[CHAPTER 30] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Một ngày sau đó. Tức là khi nó đã đi “du ngoạn” Đà Lạt về đến nhà.

Chiếc minibus chở nó dừng lại trước cổng ngôi biệt thự xinh xắn của nó. Nó bước xuống, khệ nệ ôm theo vali và giỏ xách. Mạnh Khoa và Lâm Danh – hai ‘con ong’ chắc chắn sẽ xách đồ giùm nó, đều đã ai về nhà nấy hết rồi. Xe dừng trước cửa nhà người nào trước thì người ấy được về nhà trước mà. Cả con Lam và Thường Khánh cũng đã “bye bye” nó trước.

Đang chuyển cái vali xuống đất, nó mất thăng bằng, suýt đánh rơi cái vali. Bất ngờ, từ trong nhà nó, Shin chạy ra, đỡ cái vali hộ nó.

_Hậu đậu vẫn hoàn hậu đậu! – Shin phán.

Nó cười hì hì rồi đáp:

_Nếu không hậu đậu thì đâu phải em!

Sau đó, Shin kéo cái vali của nó vào nhà. Nó chỉ việc xách cái túi rất chi là gọn nhẹ, hehehe. Ông anh hai yêu dấu đang ngồi trong phòng khách. Ba nó chắc đang ở công ty mất rồi. Nó bước vào, hớn hở la lớn:

_Anh hai, em về rồi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Ông anh nó quay đầu ra nhìn, càu nhàu:

_Có cần lớn họng vậy không? Mà mày có mua quà cho tao không đó?

_Tất nhiên là có rồi! – Nói rồi nó ôm cái vali lại chỗ bàn uống nước.

Kéo dây kéo ra, nó bắt đầu moi ra cả đống linh tinh, chủ yếu là đồ ăn:

_Đây nè! – Nó đưa cho anh nó một bọc dâu tây với chai nước cốt hoa hồng. Cười gian manh, nó tiếp – Nhớ ăn dâu tây với xài nước hoa hồng! Da mặt đẹp, mới quyến rũ được con gái … Chứ để từ hồi anh Shin về trường, một nửa fans của anh xé lẻ theo anh Shin. Anh bận tâm nhiều quá riết da mặt nhăn nheo hết trơn rồi …

Anh nó nóng máu, cốc yêu lên đầu nó:

_Nói nhảm gì vậy con kia?

Nó và Shin phá lên cười. Lúc nào nó cũng khoái chọc giận ông anh nó. Xong, nó lôi tiếp hai chai rượu vang ra, đưa cho Shin, tươi cười:

_Bà chủ tiệm nói hai loại này ngon nhất Đà Lạt, em không biết chọn loại nào nên lấy cả hai.

Shin bật cười:

_Cảm ơn nhóc nhiều nha!

Anh nó liền lên tiếng phân bì:

_Ê, con kia! Mày phân biệt đối xử vừa vừa thôi nha! Sao mày mua vang cho nó, còn tao thì phải hứng … đồ con gái thế này? – Anh nó mếu máo nói rồi đưa bịt dâu tây và chai nước hoa hồng ra trước mặt.

Nó nhịn cười, tỏ vẻ nghiêm túc:

_Quà em gái tặng mà chê hả? Vả lại em cũng muốn tốt cho anh thôi! Biết thế em không mua. Anh không lấy thì trả lại đây! – Nó chìa tay ra, mặt phụng phịu.

Anh nó đành xuống nước, gãi đầu gãi tai, nói:

_Thôi mà … Tao xin lỗi, tao nhận là được chứ gì! …

Nó quay mặt, giấu đi nụ cười đắc chí. Shin cũng phải lấy tay bịt miệng mình lại.

_À mà chuyện mày bị vu khống … thế là thế nào? Mày không bị sốc sau vụ đó đấy chứ? – Anh nó đột ngột lên tiếng.

Nó lắc đầu, cười:

_Không sao! Em gái anh là ai chứ hả? … Mà thôi, em lên phòng nghỉ đây! Đúng là chẳng có ở đâu bằng ở nhà! – Nói rồi nó kéo cái vali, ngúng nguẩy bước đi.

Shin vội đứng dậy, đi theo:

_Để anh xách vali lên lầu cho!

—-oOo—-

Một người phụ nữ bước ra khỏi sân bay. Nhìn bà có vẻ rất sang trọng, với cái áo khoác và cặp kính mát nhìn sơ qua cũng đủ biết giá trị tính bằng dollar của chúng. Tay bà xách một cái túi mắc tiền của Yves Saint Laurent, ngón áp út tay trái đeo một chiếc nhẫn cưới có mặt là một viên kim cương to khủng lấp la lấp lánh. Tóc bà uốn lọn xoã dài ẩn hiện dưới vành nón rộng, gương mặt dù đã có tuổi vẫn không thể làm phai mờ vẻ đẹp kiêu sa của một nữ hoàng điện ảnh Hàn Quốc đẳng cấp thế giới. Đằng sau bà là hai vệ sĩ đứng nghiêm chỉnh, tay xách vali. Đây chính là bà Lee, mẹ của Shin. Diễn viên nổi tiếng có khác, tuy đã ngoài bốn mươi, và đã có hai con, thế nhưng thân hình của bà vẫn rất chuẩn.

(Bắt đầu đoạn nào có bà này nói là bằng tiếng Hàn hết nhá)

_Lâu ngày không trở lại đây … Việt Nam! – Bà tháo kiếng mát ra, mỉm cười nhìn quanh.

Một vệ sĩ ghé vào tai bà, nói:

_Thưa phu nhân, một nguồn tin đã biết được lần đến Việt Nam bí mật này của phu nhân … Tôi sợ ở đây có paparazzi. Chúng ta nên đi thôi ạ!

Bà khẽ gật đầu, đeo kiếng mát vào, kéo cái khăn len choàng cổ lên che kín mặt rồi bước lên chiếc limousine sang trọng đang chờ sẵn bên đường.

Tại biệt thự xinh xắn nho nhỏ của Shin.

“Kính koooong”. Shin đang nằm vắt chân lên ghế xem TV thì có tiếng reng của chuông cửa. Anh chàng lật đật chạy ra, mở cửa.

Cánh cửa vừa bật mở, một gương mặt xinh đẹp quen thuộc với nụ cười trên môi hiện ra:

_Chào con trai!

Khỏi nói anh chàng “tá hoả tam tinh” thế nào khi thấy mẹ mình. Trời ạ! Hôm trước mới gọi điện, mẹ có bảo là sẽ đến Việt Nam đâu. Sao lại … ? Anh chàng kinh ngạc:

_Mẹ? Sao mẹ đến mà không nói con? Để con ra sân bay đón …

_Mẹ muốn dành bất ngờ cho con trai cưng của mẹ! Thôi, xích ra cho mẹ vào coi ông tướng!

Trong nhà.

_Mẹ … Mẹ đến Việt Nam làm gì thế? Chẳng phải mẹ đang bận đóng phim ở Hollywood sao?

_Phim đó hoàn thành trước dự kiến … – Bà nhăn mặt, tỏ ý không vui, tiếp – Mà mẹ đến thăm con không được sao? Thắc mắc nhiều thế … Hay con không thích hả?

Shin ôm cổ bà, phụng phịu như con nít:

_Con đâu có … Mẹ toàn nghĩ xấu cho con.

Bà Lee mỉm cười.

_Thôi, đừng giận, mẹ xin lỗi … Thật ra, lần này đến Việt Nam, lí do chính đó là mẹ muốn xem mặt con dâu tương lai!

Shin ngu ngơ tròn mắt:

_Ai cơ ạ?

—-oO—-

Lớp học hè tăng cường. Giờ ra chơi.

Nó kéo nhỏ Lam xuống căn-tin. Hai đứa vừa gọi món rồi ngồi xuống bàn, chưa “tám” được cái gì thì bỗng từ đám đông, có một anh chàng tiến lại chỗ hai đứa, chính xác hơn là tiến lại chỗ con Lam. Anh chàng này không quá đẹp trai như Thường Khánh và Mạnh Khoa nhưng nhìn có vẻ hiền lành, mọt sách, khá “cute” với cặp mắt kính trước mũi và có chiều cao hơi bị khủng, cỡ 1m88-90 gì đó.

_Bạn … bạn là Kiều Lam 11T4, phải không? – Anh chàng ấp úng, mặt hơi đỏ khi nhìn nhỏ Lam, hỏi.

_Ừm, tui là Lam. Có chuyện gì không? – Con nhỏ nhoẻn cười.

_Mình … mình là … Vĩnh Trường … 11T2 … Mình có thể làm quen với bạn được không?

Ố ồ!!! Nó vừa nghe đến đây là biết anh chàng sắp tỏ tình với con bạn ba kiếp của mình (nó là kẻ dày dạn kinh nghiệm mà). Ở lại đây chứng kiến không tiện, mất công lại làm cho Vĩnh Trường mất tự nhiên, nên nó kiếm cớ lỉnh đi. Nó khều nhỏ Lam:

_Bồ ở lại nha! Mình khát quá, đi mua nước đây! – Nói rồi nó bấm nút biến ngay lập tức, mất công con Lam túm nó lại nữa.

_Ê … – Con Lam vội chụp tay nó nhưng hụt.

Nó đã lũi vào dòng người đông nghịt, không thấy tăm hơi đâu nữa.

Tại một bàn ăn dãy bên kia.

_Thuỳ Anh!!!

Đang cầm ly nước cam và tô bún lượn qua lượn lại kiếm bàn trống để ngồi ăn thì có ai réo nó. Nó quay lại. Ra là Mạnh Khoa! Anh chàng đang đưa tay vẫy vẫy nó. Nó hí hửng chạy lại, tưởng phải ngồi ăn một mình thì chán chết.

_Kiều Lam đâu mà cô để cô bơ vơ lạc lõng thế này? – Mạnh Khoa hỏi trêu.

_Đang được tỏ tình nên bỏ bạn bỏ bè rồi! – Nó đáp, rồi ngồi xuống, cười, tiếp – Đùa đấy! Tại có người đang tỏ tình với nó, ở lại thì vô duyên lắm nên tui lỉnh đi.

_À … – Mạnh Khoa bật cười – Quên nữa, sắp đến sinh nhật cô thì phải?

Nó trợn ngược:

_Sao anh biết?

_Bí mật! – Anh chàng đáp gọn.

Nó bĩu mội:

_Không nói thì thôi, chả cần! – Rồi nó cầm ly nước cam lên uống.

Mạnh Khoa vẫn để nguyên nụ cười trên môi:

_Thích gì để tôi tặng?

_Tặng quà sinh nhật mà lại hỏi! Thế thì còn gì thú vị … Chẳng có một chút thành ý! – Nó vặn vẹo.

_Tại tôi sợ tặng phải đồ cô không thích … – Anh chàng tỏ ra lúng túng, nhìn tếu kinh.

Nó phá lên cười:

_Thôi bỏ đi! Tui chỉ giỡn thôi mà! Cái gì tui cũng thích hết, miễn là anh có lòng là được rồi! Tui chả quan trọng chuyện quà cáp đâu.

Mạnh Khoa nhẹ nhõm hẳn.

_Thế mà tui cứ tưởng …

_Hehehe … Anh dễ dụ thật! Đúng là người cả tin!

Mạnh Khoa lừ mắt nhìn nó, rồi tiếp:

_À mà này, cô có biết chuyện …

Anh chàng chưa nó hết câu thì trời đất trước mặt bỗng nhiên tối sầm lại, Mạnh Khoa cảm thấy chóng mặt dữ dội. Anh chàng nhăn mặt, đau đau như búa bổ. Hình ảnh của nó trước mắt Mạnh Khoa mờ dần mờ dần. Anh chàng ôm đầu nghiêng qua một bên.

Ly nước cam trên tay nó rơi xuống. Nó hốt hoảng:

_Anh có sao không? – Rồi nó đứng bật dậy, chạy lại qua bên chỗ anh chàng ngồi.

Mạnh Khoa im lặng. Anh chàng đau lắm, trả lời không được.

Nó đã hoảng giờ còn hoảng hơn:

_Nhanh lên! Đứng dậy đi, tôi đưa anh lên y tế! – Vừa nói nó vừa dìu Mạnh Khoa đứng dậy.

Anh chàng đưa tay ra ngăn:

_Không … không sao! – Tiếng Mạnh Khoa thở gấp gáp, nhưng anh chàng đã cảm thấy đỡ hơn lúc nãy rồi.

_Còn nói là không sao? Mặt anh trắng bệch rồi kìa! – Nó tiếp tục xốc anh chàng dậy.

_Không sao thật mà … – Mạnh Khoa nói, gắng nở nụ cười để trấn an nó – Tui đỡ nhiều rồi, chỉ là cơn chóng mặt nhỏ thôi …

Nó kéo ghế ngồi bên cạnh anh chàng, không nói gì, chỉ đưa mắt lo lắng quan sát. Cơn chóng mặt của Mạnh Khoa dần tan biến, để lại trong người anh chàng một cảm giác khó chịu kì quặc. Thấy vẻ mặt Mạnh Khoa đã hồng hào trở lại, nó lên tiếng:

_Thật là anh không sao đó chứ? Tui chưa bao giờ thấy anh bị thế này cả!

_Cô đúng là khéo lo … Dạo này chắc học bài nhiều nên đâm ra thế! – Anh chàng đáp.

_Tui không tin! – Nó bướng bỉnh – Ai mà chẳng biết anh học giỏi bẩm sinh, bài vở liếc qua thôi đã thuộc làu làu … Làm gì có chuyện đau đầu vì học nhiều chứ!

Mạnh Khoa im lặng, không nói gì. Nó tiếp:

_Hai tiết cuối anh về nghỉ đi, tui nói Anh Quân (lớp trưởng) giùm cho!

_Không cần đâu …

Nó ngắt lời, quắc mắc nhìn anh chàng:

_Cái gì mà không cần? Lỡ có sao thì mệt nữa!

Mạnh Khoa đành phì cười, bó tay trước sự cứng đầu của “princess bé bỏng”. Dù sao cũng chỉ vì người ta lo lắng cho anh chàng thôi mà! Thấy Mạnh Khoa không có dấu hiệu phản kháng, nó mới mỉm cười:

_Về nhà nhớ đi khám đó!

 

Một buổi sáng chủ nhật bình thường như bao ngày chủ nhật khác.

Như thường lệ, nó đang ngồi nghe nhạc trên phòng. Lúc nghe nhạc, nhất là nhạc của Big Bang, nó luôn đóng cửa và mở volume lớn hết mức, nghe thế mới đã. Bỗng có tiếng gọi của anh hai nó ngoài cửa.

_Thùy Anh!

Ông Quân này, chắc lại bắt nó đi mua gì cho ổng nữa đây. Nghĩ thế, nó liền vặn volume to hơn, cố tình để tiếng nhạc của bài Follow Me át đi tiếng ông anh nó.

_Thùy Anh! Tao không giỡn đâu nhá! Ra đây tao bảo! – Theo sau là tiếng đập cửa rầm rầm.

Cười khúc khích, nó đáp:

_Em đang nghe nhạc nên không nghe được tiếng anh đâu!

Nó đang hí hửng vì chắc mẩm lần này anh nó sẽ phải bó gối thì … tiếng bật cửa vang lên, anh nó hầm hầm bước vô.

_Tao mất kiên nhẫn rồi đó!

Đúng là chết dở … Đầu óc kiểu gì mà lại quên khóa trong cửa cơ chứ? Quay lại thấy bộ mặt đỏ gay giận dữ của ông anh, nó bèn mở miệng cười cầu hòa:

_Hì hì, làm gì ghê vậy? Lâu lâu giỡn với anh chút!

Mặt lão Quân vẫn đằng đằng sát khí. Lão đưa tay cốc đầu nó một cái đau điếng, la:

_Cho mày chừa cái tật thích chọc giận người khác! Xuống dưới nhà ăn sáng, mau!

_Ui da!!!! – Nó ôm cái đầu khốn khổ, mếu mào nhìn ông anh, hét – Anh là đồ ác độc, vô lương tâm, anh sẽ bị thiên lôi, quỷ sứ dòm ngó!!! – Nói rồi nó bật chạy như bay ra khỏi phòng, vì biết thế nào lão Quân cũng khùng lên sau khi nghe nó nói.

Không ngoài dự đoán, lão nổi điên, rượt theo nó:

_Đồ quỷ nhỏ! Dám trù ẻo tao nữa hả?! Tốt nhất là đừng có để tao bắt được mày!!!

_Thách anh đó! – Nó quay lại bĩu môi chọc tức ông anh – Hehehe …

Ba đang ở dưới nhà, nó chạy xuống dưới, đố ông Quân dám làm gì nó trước mặt ba. Hehe, có ngon thì thử đụng vô con gái cưng của ba đi rồi sẽ biết cái cảnh! Nó cười tinh quái.

Đúng như dự tính, ba nó đang ngồi ở bàn ăn, đợi hai anh em nó. Nó vừa chạy tới phòng ăn thì anh nó cũng vừa nhảy xuống từ cầu thang.

Lão Quân thét:

_Con bé kia! Đứng lại!!!

Nó cắm đầu chạy tới chỗ “cứu tinh”. Ba nó đang tranh thủ đọc báo trong lúc chờ anh nó lên kêu nó. Nó la lớn, mắt sáng rực:

_Ba!!! – Rồi nó chạy lại nấp sau lưng “papa”.

Ông Nghĩa lên tiếng:

_Gì vậy con?

_Anh hai bắt nạt con! – Nó phụng phịu như con nít.

Nhìn cảnh này, nó nhớ ngày xưa quá. Hồi còn nhỏ, mỗi lần hai anh em nó “tương tàn lẫn nhau” như thế này, nó luôn vịn vào ba để giành phần thắng. Cứ chọc tức lão xong rồi đến núp sau lưng ba, thế là êm chuyện.

Anh hai nó vừa chạy tới nơi. Ba nó nhìn lão:

_Con làm gì em con vậy?

_Nó chọc tức con đó ba!

Ba nó quay đầu lại nhìn nó như đợi một câu giải thích. Nó bèn phân bua:

_Đâu có đâu ba! Tại ảnh cú đầu con trước …

Lão Quân nóng mặt:

_Còn dám nói nữa hả? Là đứa nào gây chuyện trước?!

Nó phồng mang trợn mắt trêu ông anh, làm ổng càng tức nhưng không làm được gì. Thấy thế, ba nó mỉm cười đôn hậu, lên tiếng can ngăn:

_Thôi được rồi! Hai anh em nhường nhau một tiếng cũng đâu có sao. Hai đứa đi dọn cơm đi, cơm canh nguội hết rồi ăn không ngon đâu!

Ba cha con đang ăn sáng. Lão Quân vẫn hừng hực lửa thù nhìn nó. Nó thì cười khúc khích đắc chí.

Chợt ba nó quay sang nó, cất tiếng:

_Suýt nữa ba quên …

_Chuyện gì ạ? – Nó lễ phép hỏi.

_Tối nay con có bận gì không?

Nó tròn mắt, đáp:

_Dạ không. Có gì không ba?

_Đi ăn tối với một vị khách của ba, chắc chắn con sẽ bất ngờ … – Ba nó cẩn thận dặn thêm – Nhớ chuẩn bị từ sớm, làm tóc trang điểm gì đó, con phải đẹp hơn ngày thường đấy! – Rồi ông mỉm cười, cúi xuống tiếp tục bữa sáng.

Nó ngơ ngác nhìn ba nó, thắc mắc:

_Với ai vậy ba?

_Nếu nói trước thì đâu còn là bất ngờ nữa … Con ăn tiếp đi! – Ba nó nói mà không nhìn lên, tiếp – À Quân, con cũng phải đi nữa.

Lão Quân nãy giờ tò mò lắm nhưng không dám hỏi. Vừa được nhắc tới, lão liền chĩa ngón trỏ vào mặt mình, hỏi:

_Cả con nữa ạ?

_Ừ! – Ba nó gật đầu.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s