[CHAPTER 31] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Violet Res. Nó và nhỏ Lam đang ngồi nghỉ mệt ở một cái bàn trống.

Nhỏ Lam ngồi đấm đấm vai, nó thì nằm mộp trên bàn. Hôm nay khách đông kinh khủng, chân tay mấy tiếp viên nhà hàng, trong đó có hai đứa, đều “nhừ tử như tương” hết cả lũ. Cả hai đang ngồi thở phù phù thì chợt con Lam nhớ ra gì đó. Mắt con nhỏ sáng lên:

_À phải rồi!

Nó nhìn lên đợi, nhướng mày. Nhỏ Lam tiếp:

_Chiều nay có lương!!!

Nghe tới lương là bao nhiêu mệt nhọc bay đi hết. Nó nhổm người dậy:

_Thiệt hả?

_Ừ, mẹ mình mới nói với mình tối qua. Hehe, mà mắc cười bồ quá, lương tháng ở đây cũng chỉ xấp xỉ tiền tuần “papa” của bồ phát … Làm gì mà mừng dữ?

Nó bĩu môi:

_Tiền mồ hôi công sức mình bỏ ra, tất nhiên là quý hơn tiền được cho không rồi! Có vậy cũng hỏi!

Nhỏ Lam cười phì:

_Mình giỡn mà … – Con nhỏ ngừng một lát rồi tiếp – Tối nay sẵn đang dư dả, đi chơi đi! Rủ cả Mạnh Khoa, Thường Khánh và tụi loi nhoi kia nữa!

_Không được rồi … – Nó buồn hiu lắc đầu – Tối này mình đi ăn và ba và anh hai, với lại … khách nào đó của ba nữa.

Nhỏ Lam ngạc nhiên:

_Ai cơ? Đối tác làm ăn hả?

Nó khịt mũi:

_Mình cũng không biết, nhưng ba mình làm ra vẻ bí mật lắm …

Nhỏ Lam đang gật gù lắng nghe thì bỗng nhiên, có ai đó gõ ngón tay cộc cộc lên bàn hai đứa ngồi, giọng quở trách:

_Giờ làm việc mà ngồi đây tán dóc, chẳng có trách nhiệm gì cả!

Nó và nhỏ Lam giật bắn người, lúi húi ôm khay đứng dậy. Chắc là anh Phong, quản lí mới, tính tình rất nghiêm khắc và lạnh lùng. Hai đứa hay bị ổng nhắc nhở kiểu này. Nó lúng túng:

_Xin lỗi anh … Đang vắng khách nên tụi em …

Rồi cô nàng chợt nín bặt khi nhìn lên. Hóa ra là Thường Khánh chứ chả phải anh Phong nào cả. Đúng là cùng một ruộc máu lạnh, đến giọng điệu cũng giống nhau, làm nó lầm, quê một cục.

_Aishhhh, là anh hả?

_Chứ cô tưởng là ai? – Hắn lạnh lùng hỏi.

_Tưởng ai kệ tui … Đến đây làm gì? – Nó giở giọng ba trợn

Thường Khánh cũng đâu vừa. Anh chàng vặn vẹo:

_Cô thử hỏi mấy người khách kia coi họ đến đây làm gì!

Nó lừ mắt nhìn anh chàng, hất mặt:

_Vậy thì ngồi xuống đó, để tui đi lấy menu! – Hehe, phân biệt đối xử ghê, với khách bình thường khác thì dịu dàng, đon đả. Với “khách đặc biệt” thì cứ làm như là oan gia vậy.

Nó toan bước đi thì Thường Khánh bất ngờ níu tay nó lại:

_Không cần menu, lấy cho tui món nào cũng được, nhiều nhiều lên, vì tui sẽ chờ ở đây cho tới khi cô hết ca … Sau đó thì … cô đi chơi với tui nhá!

—-oOo—-

Bệnh viện.

Mạnh Khoa đang ngồi ở phòng chờ kết quả chẩn đoán. Số là vì “vâng lời” nó, vả lại có cảm giác không yên tâm, nên Mạnh Khoa đã đến bệnh viện khám thử. Mấy hôm nay, thỉnh thoảng anh chàng lại bị nhức đầu, như lần ở căn-tin với nó ấy, cứ mỗi lần như thế là mắt anh chàng lại mờ đi, chẳng thấy rõ, phải đến một lúc sau thì nó mới bình thường trở lại.

_Em là Mạnh Khoa phải không? – Một chị y tá tay ôm tập hồ sơ bệnh án bước vào.

_Dạ … – Mạnh Khoa đứng dậy, gật đầu đáp.

_Bác sĩ Lương đang đợi em … Mời em đi lối này! – Chị y tá mỉm cười nghiêng đầu, đưa tay hướng ra ngoài cửa như có ý mời Mạnh Khoa đi theo. (Hehe, bệnh viện tư, nên bệnh nhân càng nhiều tiền thì càng được đón tiếp chu đáo!)

Phòng bác sĩ Lương. Một căn phòng đầy mùi nồng nặc khó chịu của thuốc sát trùng.

Ông bác sĩ già mở ngăn bàn lấy ra một sắp tài liệu, hình như là kết quả chẩn đoán rồi quay sang Mạnh Khoa. Ông gỡ mắt kiếng ra, hai tay đan vào nhau đặt lên bàn, cất tiếng:

_Cậu Khoa à …

_Dạ? – Anh chàng mỉm cười lễ phép.

_Đã có kết quả siêu âm và chẩn đoán bệnh tình của cậu … Nhưng trước hết, cậu phải bình tĩnh … – Ông bác sĩ nghiêm nghị nói.

_Dạ …

Bác sĩ Lương im lặng một lúc rồi tiếp:

_Cậu bị viêm giác mạc. Rất tiếc, vì không phát hiện sớm, nên … – Ông ấy nhìn Mạnh Khoa bằng đôi mắt buồn bã, tiếp – Bệnh tình đã chuyển sang giai đoạn cuối. – Tiếng nói của ông bác sĩ vang lên.

Là người sống rất lạc quan, nên Mạnh Khoa vẫn giữ được bình tĩnh, tuy giọng có hơi run:

_Giai đọan cuối … Tức là …

_Trong vòng hai tháng sau, mắt cậu sẽ hoàn toàn … không nhìn thấy gì nữa.

Mặt anh chàng bắt đầu biến sắc:

_Không còn cách nào để chữa trị sao bác sĩ?

Ông Lương lắc đầu sầu thảm:

_Chắc cậu cũng biết bệnh này không có cách trị. Hy vọng duy nhất là có ai đó hiến giác mạc cho cậu, nhưng trường hợp đó rất hiếm.

Mạnh Khoa thẫn thờ đưa mắt nhìn vảo khoảng không trước mặt. Tai anh chàng ù đi. Đầu óc trở nên quay cuồng với những ý nghĩ mông lung “Tại sao lại là mình?” … “Trước giờ mắt mình vẫn bình thường. Vậy mà hai tháng sau mình sẽ không nhìn thấy gì nữa sao?” …

Sau đó ông bác sĩ giải thích cái gì, Mạnh Khoa cũng không nghe rõ, anh chàng không còn đủ bình tĩnh. Đại loại ông ấy nói là hiện chưa có ai hiến giác mạc cho bệnh viện. Cũng đúng thôi, người sống thì chả đời nào đem cho mắt mình đi, người chết thì ai mà không muốn mình được toàn thây. Ông ấy còn bảo sẽ gửi hồ sơ đến tất cả các bệnh viện khác trên cả nước để tìm giác mạc cho anh chàng. Hy vọng vẫn là một phần một triệu mà thôi.

Mạnh Khoa bước ra khỏi bệnh viện, dáng đi xiên vẹo như người mất hồn. Làm thế nào đây? Anh chàng là con trai một, là “quý tử”, là đứa con duy nhất của ba mẹ. Anh chàng hiểu rằng ba mẹ sẽ không thế nào vượt qua cú sốc khi biết con mình sẽ bị mù. Hai ông bà thương yêu Mạnh Khoa hết mực, có thể hai người sẽ tranh nhau hiến giác mạc cho con trai chứ chẳng chơi. Mà anh chàng thì không thế nào để ba mẹ hy sinh vì mình thêm lần nữa. Phải giấu chuyện này thôi, đó là “hạ sách” cuối cùng. Càng không được cho nó biết, Mạnh Khoa biết nó lo cho anh chàng, nó mà biết, thế nào nó cũng tìm đủ mọi cách báo cho ba mẹ Mạnh Khoa biết … Anh chàng đành chịu đựng chuyện này một mình thôi.

—-oOo—-

Thường Khánh đang hộ tống nó về nhà.

Trên đường, nó đòi anh chàng tạt vào một tiệm kem. Từ tiệm kem, cầm trên tay cây kem Chocolate Lamintons với hai trái cherry trên đỉnh, nó tung tăng bước ra. Hai đứa tiếp tục bước đều bên nhau. Nó hồn nhiên lụm trái cherry bỏ vào miệng. Thấy Thường Khánh bước đi mà mặt lạnh hơn tiền, nó lụm trái còn lại, đưa cho anh chàng:

_Ăn không?

_Tôi ghét trái cây màu đỏ. – Anh chàng hững hờ đáp gọn.

Nó bĩu môi:

_Không ăn thì tui ăn! Làm giá!

Tự nhiên thấy chán cái cảnh hoàng tử băng giá này quá. Lâu rồi nó không được thấy Thường Khánh cười. Một ý nghĩ “điên rồ” hiện lên. Nó khều anh chàng. Thường Khánh quay qua. Bất thình lình, nó ịnh nguyên cây kem lên mũi mình (hắc hắc …). Một thoáng sững sờ, nhưng Thường Khánh nhanh nhẹn phục hồi nguyên trạng, lạnh lùng.

_Cô thích làm mấy cái trò con nít đó lắm à? Mau kiếm cái gì lau đi, trông khiếp chết được!

Hic, nó vừa hy sinh cây kem yêu quý để được thấy người ta cười. Vậy mà, công cốc lại còn bị bảo là khiếp. Nó tức đến nỗi muốn xé hắn ra. Nhưng trớ trêu thay, phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí: Về đến trước cổng nhà nó. Đang đùng đùng giáng từng “bước ngọc” thì … nó đạp trúng một cái vỏ chuối ai ăn rồi vứt bậy xuống đường. (Con gái gì mà chả biết ý tứ!) Nó trượt chân lên cái vỏ chuối đáng nguyền rủa ấy và tiếp đất một cái “Rầm!”. Ê hết bàn tọa. Đau phát khóc lên được. Xuýt xoa xong, nó cầm cái vỏ chuối lên, tức tối liệng một cái vèo. Cái vỏ bay ra xa.

_Đáng ghét! Đang bực mà ông trời cũng không tha!!! – Nó hét lên.

Thấy điệu bộ của nó, Thường Khánh không giấu nổi nụ cười. Anh chàng đưa tay ra trước mặt nó.

_Đứng lên nào. Đừng la ầm lên thế, người ta cười cho đấy!

Nó định gân cổ cãi lại, nhưng vừa ngước mặt lên, nó đụng ngay nụ cười tỏa nắng của hắn. Phải công nhận khi cười, hắn đẹp trai hơn ngàn lần bình thường. Nụ cười ấy còn toả sáng và ấm áp hơn cả các tia nắng Mặt trời nữa. Nó đưa tay cho hắn kéo lên trong vô thức. Tự nhiên mọi bực dọc nãy giờ tan biến hết. Nó định thần lại, hí hửng như trẻ con, huých vai hắn:

_Cuối cùng anh cũng cười rồi nhé! Thỉnh thoảng anh cũng nên cười như thế, vậy sẽ đẹp trai hơn đó!

Thường Khánh không nói gì, nó đâu biết anh chàng đang “e thẹn” vì câu nói của nó.

Nó tiếp tục hồn nhiên:

_Thôi tui vô nhà đây. Cảm ơn về buổi đi chơi nhá!

Nói rồi nó vẫy tay chào hắn và nhí nha nhí nhảnh chạy vào nhà. Chợt, trong lòng Thường Khánh dâng lên một xúc cảm lạ kì.

—-oOo—-

Trên chiếc limousin màu trắng quý phái và sang trọng đang chở nữ hoàng điện ảnh Lee Son Jin.

Bà nhìn chiếc đồng hồ nạm ngọc đang đeo ở tay rồi lấy di động từ trong giỏ xách ra, gọi cho Shin.

_Con đang ở đâu vậy?

<Đang ở trường ạ!> – Shin đáp.

_Con quên là mẹ đã dặn con gì sao?

Shin ngơ ngác:

<Dạ gì ạ?>

Bà Lee lắc đầu thở dài:

_Cái thằng bé này, dặn trước quên sau! Con đến Grace liền đi nhé! Hôm nay ta đi ăn tối với bạn mẹ tại Grace mà.

Shin vỗ trán mình cái chát:

<Thế mà con quên mất … Nhưng … > – Anh chàn ngập ngừng – <Sao hôm trước mẹ bảo là đi ăn bình thường, bây giờ có bạn mẹ nữa là sao? Mẹ đâu có quen ai ở Việt Nam ngoài gia đình dì Tư?>

_Con có tật hỏi nhiều từ khi nào vậy hả? Đến đó ngay đi, mẹ đang trên đường, sắp đến nơi rồi! Lúc đó mà không thấy con là con tiêu với mẹ!

<Dạ!> – Shin đành gật đầu ngoan ngoãn.

Grace – một nhà hàng danh tiếng.

Dù thời tiết ở Việt Nam rất nực nội, oi bức, thế nhưng, để trốn paparazzi, bà Lee phải kéo khăn quàng cổ trùm kín mặt, đeo cặp kiếng mặt to xụ, cho đến khi vào tới phòng V.I.P. Thật ra, bà Lee và ông Nghĩa hẹn hai bên ăn tối lúc 6h. Nhưng sợ thông tin mật này lọt đến tai bọn nhà báo, bà phải đến trước giờ hẹn gần cả tiếng. Bước chân vào phòng đã thấy con trai cưng ngồi chờ sẵn, bà mỉm cười:

_Đến rồi sao?! Tưởng con lại giở thói trễ nãi như mọi hôm!

_Con đâu muốn bị “tiêu” với mẹ! – Shin nhe răng cười, đáp.

Hai mẹ con ngồi một lát, Shin lại bắt chuyện:

_Sao mẹ qua Việt Nam mà không cho Eun Ji đi theo? Hôm qua con mới gọi điện về cho nó, con nhỏ có vẻ mệt mỏi lắm.

Eun Ji chính là em gái Shin.

_Mẹ đã bảo là tiện đường từ Hollywood bay về nên ghé qua đây thăm con … Vả lại, con bé Eun Ji vừa học vừa đóng phim, thời gian nghỉ ngơi còn không có thì lấy đâu ra thời gian đi đó đi đây!

Shin khịt mũi:

_Thì mẹ đừng bắt nó đóng phim nữa, để nó tập trung học, con thấy em gái con suy nhược lắm rồi.

Bà Lee liền châu mày:

_Danh tiếng thì phải gây dựng từ bây giờ, sau này sự nghiệp mới vững bền được. Mẹ làm vậy cũng chỉ muốn tốt cho nó … Cậu cả đừng có mà lên giọng với mẹ! – Bà nhéo yêu Shin một cái.

Shin xoa xoa mặt mình:

_Con đâu dám, nhưng nhìn cái thời khóa biểu của nó là con đã choáng rồi, con trai như con chưa chắc chịu nỗi, huống chi nó.

Kể ra Shin cũng may. Thời anh chàng còn ở Hàn Quốc, mẹ thì bận lưu diễn suốt, ba thì tối tăm mặt mũi với tập đoàn, chẳng ai trông chừng Shin, nên anh chàng muốn lộng hành thế nào cũng được. Vậy mới có chuyện Shin là đại ca của trường suốt mấy năm cấp III. Đến thời Eun Ji, mẹ đã rảnh rỗi hơn nên luôn để tâm và quản giáo con bé rất nghiêm khắc, từ chuyện học đến chuyện ăn chuyện uống, rồi còn sắp xếp cho con bé cả đống hợp đồng quáng cáo, đóng phim.

_Con đừng lo chuyện con bò trắng răng đó nữa … Mẹ đã dặn bà quản gia chú ý chăm sóc tẩm bổ cho nó rồi! Không đổ bệnh được đâu mà sợ …

Shin đành gật đầu cho qua chuyện, rồi nói:

_Mẹ ở đây nhé, con đi “giải quyết” một chút!

Bà Lee gật, dặn thêm:

_Nhanh lên! Bạn mẹ sắp tới rồi đó.

Từ toilet trở ra, vừa đặt chân bước vào phòng thì Shin nhận ra, người đang ngồi đôí diện với bà Lee –mẹ mình, hiện đã đeo kiếng mát vào – chính là thằng bạn chí cốt của anh chàng – lão Quân. Shin ngạc nhiên nhìn sang thì thấy nó – trong bộ trang phục lộng lẫy với gương mặt xinh đẹp rạng ngời và bác Nghĩa – tức ba nó. Gia đình nó cũng vừa tới, mới chào hỏi người đàn bà quý phái mà nó không biết là ai rồi ngồi xuống thì Shin bước vô.

Anh chàng tròn mắt, cuối đầu chào ông Nghĩa, nháy mắt chào lão Quân và cười tươi nhìn nó. Nó và lão hai cũng trong trạng thái giống Shin – mắt chữ A mồm chứ O. Chỉ có ba nó là cười cười đầy ẩn ý. Xong, Shin ngồi xuống ghế. Một đống dấu chấm hỏi quay mòng mòng quanh đầu anh chàng. Shin quay sang hỏi nhỏ mẹ:

_Bác trai là … bạn mẹ sao?

Bà Lee nháy mắt:

_Gọi là sui gia tương lai thì đúng hơn.

Shin đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, nhưng chưa kịp hỏi thì cánh cửa phòng bật mở, dì Tư của Shin bước vào. Dì ấy ghé vào tai bà Lee thì thầm gì đó, bà Lee gật đầu. Khỏi cần bàn cãi Shin cũng biết, Dì Tư đến đây trong vai trò thông dịch viên là cái chắc. Dì ấy ngồi xuống, tươi cười nhìn nó và lão Quân:

_Giới thiệu với hai cháu, đây là mẹ của Shin!

Lúc này, bà Lee mới từ từ tháo kiếng mát ra. Người đầu tiên hoảng hốt trợn ngược lên, chính là nó.

Quá bất ngờ, nó reo như hét:

_Đại minh tinh Lee Son Jin!!!

Trời ơi, không thể tin nổi. Nãy giờ nó đang ngồi kế bên nữ hoàng điện ảnh Hàn Quốc sao? Choáng thật. Nó mê xem phim của bà từ khi 15 tuổi. Gặp được bà, đến trong mơ nó còn không dám mơ đến, huống chi là ngoài đời. Vậy mà, bây giờ, đùng một cái, bà ấy là mẹ Shin. Nó đang hí hửng, định lát nữa ăn xong sẽ xin chữ kí của bà. Nó đâu biết rằng, lát nữa đây, nó đứng còn không vững, huống chi là lon ta lon ton xin chữ kí.

Lão Quân cũng kinh ngạc không kém gì nó. Lão quay sang Shin:

_Sao cậu không nói chuyện này từ trước?

Shin gãi đầu:

_Thì tớ đã nói mẹ tớ cũng là diễn viên còn gì!

_Nhưng cậu không nói mẹ cậu là đại minh tinh Lee Son Jin.

Thấy mọi người có vẻ kích động, dù không hiểu mọi người nói gì nhưng nghe thấy tên mình được nhắc đi nhắc lại, bà Lee mỉm cười, đặt ngón trỏ lên môi, nói bằng tiếng Hàn một câu gì đó. Dì Tư của Shin liền “phiên dịch” lại:

_Chị ấy nhắc mọi người nên im lặng, vì đây là một nhà hàng nổi tiếng, có thể bọn phóng viên đang rình rập xung quanh, nên …

Sau đó, dì Tư quay sang nói với bà Lee gì đó rồi lại nhìn mọi người, mỉm cười:

_Chị Son Jin không thông thạo tiếng Việt, nên hôm nay tôi sẽ là người thay thế chị ấy trình bày một việc quan trọng.

Ánh mắt của ông Nghĩa thóang ánh lên niềm vui. Dì Tư hướng mắt sang anh nó:

_Theo dì biết thì thằng Shin nhà dì là bạn thân của cháu phải không Quân?

Anh nó gật đầu:

_Dạ …

Dì Tư nhìn sang nó:

_Cháu và Shin cũng quen nhau từ trước rồi chứ?

_Dạ! – Nó ngây ngô gật, rồi giải thích thêm – Cháu quen anh ấy trước khi cháu biết anh ấy là bạn của anh hai nữa ạ!

_Vậy thì quá tốt rồi!

Thấy lạ, Shin chõ họng vô:

_Tốt gì cơ ạ?

Dì Tư không trả lời Shin, chỉ nhẹ nhàng nói với ba nó:

_Thằng Shin nhà tôi cũng hay qua nhà anh chơi chứ ạ?

_Tất nhiên rồi! Thằng con nhà tôi là bạn thân của cháu Shin mà, cả con bé Thùy Anh cũng thân với cháu Shin nữa.

Dì Tư tươi cười nhìn mọi người:

_Hôm nay chị Son Jin đến đây, mục đích chính là xem xem tình cảm của hai đứa nhỏ, tức thằng Shin và cháu Thùy Anh, tiến triển đến đâu rồi. Và như tôi thấy, thì bọn nhỏ đã rất gắn bó với nhau. Vậy là chị tôi có thể yên tâm bay về Hàn Quốc, sắp xếp ngày làm lễ đính hôn cho hai đứa được rồi.

Sét đánh ngang tai. Anh nó, nó và Shin đờ người ra. Có nghe lộn không đây trời? Nó và Shin sắp … đính hôn sao? Hai đứa chưa kịp phản ứng sau màn tuyên bố “gây sốc” ấy thì đột nhiên, dì Tư nắm tay nó và tay Shin đặt lên nhau:

_Hai đứa cũng chuẩn bị đi là vừa!

Ông Nghĩa nãy giờ im lặng không nói gì, nhưng ánh mắt ông luôn ánh lên vẻ hài lòng. Nó đâu biết rằng, ba nó và bà Lee đã cùng nhau sắp xếp chuyện này từ lâu.

Rồi hầu bàn dọn đồ ăn ra, mọi người bắt đầu ăn tối. Nó đang sốc, nên không ăn được gì cả, bị ba nó nhắc nhở mấy lần nhưng … nó vẫn cứ như đang nồi trên mây. Ăn xong, dì Tư cười, nói:

_Xin phép mọi người. Chị Son Jin sắp phải bay về Hàn nên phải về nhà xếp đồ đạc … Nên mong mọi người thứ lỗi. Chúng tôi phải về trước!

Ba nó đứng dậy, gật đầu, hạ giọng:

_Vâng … Cô và chị yên tâm, chuyện hai đứa nhỏ để tôi lo.

Dì Tư và bà Lee kéo túi xách đứng lên. Bà Lee ghé vào lỗ tai của Shin, nói:

_Con dâu của mẹ xinh quá!

Theo phép tắc, nó, Shin và anh nó phải đứng lên theo ba nó, tiễn Dì tư và bà Lee ra cửa. Bà Lee nói với nó gì đó, dì Tư liền dịch lại:

_Chị ấy bảo cuối tháng này, chị ấy sẽ cho người rước Shin và cháu qua Hàn để chuẩn bị cho lễ đính hôn, và, chị ấy gọi cháu là … con dâu!

Shin trố mắt nhìn mẹ mình. Nó thì bàng hoàng đứng không vững. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nó chưa định thần lại được.

Sau khi dì Tư và mẹ Shin ra về, nó ngồi thụp xuống ghế, hoang mang. Shin nhìn nó đầy tội lỗi, cho dù anh chàng không có lỗi. Shin thầm trách mẹ, rằng anh chàng đã bảo mình có thể tự lo liệu chuyện tình cảm riêng, rằng không cần bà can thiệp, nhưng sao mẹ vẫn nhúng tay vào?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s