyện gì thì làm sao ba mẹ sống nỗi? … – Vừa nói, nước mắt bà vừa trào ra.

Mạnh Khoa ôm lấy mẹ:

_Con biết lỗi con rồi. Mẹ đừng khóc.

Bà Lan vuốt tóc anh chàng, mỉm cười trong làn nước mắt:

_Ơn trời, cũng còn may … Không bao giờ được giấu ba mẹ chuyện lớn như thế này nữa! Nghe chưa?!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s