[CHAPTER 32] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Lớp học hè tăng cường.

Nó bước vào lớp với bản mặt không thể nào buồn hơn. Phát khóc lên được ấy chứ! Nó biết phải làm sao? Làm thế nào để đối diện với Thường Khánh và kể cho anh chàng nghe chuyện này đây? Nó không đủ can đảm.

Cả buổi học, nó cố tỏ ra bình thường, vui vẻ, thỉnh thoảng vẩn cãi nhau vì mấy chuyện vớ vẩn với Thường Khánh. Anh chàng cũng đang vui, nên chả để ý lắm. Nhưng … thái độ vui vẻ thái quá của nó không qua khỏi cặp mắt Nhị lang thần của Mạnh Khoa. Anh chàng cũng đang giả vờ bình thường để giấu đi bệnh tình của mình, thế nên anh chàng hiểu tâm trạng và sắc thái hiện giờ của nó.

Ra chơi.

Nó đang hí hoáy chép nốt mấy đề lí trên bảng thì Mạnh Khoa đi ngang qua bàn nó, đặt một tờ giấy nhỏ được gấp làm bốn trước mặt nó. Nó ngẩng lên, anh chàng nháy mắt mỉm cười rồi khuất dạng đằng sau mấy lớp áo trắng trong lớp.

Nó giở tờ giấy ra, vỏn vẹn mấy chữ: “Gặp nhau ở sân sau nhé!”.

Đặt chân xuống bãi cỏ sân sau, nó ngó quanh và nhận ra Mạnh Khoa đang đứng dựa lưng vào một cái cây. Mặt anh chàng phảng phất một nỗi buồn. Nó chạy tới.

_Mạnh Khoa! – Nó cất tiếng.

Anh chàng quay lại:

_Đến rồi à?

_Có chuyện gì hả? – Nó cố cười.

Mạnh Khoa đáp:

_Tui phải hỏi cô câu đó mới đúng! Cô làm sao vậy? Cả ngày này tui thấy cô khác khác.

_Đâu có sao … – Nó gượng gạo.

Mạnh Khoa nhìn thẳng vào mắt nó:

_Đừng nói dối … Đến Thường Khánh cũng chẳng hiểu cô bằng tui nữa là … Có gì thì nói đi, tui luôn sẵn sàng lắng nghe cô mà!

Tự nhiên khi nhìn vào ánh mắt chân thành của Mạnh Khoa, bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn rối bời từ hôm qua đến giờ bỗng chực trào ra hết. Đúng là nó chẳng thể giấu Mạnh Khoa cái gì.

_Tui … ba tui và … – Giọng nó lạc dần – Ba tui và mẹ anh Shin … đã quyết định làm lễ đính hôn cho hai đứa rồi.

Mạnh Khoa sững sờ:

_Cái gì?

Không kìm nỗi mình được nữa, nó òa khóc.

_Anh Shin có đồng ý không? – Mạnh Khoa hỏi.

_Anh ấy … – Nó trả lời trong tiếng nấc – Anh ấy cũng bất ngờ giống tui … Vẫn … chưa nói gì về chuyện này …

Mạnh Khoa đặt tay lên trán, thở hắt ra.

_Sao lại có chuyện này được chứ?

Nước mắt nó vẫn tuôn như suối. Từ ngày nó và Thường Khánh công khai “yêu” nhau, nó đã linh cảm rằng chuyện tình của hai đứa sẽ gặp rất nhiều chông gai. Tuy vậy, nó vẫn luôn vững tin, rằng sức mạnh của “true love” sẽ dẫn dắt hai đứa thoát khỏi những bế tắc đó. Nhưng, không ngờ lại có quá nhiều rắc rối nảy sinh. Hy Vân, rồi Lâm Danh, bây giờ lại đến má của Shin và ba nó, chưa kể cả ba Thường Khánh cũng không cho phép … Càng nghĩ nó càng khóc dữ dội hơn.

Mạnh Khoa bắt đầu lúng túng. Không biết nên làm gì, anh chàng bèn … ôm đầu nó, để nó gục lên vai mình, dỗ dành:

_Thôi không sao đâu! Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Tui không tin rằng một nha đầu bướng bỉnh như cô và một tên tiểu tử lì lợm như hắn lại không thể thoát khỏi vụ này … Vả lại, anh Shin cũng là người tốt, anh ấy chắc chắn không đồng ý sự sắp đặt đó.

Nó vẫn nức nở không dứt. Mạnh Khoa tiếp tục ỉ ôi:

_Làm ơn đi … Đừng khóc nữa. Đây là cái áo đẹp nhất tui có đó, cô mà làm bẩn nó thì … cô phải đền cho tui hai mươi cây kem đấy nhá!

Nó bật cười trong làn nước mắt, đấm vào ngực Mạnh Khoa:

_Lớn già đầu còn đòi ăn kem!

Mạnh Khoa thở phào:

_Chịu cười rồi đấy à? Kem đâu chỉ dành cho con nít, sao tui không ăn được?! Mà nè, cô còn cái tật ngủ sau khi khóc không đó? …

_Dạo này cố kiềm chế bớt rồi! – Nó nhe răng.

_Vậy thì được …

_À mà … Vụ tui kêu anh đi khám. Đến đâu rồi? – Nó quệt nước mắt.

_À … – Mạnh Khoa trả lời mà không nhìn thẳng vào nó – Bác sĩ bảo thần kinh hơi bị suy nhược thôi, không sao!

Vốn tính tình hời hợt, nó tin lời Mạnh Khoa ngay:

_Tốt rồi, tui cứ sợ anh bị bệnh gì …

Vừa lúc đó, trống đánh báo giờ ra chơi kết thúc. Hai đứa vội kéo nhau về lớp, nó không quên dặn thêm với ánh mắt đe dọa:

_Chuyện tui kể với anh, tuyệt đối không được để Thường Khánh biết đó. Nếu không, anh chết với tui!

_Biết rồi! – Mạnh Khoa cười.

_Hứa đi! – Nó nằng nặc

_Ừ, hứa! – Mạnh Khoa đành chiều ý nó.

—-oOo—-

Chiều.

Đi học về, nó dắt xe vô nhà thì Shin dắt con SH từ nhà nó đi ra. Anh chàng nhìn nó như muốn nói gì đó, nhưng lại thôi, chỉ cười, chào nó rồi đi. Ra là con Nouvo của lão Quân mới dắt ra đến cổng trường thì đạp máy không nổ, nên lão phải gửi vào tiệm rồi kêu Shin chờ về giùm.

Tối hôm đó.

Học bài xong, không có chuyện gì làm, nó bèn online để giết thời gian. Vào chơi game cũng đỡ chán. Nó mở yahoo lên, để chế độ ẩn (thói quen của nó), thì thấy có tin nhắn của Shin. Mới gởi tức thì. Nhìn xuống, avatar của anh chàng đang sáng đèn: Shin online.

Nó mở tin nhắn ra đọc. “Thùy Anh … Anh xin lỗi.”. Chỉ có một dòng duy nhất.

Phân vân một lát, rồi nó “Buzz!!!” Shin .

<Fablulus_Girl: 2222222222222>

<Devil: Hết hồn. Em đọc mes rồi à?>

<Fabulus_Girl: Rồi, mà xin lỗi là sao, anh đâu có lỗi!>

<Devil: Sao không? Nếu anh không thích em thì mẹ anh đã không làm thế.>

Nó không nói gì.

<Devil: Em sao vậy? Ngủ rồi à?>

<Fabulus_Girl: Chưa … Em đâu phải gà. Không vô chuồng sớm thế đâu!>

<Devil: :D>

<Fablulus_Girl: Mà anh mắc cười thiệt, hồi chiều mới gặp em ở nhà, sao không nói luôn? Bây giờ lại gửi mes cho tốn công vậy?>

<Devil: Hì hì, tại anh thấy ngại ngại sao á!>

<Fabulus_Girl: Diễn viên như anh mà cũng biết ngại à?>

<Devil: Diễn viên thì cũng là người chứ có phải thần thánh gì đâu mà không biết ngại?>

<Fabulus_Girl: Hehe :D>

<Devil: Thôi, anh phải out, đi ngủ sớm ngày mai còn chở bạn gái đi ăn sáng!>

<Fabulus_Girl: Em dị ứng với tính trăng hoa của anh ghê á!>

<Devil: Không trăng hoa thì đâu phải anh! Mà một lần nữa, sorry em nhá. Anh thật sự không ngờ mẹ anh lại làm như thế. Nhưng em yên tâm đi, anh không để em đánh mất hạnh phúc cả đời mình bên một thằng vô tích sự lại đào hoa như anh đâu.>

Nó chưa kịp nói gì thì:

<Devil: Ppppppppp!!!>

“Devil is now offline”. Hic, làm gì mà Shin phải tự sỉ vả mình như thế? Đào hoa thì có nhưng vô tích sự thì không hề. Shin tốt nghiệp đại học Sân khấu điện ảnh, lại đang học kinh tế và luôn là học viên xuất sắc nhất nhì lớp chứ chả chơi!

—-oOo—-

  Trường nó. Ra về.

Nó thong dong đạp xe ngon trớn trên con đường thênh thang đầy là vàng. Cảnh vật rất thơ mộng. Đang thả hồn theo gió thì Thường Khánh với con ngựa ô (nó gọi chiếc Martin đen của anh chàng thế) xuất hiện. Anh chàng thắng cái két làm vỡ tan giấc mộng, chặn ngang đường đi của nó.

_Đi ăn với tui! – Mời ăn mà làm như ra lệnh.

_Hông!

Nó phùng mang trợn mắt đáp, rồi toan đạp tiếp, lách qua cái con ngựa ô đáng ghét thì Thường Khánh tiếp tục lia xe qua chắn đường nó.

_Không đi thì tui không cho cô về!

Nó nổi cáu:

_Anh điên à?

_Ừ! – Hắn đáp.

Bó tay với tên này thật rồi! Nó cố len qua con ngựa ô nhưng Thường Khánh một mực chặn ngang nó. Thế là nó phải đi với anh chàng.

—-oOo—-

  Ăn xong, Thường Khánh đưa nó về tận cổng. Ngoài cái vụ chặn đầu xe của nó, hôm nay Thường Khánh bỗng dễ thương đáng ngờ. Nó vui lắm, coi như cũng được an ủi phần nào, cho dù sau này hai đứa có không được ở bên nhau đi chăng nữa …

_Tới nhà rồi, tui vô nhà đây! – Nó cười, vẫy tay chào Thường Khánh.

Anh chàng gật đầu, ánh mắt ánh lên sự hạnh phúc. Mỗi khi nhìn thấy nụ cười hoa hướng dương ấy, lòng Thường Khánh lại cảm thấy ấm áp. Anh chàng lại thầm hứa rằng, dù bất cứ chuyện gì xảy ra, anh chàng vẫn sẽ luôn bảo vệ nó, mãi mãi ở bên nó, mãi mãi giữ cho nụ cười của nó luôn tươi tắn như thế. Mãi mãi!

 

Ba nó đứng trong nhà nhìn ra, đã thấy hết mọi chuyện, và khi nhìn vào ánh mắt hai đứa, ông hiểu rằng bọn nhỏ đã quá yêu nhau mất rồi. Ông lắc đầu thở dài. Tuy rất thương con, cái gì cũng chiều nó được nhưng riêng chuyện này thì không.

Mối thù với ông Duy – ba Thường Khánh, có chết ông cũng không quên. Đúng! Ba Thường Khánh đã cướp của ông quá nhiều thứ. Ông không thể để con gái của ông ở bên con trai của ông Duy, ông không thể để con trai ông ấy hạnh phúc. Vì ông ấy đã hạnh phúc nhiều rồi, nên nó phải trả giá thay cho ba nó … Dù biết làm như thế, ông cũng sẽ chính tay cướp đoạt luôn hạnh phúc của con gái mình … Nhưng chỉ trong một thời gian nhất định thôi! Vì Shin là một thằng bé tốt, nó sẽ biết cách làm con gái ông hạnh phúc trở lại và quên đi thằng bé Thường Khánh. Ông tin chắc như thế!

Thế nên, ông sẽ làm bất cứ chuyện gì để tách hai đứa ra khỏi nhau.

Thường Khánh về tới cổng nhà. Anh chàng có vẻ rất vui. Đây là một trong số rất ít lần Thường Khánh tỏ ra hí hửng như thế. Khỏi nói lí do nhỉ, các bạn cũng biết vì sao rồi mà.

Vừa vào đến nhà, anh chàng đã khựng lại khi nhận ra sự có mặt của Hy Vân trong phòng khách. Cô nàng đang ngồi đối diện với ông Duy trên chiếc sofa sang trọng. Thường Khách bước vào, cúi đầu chào ông Duy:

_Thưa ba! – Rồi cố tình lãng đi như không để tâm đến sự xuất hiện của Hy Vân.

Ông Duy cau mày:

_Con làm gì vậy hả? Không thấy Hy Vân đang ngồi đó sao? Đến phép lịch sự tối thiểu mà con cũng không biết à?

Miễn cưỡng, Thường Khánh đứng lại, quay đầu nhìn Hy Vân:

_Chào!

Nói rồi anh chàng toan bước lên cầu thang, nhưng ông Duy đã kịp cản lại:

_Ngồi xuống đây! Ba có chuyện cần nói!

Thường Khánh đành bước lại, ngồi xuống chiếc sofa còn lại.

Ông Duy liền nói:

_Không phải ở đây! Qua đó ngồi với Hy Vân! – Ông chỉ tay vào chiếc sofa dài mà Hy Vân đang ngồi.

Ngồi ở đâu mà chả là ngồi. Như một con rô-bốt, Thường Khánh bước qua chỗ Hy Vân, ngồi xuống. Cô nàng đưa ánh mắt gian xảo nhìn Thường Khánh. Anh chàng hững hờ quay đi. Hy Vân cười thầm “Anh không còn cứng đầu được lâu nữa đâu, baby à …”. Vừa lúc đó, bà Yến, mẹ Thường Khánh từ trên lầu đi xuống. Trông bà có vẻ mệt mỏi. Thường Khánh và Hy Vân đứng dậy. Thường Khánh gật đầu chào, “Mẹ…”.

Hy Vân đon đả:

_Bác gái, bác không khỏe ạ?

_Không! Bác chỉ hơi nhức đầu thôi … Hai đứa ngồi xuống đi! – Nói rồi bà bước đến ngồi vào chiếc sofa cạnh ông Duy.

_Sẵn đang có mẹ con ở đây! Ba nói luôn … – Ông Duy chậm rãi – Hôm qua ba có nói chuyện với ông Luân, ba và ông ấy đả quyết định hai đứa nên đính hôn ngay trong hè này. Cuối tháng là hợp nhất, thế nên hai đứa chuẩn bị tinh thần đi là vừa! – Nói rồi ông đưa tách trà lên, nhấp một ngụm.

Hy Vân biết trước là ông Duy sẽ nói chuyện này, vì ngày hôm qua, chính cô nàng đã gọi cho ba mình – tức ông Giang Việt Luân – để đốc thúc lễ đính hôn của mình và Thường Khánh. Cô ả giả vờ bất ngờ, vui mừng nói:

_Thật thế ạ? Cháu cảm ơn bác! Thế mà ba cháu chẳng nói gì với cháu! Chắc đây là món quà bất ngờ ông ấy dành cho cháu!

Bà Yến mỉm cười nhân hậu:

_Hè này cũng tốt … Hôm nào để mẹ đưa hai đứa đi chọn lễ phục. Còn thiệp mời và đặt nhà hàng nữa, để mẹ phụ với hai đứa.

Hy Vân cúi đầu lễ phép:

_Cháu cảm ơn bác!

_Đừng gọi là bác nữa … – Bà Yến siết tay Hy Vân, nói – Con tập gọi là mẹ dần cho quen!

_Bà ấy nói đúng đấy! – Ông Duy đặt tách trà xuống bàn.

Hy Vân mừng húm. Nếu không có ai ở đây thì cô ả có thể nhảy cẫng lên được ấy chớ. Nhưng có mặt ba mẹ chồng tương lai, Hy Vân phải giữ ý giữ tứ. Dù gì cô nàng cũng là một đại tiểu thư mà, dẫu có hơi giả tạo.

_Con cảm ơn ba mẹ!

Thường Khánh nãy giờ ngồi im như một tên câm, liền đứng bật dậy:

_Không bao giờ con đính hôn với cô ta.

Ông Duy nổi nóng, gắt lớn:

_Con ăn nói kiểu gì vậy hả?

_Con không yêu con rắn độc này! Con không bao giờ yêu được thứ con gái giả dối và hiểm độc như cô ta! – Thường Khánh cũng gắt lên.

_Mày nói gì? – Ông Duy gằn từng chữ, mặt đỏ gay, cơn giận đã lên đến đỉnh đầu.

Thường Khánh chả thèm để tâm đến thái độ bừng bừng lửa của ba. Anh chàng cứng rắn đáp:

_Con không yêu Hy Vân! Con chỉ yêu Thùy Anh, chỉ yêu một mình cô ấy thôi!

“BỐP!”. Một cái tát thật mạnh từ ông Duy giáng xuống mặt Thường Khánh. Bà Yến và Hy Vân bật dậy.

Bà Yến ôm chồng lại:

_Đừng mà ông!

Ông Duy đẩy vợ ra, chỉ tay vào mặt bà, thét:

_Bà im đi! Tất cả cũng tại bà cưng chiều nó quá, thế nên nó mới chẳng coi ai ra gì như ngày hôm nay.

Thường Khánh dù vừa bị tát, nhưng thái độ của anh chàng vẫn lạnh như băng, chả tỏ ra tức hay đau gì cả.

_Tất cả những gì cần nói con đã nói rồi! Xin phép, con lên lầu đây! – Nói rồi anh chàng quay đi.

_Mày đứng lại cho tao! – Ông Duy nạt lớn.

Như không nghe thấy gì, Thường Khánh tiếp tục bước về phía cầu thang, bỏ lại đằng sau người mà anh chàng vẫn hay gọi là “ba”, với cơn đau tim đang tái phát và sắc mặt xám dần vì giận dữ. Ông Duy ném cái lọ hoa thủy tinh đặt trên bàn xuống đất, vỡ tan tành. Mấy bông hoa còn tươi văng vãi khắp nơi.

Ông ngồi thụp xuống:

_Thằng bất hiếu!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s