[CHAPTER 27] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Như bao lần khi vừa bước vô một căn phòng mới, nó đứng lại quan sát không gian, cách bố trí của phòng. Phòng nó khá nhỏ, có hẳn một phòng tắm, cũng là phòng vệ sinh. Giữa phòng, có một chiếc giường, đầu giường là một ô cửa sổ khá to, với tấm rèm hoa hai bên. Cửa thì đã đóng nhưng chưa kéo rèm. Kế bên giường, có đặt một cái tủ đầu giường nhỏ. Kế bên nữa, là một cái tủ quần áo. Trên tường, có treo một tấm gương và một cái kệ để đồ dùng lặt vặt. Gần cửa ra vào có hai cái ghế và một cái bàn uống nước mini.
Phòng nó chỉ vỏn vẹn thế thôi! Cũng tạm được!

Bây giờ thì phải đi tắm cái đã. Haizzzzzzz. “Tiến thoái lưỡng nan”. Nó chỉ có một bộ đồ, lại là váy mới ác, nhưng nếu không tắm thì chắc nó thành mắm thiu mất. Thế là nó đành chọn giải pháp “hạ sách” nhất.

Nó đem mấy sấy tóc, khăn bông, … tất cả những gì có sẵn của nhà nghỉ và tận dụng được vào phòng tắm.

Tắm rửa, gội đầu xong, nó quấn khăn, rồi ngồi ỳ trong đó. Cái mấy sấy, hết sấy tóc rồi đến sấy quần áo, kiên nhẫn cả tiếng đồng hồ sau, tụi nó cũng chịu khô. Nó mặc lại “y phục” vào người rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Rồi nó mở ví ra. Ôi thôi tất cả đều ướt nhẹp nước mưa, nhưng may mắn là em iPhone của nó không ướt lắm, chắc vì được đựng trong ví da. Gỡ sim ra, nó đặt trên bàn để phơi. Vui vẻ trở lại sau 5 phút tiếc thương cho em dế của mình, nó ình lên giường:

_Đi ngủ thôi!

Giường nó trang bị khá đủ “đồ dùng” chống lạnh: chăn dày cả tấc, gối xốp, nệm lò xo … và một chiếc gối ôm rất xinh nữa. Trời lành lạnh, nằm trong chăn, ôm gối ôm … Whoa! Thật là thoải mái quá đi! “Tên này cũng biết lựa nơi để ngủ đấy chứ! Chỗ này yên tĩnh, không bị tiếng xe cộ phá bĩnh, chắc chắn là dễ ngủ hơn rồi …” Nó hí hửng nghĩ thầm. Nghĩ đến cái cảnh, nó biết được khu nhà nghỉ này nằm trên đường Trần Hưng Đạo – ”Đường Ma”, và nó thì đang hí ha hí hửng ở bên trong, không biết nó sẽ phản ứng sao nhỉ? La toáng lên và nhảy bật khỏi giường, hay đứng chết lặng, không nói được lời nào? Hehe, nó là chúa sợ ma mà!

Nằm ôm cái gối ôm, nó hơi bị khó ngủ vì đang mặc váy, vả lại mới ngủ ban nãy, nên bây giờ nó ”tỉnh như sáo”. Nghĩ ngợi lung tung một lúc, nó lại nhớ đến lúc hắn đuổi theo nó, rồi hai đứa rượt nhau, suýt kiss nhau trong rừng … Đầu óc nó lại lâng lâng đến tận thiên đàng, nó mỉm cười. Không biết bây giờ ở bên kia bức tường, hắn đang làm gì?

… Bất chợt, cảm giác khi nó bị Thường Khánh tước đoạt “the first kiss” lại ùa về. Sao ấy nhỉ? Mà nó cũng chẳng nhớ được gì nhiều, vì lúc đó, mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, nó chẳng kịp định thần nữa là … chỉ nhớ cái cảm giác lạ lạ khi hai đôi mội chạm nhau … “Oách! Mình bị gì mà lại nhớ đến chuyện đó????” Nó sực tỉnh, rúc người vào chăn, tự ru mình vào giấc ngủ, mà cái hồn vẫn còn đang dạo chơi trên mây, tâm trạng bối rối khó diễn đạt bằng lời.

Không gian tĩnh lặng, chẳng nghe tiếng gì ngoài nhịp thở đều đặn của nó, nhưng thật ra thì nó chưa ngủ hẳn, chỉ mới lim dim thôi …

Bất thình lình, bên ngoài cửa sổ trên đầu giường của nó, một tiếng “Rầm” vang lên, nghe cứ như tiếng một cành cây hay gì đó rớt xuống mái tôn. Nó giật mình, mở bừng mắt, rồi không phản ứng gì thêm, như chờ xem chuyện gì xảy ra sau đó. Không có gì. Nó mới kéo tấm chăn trùm lên đầu, rồi từ từ ngóc lên, như để “thám thính tình hình”, lỡ không phải là một cành cây mà là … trộm thì sao? Thậm chí, có thể là … ma!!! Nó lắc đầu nguầy nguậy, nhắm tịt mắt, cố xua đi ý nghĩ khủng khiếp đó. Nhưng ý nghĩ đó vẫn bám theo nó, làm nó bắt đầu run run khi cố hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ … Nhưng khi nhìn ra rồi, nó chẳng thấy được gì ngoài một đen mịt mù ngoài kia. Vả lại tấm kiếng cửa sổ cũng đã hạn chế bớt tầm nhìn của nó, chỉ thấy mập mờ một màu đen và hình ảnh của nó phản chiếu từ tấm kiếng. Nhưng nói chung là nó chẳng phát hiện điều gì khả nghi cả.

_Có lẽ là một cành cây thật! – Nó thở phào nhẹ nhõm rồi cười hi hi – Bọn bạn mà nghe vụ này chắc tụi nó cười mình thúi mũi quá! – Tự trấn an thôi, chứ sự thật là nó vẫn còn sợ, tim vân đập thình thịch.

Đúng lúc nó vừa định nằm lại xuống giường thì chợt thấy một cái bóng đen lao qua cửa sổ. Nó giật thót quay qua nhìn lại thì chẳng thấy gì nữa. Nó như bất động một hồi lâu. Gió rít qua khe cửa, nghe như có tiếng ai đó đang cào. Lúc ấy, nó mới bật hét “Á Á Á Á!!!” rồi quăng luôn tấm chăn nệm, nó nhảy khỏi giường, tông cửa chạy thẳng qua phòng kế bên – tức phòng Thường Khánh.

Vì hoảng quá nên nó không kịp (và cũng không nhớ) gõ cửa, cứ thế mà lao như tên bắn vào phòng anh chàng. Thường Khánh vừa bước ra từ phòng tắm, cởi trần, tay cầm chiếc áo sơ mi màu tro mới khô xong và mặc chiếc quần tây màu kem cũng vừa khô. Nó từ nào tới giờ, trừ những trường hợp “bất khả kháng” (như tắm biển, xem TV, … ) thì có bao giờ phải thấy con trai cởi trần ngoài ông anh hai của nó ra đâu. Nó lại “Á!” lên lần nữa, nhưng lần này nhỏ hơn vì nó hết hơi rồi, vội che mắt và quay qua hướng khác. Hắn cũng thoáng hốt hoảng, mặt cũng hơi đo đỏ, vì nó là người con gái đầu tiên được “chiêm ngưỡng” hắn không mặc áo mà! Khoác vội chiếc sơ mi vào người, lấy lại phong độ “cực Bắc trái đất” của mình, hắn lên tiếng trong khi đang cài nút:

_Cô có biết vô phòng người khác mà không gõ cửa là vô duyên lắm không hả?

Biết hắn đã mặc lại áo rồi, nó quay lại, chẳng còn tâm trạng để cãi. Lúc này trong đầu nó chỉ còn “chuyện kinh khủng” vừa xảy ra. Nó lắp ba lắp bắp, nói không ra tiếng:

_M … m … m …

_Tôi chẳng biết cái gì có tên là mmm cả! – Hắn vặn vẹo.

Nó lấy lại bình tĩnh, cố rặn từng chữ:

_Ma … Phòng … phòng tui … có … ma!

_Ma? Cô dầm mưa nhiều quá nên bị sảng rồi hả? – Thường Khánh nhìn nó bằng nửa con mắt.

Nó đã bớt hốt hoảng, có thể “thượng đài” để cãi tay đôi với hắn được rồi, nhưng vẫn còn run:

_Có anh mới bị sảng đó, không tin anh cứ qua phòng tôi thử xem! – Nó nói chắc nịch.

Thấy giọng và mặt nó có vẻ nghiêm trọng, không giống đùa, Thường Khánh cũng bán tin bán nghi, gật đầu:

_Được rồi. Tôi qua đó xem thử, nếu không có thì cô tính sao?

_Sao cũng được!

Nó khua tay loạn xạ rồi chạy lại, đẩy đẩy hắn ra khỏi phòng mình để qua phòng nó.

Bây giờ thì cả hai đang đứng trước phòng nó, Thường Khánh với tay mở cửa, điềm nhiên như chẳng có gì xảy ra, trong khi mặt nó thì cắt không còn một giọt máu, lấp la lấp ló sau vai anh chàng.

_Con ma mà cô nói ở đâu hả?

Nó chỉ chỉ về phía cửa sổ:

_Ban nãy, tui nghe tiếng động, tiếng cào và một cái bóng đen ở đó …

Hắn xăm xăm tiến vào phòng, bước lại phía cửa sổ, trong khi cố lắm mó cũng chỉ dám rụt rè, cẩn trọng, rón rén từng bước, điệu bộ chả khác chi ăn trộm, để tới chỗ cửa số, vừa sợ vừa tò mò, dù gì nó cũng muốn xem “con ma” đó nó ra làm sao. Thường Khánh đưa tay mở chốt cửa, rồi xô hai cánh cửa kiếng ra, sau đó anh chàng đưa đầu ra ngoài quan sát. Nó cũng “bắt chước” đưa đầu ra ngó.

Một đôi mắt xanh biếc loé lên trong đêm tối. “Meo!”. Chủ nhân của đôi mắt đó kêu lên rồi chạy đi khi thấy có người mở cửa. Ra đó chỉ là một con mèo đang ngồi liếm láp trên mái tôn phía dưới, bị Thường Khánh làm cụt hứng và đã phóng đi.

_Thấy chưa? “Ma” của cô đó! – Thường Khánh mỉa nó.

_Ai biết đó chỉ là một con miu chứ! – Nó nhăn nhó, làu bàu rồi đưa mặt lên, trả treo – Mà còn cái bóng đen với tiếng cào thì sao? Không lẽ nó là của con mèo?

_Cũng có thể! – Thường Khánh thản nhiên – Hoặc đó là sản phẩm từ trí tưởng tượng của cô. Khi đang hoảng như vậy thì ai mà chẳng “trông gà hoá cuốc” được chứ?! – Anh chàng khẽ cốc đầu nó.

Nó chẳng màng đến cái cốc đầu ấy, bởi vì nó đang phân vân, vẫn chưa tin lắm. Đưa mắt nhìn ra cửa số, mắt nó đã quen dần với bóng tối. Chợt, khung cảnh càng thêm rùng rợn hơn khi nó phát hiện đối diện với cửa sổ phòng nó, là một chiếc của số khác, rộng hơn, bên trong tối thui, và phía ngoài, hai tấm rèm như hai dải lụa trắng mờ ảo đang phấp phới uốn lượn trong gió đêm, nhìn cứ như cảnh trong những câu chuyện mà Đà Lạt mà nó đọc được trên net. Nó lạnh cả người, vội giật giật tay Thường Khánh, anh chàng nhìn ra theo hướng mắt nó, và cũng thấy những gì mà nó đang thấy.

Tất nhiên Thường Khánh chỉ tỏ ra bình thường:

_Sao?

Nó rối rít:

_Anh không thấy hả? Đó là biệt thư ma!

Thường Khánh đưa tay rờ trán nó:

_Cô bị cảm lạnh thật rồi … Đó chỉ là một ngôi nhà bình thường thôi!

Nó định cãi lại, nhưng lại thôi. Người như hắn làm sao hiểu được những “lời lẽ cao siêu” của nó? Nó chỉ gạt tay Thường Khánh ra, và tiếp tục nghĩ ngợi trong vài giây, “Chắc là biệt thự ma rồi … Vậy thì chắc chắn đây phải là một trong những “Đường Ma”. Nó giật bắn khi nghĩ đến đó. Một chuỗi sự việc hiện ra. Biệt Thự của Hy Vân … Đường Trần Phú gần đường … Nó lờ mờ đoán ra đây là đường gì, nhưng không dám chắc, vì biết đâu lúc nó ngủ hắn đã cõng nó đi tít tắp xa xăm, xa cả hai con đường Trần Phú và Trần Hưng Đạo rồi. Nhưng biết đâu chuyện ấy không phải con mèo gây ra, cũng không phải từ trí tưởng tượng của nó, biết đâu đây chính là con đường ấy?! Nó liền hỏi:

_Đây là ở đâu?

_Đà Lạt chứ đâu …

Nó giãy đành đạch:

_Ý tui hỏi đây là đường nào?

Hắn bình thản trả lời:

_Đường Trần Hưng Đạo.

Nghe xong ba chữ “Trần Hưng Đạo” là nó chẳng còn ú ớ gì được nữa. “Đường Ma”, ít xe cộ lưu thông, hèn chi thấy “im ắng” hẳn. Vậy mà lúc đầu nó còn tí tởn sung sướng nghĩ rằng sẽ “dễ ngủ hơn” đấy. Hic, thật là đáng sợ! Nó cứng đờ như cục nuớc đá ở ngăn đông của tủ lạnh, mặt chuyển sắc, khi biết là một con mèo thì mặt nó còn hồng hào lại được một chút, nhưng bây giờ thì bắt đầu trắng nhách trở lại.

Thường Khánh có vẻ cũng buồn ngủ rồi, bây giờ cũng phải 12h đêm rồi chứ ít à, nên anh chàng không để ý đến thái độ của nó.

_Tui về phòng đấy. Cô đóng cửa lại rồi đi ngủ đi! – Hắn “nhẫn tâm” thốt lên.

Nó nghe như “sét đánh ngang tai”, vội nắm cánh tay hắn kéo lại:

_Đừng đi!

_Cô phiền thật đấy! Không về phòng thì tui ngủ ở đâu hả?

Hắn nói rồi gỡ tay nó ra, nhưng nó vẫn siết chặt như sợ mất báu vật.

_Anh ngủ ở đây đi!

Chính nó cũng không ngờ mình vừa nó câu đó. Nhưng biết làm sao được, có đưa dao kề cổ nó, nó cũng không dám ngủ một mình lúc này. Nó rất, rất, rất sợ ma! Tình huống “bất đắc dĩ” mà.

Hắn kinh ngạc, nhưng không để lộ điều đó ra ngoài:

_Cô tâm thần rồi hả? Có đứa con gái nào lại đòi ngủ chung phòng với con trai chứ!?

Nó bỏ ngoài tai hai chữ “tâm thần” mà Thường Khánh vừa “ban” cho nó:

_Năn nỉ anh đó, anh ngủ trên nệm, tui nằm dưới đất cũng được, miễn là anh đồng ý ngủ ở đây! – Lần đầu nó “hạ thấp mình” với hắn như thế! Gì cũng được, miễn có người ngủ chung, tại cái tật sợ ma mà ra cả!

_Không bao giờ! – Hắn cứng giọng.

_Đi mà!!! – Nó xuống nước.

_Cô không sợ … lỡ giữa đêm, tui … nổi “thú tính” thì sao? – Chắc chắn là không có chuyện này rồi, Thường Khánh chỉ doạ nó thôi.

Nó thừa biết hắn hù nó, nên nói cứng:

_Thì tui sẽ cho anh nát đòn chứ sao! – Rồi nó trở về với vẻ mềm mỏng, chắc vì quá sợ ma nên mắt nó bắt đầu ngấn nước – Làm ơn đi mà! … – Oải thật! Mật độ những lần nó tỏ ra yếu đuối trước mặt tên này cứ tăng lên vùn vụt.

Thấy nó sắp khóc, Thường Khánh cũng xiêu xiêu. Hắn sợ nước mắt con gái nhất mà. Với lại hắn cũng chả yên tâm khi thấy nó thế này, giữa đêm mộng mị gì đó rồi hét ầm lên thì không chỉ Thường Khánh, mà cả khu này sẽ mất ngủ cả đêm mất!

_Thôi được rồi. Để cô khóc nữa thì có mà nhà nghỉ của người ta cũng trôi mất!

Nước mắt nó rút ngược vào trong:

_Thật hả? – Ánh nhìn rạng rỡ.

_Ừ … Nhưng mà để tôi về phòng lấy chăn và gối đã. Cô bỏ tay ra đi! – Thường Khánh vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh mặc dù hắn đang rất muốn cười vì cách cư xử cứ như con nít của nó.

_Không được! – Nó vẫn khư khư giữ chặt tay Thường Khánh – Lỡ anh chuồn rồi sao? Tui đi với anh!

Nó gút lại rồi cùng Thường Khánh qua bên kia phòng lấy thêm chăn gối. Nó có chịu bỏ tay ra đâu, chắc sợ Thường Khánh chạy mất! Thế nên đi với Thường Khánh mà chả khác chi nó đang áp giải tù nhân.

Sau khi hai đứa đã trở về phòng nó.

Vì là phòng đơn của một nhà nghỉ rẻ tiền nên không gian tuy nhỏ nhưng rất trống, chả có cái gì ngoài chiếc giường kia có thể làm nơi để “ngáy” cả. Nó đã khăng khăng nói rằng sẽ nhường giường của mình cho Thường Khánh nếu anh chàng chịu ngủ ở phòng nó. Nên bây giờ, nó đành phải ngủ dưới sàn thôi.

_Thỏa thuận là thoả thuận! – Nó nói, rồi chỉ tay lên giường – Anh ngủ trên đó, tui lót chăn ngủ dưới đây.

Nó dứt lời là liền chạy lại giường lấy chăn và gối của mình trãi xuống sàn. Lúc đang trãi chăn, thấy Thường Khánh đứng nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, nó cất giọng:

_Anh làm gì vậy? Không muốn ngủ à? 12h rưỡi hơn rồi đó!

Một hồi sau khi nhìn nó, Thường Khánh mới đáp lại:

_Cô có bị gì không? Thể trạng yếu ớt như cô mà đòi ngủ dưới đất trong cái thời tiết này sao?

_Nhưng tui đã nói____

Nó tròn mắt trả lời thì bị Thường Khánh cắt ngang.

_Cô ngủ trên nệm đi! Dù gì con trai ngủ dưới sàn vẫn hơn!

Hắn vừa nói xong thì tiến đến phía nó, kéo nó và đống chăn gối của nó lên, tống cái mớ hỗn độn chăn với gối của nó lên giường, và trãi tấm chăn của mình xuống đất, bên phải giường của nó.

_Tui … tui được ngủ trên nệm thật hả?

Nó vẫn trợn tròn nhìn Thường Khánh. Wow! Hắn ga-lăng thế sao? Nhớ lúc mới đến villa, nhìn nó khổ sở xách vali lên lầu ba, hắn vẫn dửng dưng bỏ đi, chẳng có tí gì gọi là nhường nhịn con gái khi cãi nhau cứ như thể oan gia mười kiếp của nó. Thế mà bây giờ lại nhường cái giường ấm áp kia cho nó. Cứ tưởng hắn ích kỷ lắm chứ! Thì ra hắn dễ thương thế đấy … Thật ra nó biết điều này từ lâu rồi, chỉ là … đau lòng thay, có một con bé ngang bướng không chịu công nhận điều đó thôi.

_Cô làm gì vậy hả? Không đi ngủ đi?! – Hắn phán một câu làm nó giật mình.

_Thì cũng phải từ từ chứ! – Nó càu nhàu (trong hạnh phúc) rồi leo lên giường, đóng cửa sổ lại. Gió lùa vô thì lạnh lắm. Nó ráng để không nhìn về phía cửa sổ đối diện, mất công đêm thấy ác mộng thì khổ!

Ngập ngừng, nó quay lại nhìn hắn, mỉm cười:

_Dù sao thì cũng … cảm ơn!

Có Thường Khánh ở đây, tự dưng, nó chẳng thấy sợ ma như ban nãy.

Trời Đà Lạt vốn lạnh, lại mới mưa xong, nên còn lạnh hơn nhiều. Nó nằm trên nệm, rúc dưới lớp chăn, ôm thêm cái gối ôm, thế mà vẫn thấy lạnh. Nó chợt nghĩ, hắn nằm dưới đất, với một cái gối và tấm chăn chẳng dày là bao, thì không biết sẽ ra sao đây nữa? … Cố nhắm mắt lại ngủ, nhưng nó chợt thấy lo cho Thường Khánh. Tưởng tượng ra cái cảnh Thường Khánh co ro vì lạnh ở dưới kia mà nó chẳng tài nào yên tâm được!

Nó mò lại phía thành giường, nhìn xuống nơi hắn đang ngủ, à quên, chưa ngủ, trời lạnh thế này, nằm dưới đó, ai ngủ cho nổi. Nhưng hắn không nằm co ro như nó tưởng tượng. Chắc rồi, dù lạnh thì cũng đâu thể co ro như con chuột mắc mưa trước mặt nó được. Như vậy thì kòn đâu “khí phách nam nhi” nữa chớ!

_Nè … Ngủ chưa vậy? – Nó hỏi.

Thường Khánh trả lời nhưng vẫn nhắm mắt:

_Cô cứ lãi nhãi như thế thì ai ngủ được?

Nó sừng gai:

_Quá đáng! Tui chỉ hỏi thôi mà!

Nói rồi nó lăn vô chính giữa nệm, không thèm hỏi han hắn nữa. Người gì đâu mà … Nó nằm ngửa lên, tém gọn váy, hùm kín chăn, cố ngủ, nhưng … Chu choa! Lạnh thế nhỉ? Tất nhiên rồi, trời càng về đêm càng lạnh, vậy mà Đà Lạt lại vừa mới mưa mới khổ! Nó lại mặc một cái váy chả kín được là bao, có chùm trăn, ôm gối cũng không bớt lạnh tí nào. Mà kì lạ thay. Nó càng lạnh bao nhiêu, thì lại càng nghĩ đến Thường Khánh bấy nhiêu. Sàn nhà lót bằng gạch bông, trong cái thời tiết này. Nếu nó thay vô vị trí của Thường Khánh, thì chắc nó sẽ đông đá mất thôi. Nó biết Thường Khánh thừa hiểu nó sẽ chịu không nổi điều đó, nên mới nhường nệm cho nó, “dũng cảm” “lãnh đạn” thay, tuy thái độ của hắn rất chi là thấy ghét, chẳng giống những gì hắn hành động vì nó. Nhưng mà nó thì không sao “ghét” nổi …

Dẹp “tự ái” và nỗi sợ cái lạnh qua một bên đi! Không thể để hắn chịu rét một mình như vậy được!

_Ê! – Nó thò đầu xuống chỗ Thường Khánh – Có lạnh lắm không?

_Cô nhiều chuyện quá! Không ngủ thì để người khác ngủ chứ! – Vẫn thái độ đấy.

Nó kìm lửa trong người lại, tự nhủ rằng mục đích của mình lúc này không phải là để cãi lộn với hắn. Nó giả vờ không quan tâm đến những lời Thường Khánh vừa nói, tiếp:

_Hay là … Anh lên nệm ngủ đi … Để tui ngủ dưới đó cho …

Thường Khánh hơi bị “hết hồn”, nhưng vẫn không mở mắt, nói:

_Tôi không nghe lầm chứ?

Sợ hắn “hiểu nhầm” (hiểu đúng chứ có nhầm đâu) rằng nó “si” hắn quá đỗi nên mới đưa ra một đề nghị “động lòng người” như thế, nó chữa ngượng ngay:

_Nè! Đừng có tưởng bở nhé! Tại vì … – Nó cố kiếm cớ – Tại vì … anh là công tử nhà giàu, từ nhỏ đâu có quen với cảnh này, còn tui thì khác, tui chịu lạnh giỏi hơn anh (nói thế nhưng không phải thế!) nên tui ngủ dưới đất vẫn hơn. Mất công anh có “mệnh hệ” gì thì ba anh giết tui mất!

Nó mô Phật mong rằng hắn tin cái cớ đó, nếu không thì quê chết mất. Nhưng thông minh như Thường Khánh, hiểu nó như Thường Khánh, thì còn lâu mới bị qua mặt dễ dàng như thế.

Anh chàng quay qua phía bên kia, cười thầm, nhưng vẫn ra vẻ kênh kiệu:

_Cô đừng lảm nhảm kiểu đó nữa … Ngủ đi!

Một ý nghĩ loé lên trong đầu nó. Nó cười tinh quái “Tôi không chịu thua anh đâu! Khi đã quyết định một cái gì, còn lâu tui mới bỏ cuộc!”

_Thôi được! – Nó nói – Nếu anh không chịu lên đây ngủ … thì tui sẽ xuống dưới đó ngủ giống anh!

Không đợi Thường Khánh kịp phản ứng, nó ôm gối và tấm chăn xuống dưới đất, bên trái giường rồi tức tốc trãi chăn ra và nằm xuống.

Tức là bây giờ, trong một căn phòng nọ, có một chiếc giường nệm gối đàng hoàng, ấm áp thì lại trống không. Vậy mà, hai bên thành giường, dưới sàn lạnh lẽo, có hai đứa, vừa khùng vừa ngốc, vừa cố chấp đang nằm – hai đứa … đã lún quá sâu vào vũng lầy tình yêu này rồi.

Nó vừa nằm xuống, đã vờ nhăn nhó, kêu lên:

_Ui chazzzz! Lạnh quá ta! Lạnh hơn cả mình tưởng!

Nó cứ thế mà xuýt xuýt xoa xoa, biết nó chỉ giả vờ, nhưng “ai kia” chả thể nào mà yên lòng cho được. Rốt cuộc, hắn đành phải đứng lên. Nghe tiếng bước chân, nó đoán, hình như hắn hơi bực thì phải, đi qua bên nó.

_Cô làm cái cái trò gì vậy hả? – Giọng như nạt nó.

Nó nghịch ngợm một cách buớng bỉnh, trả lời:

_Cái trò gì thì anh cũng thấy rồi đó!

_Cô … – Hắn như xì khói, nhưng ráng nói bằng giọng bình tĩnh – Cô muốn tôi ngủ trên giường, để cô ngủ dưới đất, nên cô mới xuống đây nằm … Tôi biết. – Thường Khánh dừng lại một lát, nhìn nó, rồi tự dưng, không kìm nổi mình, anh chàng quát lớn – Nhưng cô nghĩ rằng tôi sẽ yên tâm ngủ trên giường khi thấy cô phải nằm dưới đây sao?

Ít khi nào được thấy hắn giận “thiệt tình” như thế này! Lạnh lùng như hắn, nên không mấy khi cái sự tức có cơ hội bộc lộ ra ngoài. Bỗng nhiên, nó thấy, hắn giận mới … dễ thương làm sao (?!)

Mắt nó mở to, đứng tròng, nhìn hắn:

_Nhưng dưới sàn lạnh lắm …

_Không cần phải lo cho tôi! – Hắn nói rồi quay đi.

_Nhưng tui không muốn anh phải chịu lạnh vì tôi! Đồ ngốc! – Nó hét lên.

Thường Khánh xoay người lại, hơi bị ngạc nhiên và … trong lòng còn mỉm cười vì xúc động nữa cơ. Nhưng anh chàng chỉ nói đơn giản một câu:

_Chứ cô muốn tôi làm làm sao đây?

Nó đứng lên, không trả lời. Hai đứa đứng nhìn nhau. Cả hai đều cố tỏ ra “hiên ngang”, vẫn còn sức chịu đựng “cơn buồn ngủ”, nhưng làm sao mà hiên ngang cho nỗi khi mí mắt cả hai đều sắp sụp đến nơi cả rồi. Hic! Rắc rối thật, có một cái giường, cả hai đều không muốn đối phương bị lạnh nên nhất quyết nhường giường cho người kia, thế nên nếu một trong hai đòi nằm dưới đất, người kia liền kiên quyết không cho, trong khi hai đứa đều buồn ngủ, rất buồn ngủ cả rồi! Thực ra, lúc đó trong đầu hai đứa cùng có một giải pháp, nhưng cả hai đều không (dám) nói ra và cố quên đi. Vì sao ư? Vì giải pháp đó rất chi là … kì cục. Có ai đoán ra chưa, là … ngủ-chung đó! Nhưng tại sao, haizzzz, không quên được?! Bởi vì đó là giải pháp cuối cùng. Nếu nó không sợ ma thì đâu ra nông nỗi! Đúng là “họa vô đơn chí” mà.

Việc gì cũng có giới hạn của nó, lội mưa cả đêm, đứa nào đứa nấy cũng mệt nhoài, phải 1h rưỡi sáng hơn rồi chứ ít à, làm sao mà có thể đứng bốn mắt nhìn nhau mãi thế này được. Phải chi bây giờ có gương thần kì của Doraemon để nhân đôi chiếc giường kia lên nhỉ? Nó đứng hết nỗi, mệt mỏi ngồi phịch xuống giường, ngập ngừng:

_Thiệt lòng … Tui không muốn nói ra điều này … – Nó ngừng lại, giương mắt nhìn hắn – Nhưng nếu không ngủ thì chắc ngày mai tui nằm liệt một chỗ mất! … – Nó lại dừng lại, thở dài, tiếp – Chắc là phải …

Hắn cướp lời nó:

_Tôi hiểu cô muốn nói gì …

Cả hai tỏ vẻ miễn cưỡng, ái ngại nhìn nhau. Nó khịt mũi, lắc đầu ngao ngán:

_Chỉ còn mỗi cách đó thôi …

Thường Khánh im lặng một lúc … rồi cất tiếng:

_Nếu đã thế … – Hắn đi qua phía bên kia giường, kéo chăn gối của mình từ dưới đất lên, thảy lên giường và … leo lên luôn, tiếp – Nửa đêm có chuyện gì xảy ra … – Anh chàng nhìn nó bằng ánh mắt như đe dọa – Thì đừng có trách đấy nhá.

Nó suýt phì cười, nhưng vẫn giữ vẻ mặt dữ dằn, giơ nắm đấm lên, hù lại, dù gì, nó biết, hắn chỉ dọa nó thôi. Lạnh lùng như hắn thì hai chữ “thú tính” làm gì có đất để sống.

_Yên tâm đi! Tui có cách làm anh nhập viện ngay khi anh chưa chạm vào được tui mà!

Thường Khánh làu bàu:

_Hừ … Đừng quá tự tin như thế! Nếu chuyện đó mà có xảy ra, lúc đó, cái đai đen karate của cô cũng chỉ để làm cảnh được thôi.

Nó “Hứ” một phát, “dương dương tự đắc”:

_Còn lâu nhé!

Nó leo lên nệm, cẩn thận đặt cái gối ôm vào chính giữa hắn với nó, và nằm xuống, cố nằm thật xa cái vạch mức – tức cái gối ôm … càng xa càng tốt, xa đến nỗi, nó đang nằm sát cái mép giường. Hic, chắc nửa đêm, nó rớt xuống sàn luôn quá! Sao cũng được, miễn là không phải nằm gần “ai kia”… Nó nằm đó, ráng nghĩ gì đó, nghĩ ngợi lung tung chơi, để cố quên đi rằng, mình-đang-nằm-trên-cùng-một-chiếc-giường-với-một-thằng-con-trai!

Còn Thường Khánh cũng “thẹn” ra mặt, cũng nằm sát ngay mép bên kia giường chứ không dám nằm gần cái gối ôm. Sợ mất công, “người ta” ngủ say quá, không biết trời trăng mây đất gì, lăn qua ôm cái gối ôm … mà ôm không trúng gối, lại trúng mình … thì chắc là khổ luôn ấy!

Nhưng, thiệt ra là lúc đó, trong đầu cả hai đang có chung một “toan tính”. Cả hai đều … cố không ngủ, để chờ người kia ngủ say, mình sẽ “một thân một mình” đem chăn gối xuống đất ngủ. Bởi vì lúc đầu, dù biết ngủ chung thì kì thật, nhưng hai đứa không lường trước được … lúc chính thức nằm cạnh nhau thế này thì cái sự “kì cục” ấy nó mới phát sinh dữ dội! Hai đứa này, tâm đầu ý hợp thật nha! Cứ “ý tưởng nhớn” đụng nhau ầm ầm hoài. Thế mà sao suốt ngày cãi nhau chứ không hòa hợp nổi ấy nhỉ?

Nhưng đúng là “người tính không bằng trời tính”, ngay khi những dự định ấy vừa được “sản sinh” ra bởi hai cái đầu, ngay khi cả hai còn đang tính toán cách đi đứng làm sao để người kia không tỉnh ngủ … thì chính mình, đột nhiên, lại ngủ lúc nào không hay biết. Cả hai quá mệt mỏi rồi, không trách được, hic!

Trời Đà Lạt vẫn lạnh cắt da, và dù năm trên nệm, phủ chăn kín mít thì cái lạnh ấy vẫn vô tư thâm nhập vào người từng đứa. Lạnh, hai đứa … bị hơi ấm cơ thế của nhau, vô tình … cuốn lại gần, trên một chiếc giường, trong một đêm trời lạnh lẽo.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s