[CHAPTER 23] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Nó quay ngoắt lại, vừa mừng vừa tức khi chạm mặt cái tên Thường Khánh đáng chết giẫm ngàn lần đó. Nó đâu biết rằng, tuy là người vẫn còn trong trạng thái “lạnh lùng xen lẫn biến nhiệt” nhưng từ hồi chiều tới giờ, trong Thường Khánh luôn có một cảm giác rất lạ, cảm giác của một kẻ “tội đồ” vì đã đối xử không phải với nó. (Đều tại chữ “ghen”mà ra!)

_Ừ, tui muốn thành voi đấy! Có sao không? – Nó hét lên đáp lại, may mà tiếng nhạc xập xình ngoài kia đã át đi tiếng la của nó nên nó không bị nhiều người “mắt tròn mắt dẹt” nhìn đắm đuối như mấy lần khác.

_Vậy thì mặc kệ cô!

Dù người ta rất muốn xin lỗi nhưng … đầu nghĩ một đằng, chân tay làm một nẻo. Nói xong câu đó Thường Khánh phũ phàng quay đi! Nó tức càng thêm tức, tức muốn xì khói lỗ tai, không ngờ tên ấy lại có thể ‘vô lương tâm’ như thế! Nó hét theo:

_Ê, khoan đã!

Thường Khánh quay lại:

_Chuyện gì nữa đây?

Thật ra nó cũng chẳng hiểu mình kêu tên ấy để làm gì. Nó gãi gãi đầu, giọng yểu xìu:

_À không có gì, thôi anh đi đi! Nói chuyện với anh thì càng lên tăng xông thôi! – Nó xua xua tay rồi thất thểu quay mặt lại, không quên bốc cái bánh bỏ vô miệng.

Thường Khánh phì cười rồi bước lại, kéo ghế ngồi xuống cạnh nó. Nó trợn tròn:

_Ngồi đây làm gì?

Thường Khánh làm giọng kiêu:

_Sợ cô cô đơn quá rồi nghĩ quẫn thôi!

Nó “Hừ” một phát rồi quay mặt sang hướng khác, không thèm đả động gì đến hắn nữa. Thật ra, nếu nó ráng mở rộng cái đầu để suy nghĩ, thì câu nói ấy sẽ có nghĩa là “Tôi không yên tâm để cô ngồi một mình đâu”, hic, nhưng còn lâu con bé ngang bướng như nó mới chịu hiểu. Mà cũng lạ thật, ngày mới xuất hiện, Thường Khánh tuy rất lạnh lùng với bọn con gái trong lớp, cũng kiêu lắm, nhưng mức độ lạnh lùng của Thường Khánh chỉ thấp cỡ 5/10 thôi, hắn không giao du nhiều với mấy đứa cùng lớp nhưng lại luôn chọc tức nó, và chắc chắn là lúc đó, anh chàng không “nghĩ một đàng làm một nẻo” giống bây giờ. Nó có quyền năng làm thay đổi một con người băng đá ư? Hay là vì con người đó đã tìm được “true love” của mình? Nhưng chỉ từ khi Hy Vân chuyển trường theo Thường Khánh, mức độ lạnh lùng của anh chàng liền vọt lên 10/10, đó là đối với mấy đứa khác. Còn với nó, vẫn kiêu, vẫn chọc tức, đôi khi lạnh lùng, đôi khi lại lúng túng, thêm cái chứng “suy nghĩ thế này, hành động thế khác”, chỉ độc quyền mỗi nó thôi!

Chuyện này hôm trước con Lam cũng đề cập khi hai đứa đang phụ việc trong Violet Res. rồi.

Phải nói Thường Khánh y hệt người “đa nhân cách”, nhưng hắn không bị bệnh tâm thần, nên không gọi là “đa nhân cách” được. Mà từ hồi nó trở thành “hoa đã có chủ”, số lượng thư tỏ tình của mấy tên con trai trong trường gửi cho nó giảm hắn. Thế cũng tốt, ít ra nó cũng biết ơn hắn vì điều đó!

Nó đang miên man nghĩ ngợi thì bỗng nghe một tiếng nói lí nhí phát ra từ người đang ngồi bên cạnh đó, tức cái tên” động vật biến nhiệt” kia. Hình như là “Xin lỗi!” Nó tròn mắt nhìn tên ấy. Xin lỗi chuyện gì đây? Chuyện hồi chiều vì đã đối xử hơi bị “tàn nhẫn” với nó á? Hắn không nhìn nó. (hoặc là không DÁM nhìn). Nhưng nghĩ lại, nó cho rằng mình nghe nhầm, vì nhỏ quá, nó không tập trung nên cũng chẳng nghe rõ, với lại một tên mặt lạnh hơn tiền như hắn, biết nói xin lỗi thì chắc nó cũng nguyện cạp đất thay cơm vì không tin vào tai mình quá!

Nó đâu biết rằng, người ta đã lấy hết dũng khí để cố nói sorry với nó. Một anh chàng lạnh lùng, nói xin lỗi đâu phải chuyện dễ, thế mà nói lại bảo là “chắc nghe nhầm”. Nhẫn tâm, nhẫn tâm!

Nhưng tóm lại là nếu muốn biết rõ thì phải hỏi lại hắn. Nó khều anh chàng:

_Nói gì nói lại nghe coi!

Thường Khánh nhìn sang nó rồi lại đưa mắt nhìn đi chỗ khác.

_Tui không có thói quen nói rồi phải nói lại. Không nghe thì chịu đi, đồ tai thối! – Hắn đành nói thế. Chẳng lẽ bây giờ lại nói “Xin lỗi” dõng dạc một lần nữa? Người ta là băng đá mà, sao có thế nói thế chứ?!

_Anh đúng là … không chọc tức tôi thì không chịu nổi phải không? – Nó định tuôn một tràng phản pháo vì hắn dám gọi nó là “đồ tai thối” thì hắn cắt ngang:

_Tôi đi đây, ở đó từ từ ăn đi nhá, pig!

Nói rồi Thường Khánh bỏ đi một nước. Tinh ý là hiểu ngay, anh chàng chỉ kiếm cớ lỉnh đi thôi, ngồi một lát nữa mất công lại bị nó “ém góc” rồi buột miệng khai ra hai chữ đó thì quê chết! Nó đang lừ mắt nhìn hắn bước đi, với cái dáng hống hách pha lẫn lạnh lùng của một đại công tử nhà tiền tỷ thì trên sân khấu mini bỗng có tiếng nói khá lớn.

Nó nhìn lên, ra là Huyền Trâm.

Sao trông mặt cô bạn dễ thương của nó có vẻ tức giận quá nhỉ?! Hình như có việc gì nghiêm trọng lắm thì phải. Trâm vừa ra đến giữa sân khấu thì tiếng nhạc cũng dứt luôn, rất đột ngột và bất ngờ. Các cặp đang khiêu vũ cũng dừng lại theo tiếng nhạc, ngơ ngác nhìn lên sân khấu, xem chuyện gì xảy ra mà lại tắt nhạc khi chưa hết bài.

_Các bạn! – Trâm (ra vẻ) cố giữ bình tĩnh để không bị cho là thiếu lễ độ trước gần năm mươi mạng đang ngây ngô nhìn lên – Xin lỗi vì đã làm cho các bạn mất hứng. Nhưng tôi có chuyện thực sự … không nói không được!

Nó linh cảm đây là một chuyện rất đỗi không hay … Trâm nói tiếp, với vẻ mặt đầy vẻ giận dữ:

_Tôi vừa bị trộm đồ!

Mọi người ở dưới kể cả nó đều tỏ vẻ kinh ngạc.

_Nếu là một thứ xoàng xỉnh không quan trọng thì chắc chắn tôi sẽ không dám lên đây. Nhưng thứ đó rất quan trọng đối với tôi, về giá trị tiền bạc lẫn giá trị tình cảm … – Trâm ngừng lại lấy hơi – Tôi vừa bị trộm một sợi dây chuyền được ghép từ rất nhiều viên ruby. Những viên ruby ấy được đẽo ra từ một khối ruby hơn ba mươi tư carat, có mặt là một viên kim cương bốn carat! Chắc các bạn cũng biết giá trị của sợi dây ấy không hề nhỏ. Nó lại là món quà sinh nhật từ một người bạn tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại …

Phía dưới nổi lên tiếng xì xào. Đúng là Huyền Trâm có một người bạn đã mất khá lâu vì chứng bệnh ung thư não. Nó nghe đám ớ dưới to nhỏ như thế.

Tỏ vẻ đồng cảm, nó đang định lát nữa đến nói chuyện để chia sẻ với Trâm sau khi cô bạn bước xuống sân khấu … thì bỗng nhiên, nó thấy Huyền Trâm hình như vừa nhìn nó. Nó không lầm đâu, nhưng ánh mắt Huyền Trâm lạ lắm, rất lạ, nếu không muốn nói là lộ rõ vẻ độc địa và xảo trá, giống hệt ánh mắt Hy Vân. Chưa hết, Huyền Trâm còn cười với nó, nhưng không phải là nụ cười thân thiện như lúc hai đứa nói chuyện ban nãy mà là một nụ cười nhếch mép, rất khó hiểu. Dù gì thì nụ cười ấy cũng như đang báo cho nó một chuyện chẳng lành sắp xảy ra …

Nó đang bắt đầu cảm thấy “bấn loạn” thì giọng nói của Huyền Trâm lại “cay đắng”vang lên:

_Tôi thật lòng không muốn … Nhưng có vẻ, người bị xếp vào diện tình nghi cao nhất lúc này, là … Tôi rất tiếc, bởi vì cô ấy là bạn tôi, một người bạn mới quen thôi …

Ánh mắt của Huyền Trâm lại một lần nữa quét qua nó. Lần này là chắc chắn nó không nhìn lầm! Nó chưa hết bàng hoàng thì trên sân khấu vang lên:

_Thùy Anh! Bạn nói thật đi, có phải bạn đã lấy cắp sợi dây đó của tôi không? – Huyền Trâm ngừng lại như để dò xem thái độ của mọi người, rồi tiếp – Bạn đã lấy sợi dây đó của tôi, phải không?

Mọi ánh mắt đổ dồn về nó. Tiếng xôn xao bắt đầu lớn hơn. Nó giật mình hốt hoảng, không hiểu mô tê chi hết. Tai nó ù đi. Trời ơi! Không lẽ Huyền Trâm, người bạn nó vừa quen, người nó từng cho là thân thiện và dễ thương từ lần đầu gặp mặt … lại đang tâm nói rằng nó lấy đồ của mình như vậy sao? Nó không ngờ … Tại sao? Nó đáng bị đối xử, đáng bị vu oan như thế lắm ư? Nó có làm gì sai đâu mà nhiều người lại ghét nó như thế? Nó cố lấy lại bình tĩnh. Dù gì, nó không làm, thì tại sao phải sợ?! Nó lấy lại vẻ mặt bình thường rồi ngước lên, dũng cảm đối mặt với tất cả những ánh mắt sói mói đang hướng về phía nó, chờ đợi một sự giải thích. Nhỏ Lam, Mạnh Khoa, Thường Khán và mấy đứa bạn đã xuất hiện bên nó từ lúc nào.

_Thùy Anh? Bạn nói gì đi … Nếu bạn không giải thích rõ ràng thì chắc đúng là bạn đã lấy … – Huyền Trâm nói, giọng thách thức, nhưng chưa được hết câu thì nhỏ Lam la lớn cắt ngang:

_Nói có sách mách có chứng! Dựa vào cái gì mà bạn dám bảo Thùy Anh lấy cái vòng ruby gì gì đó của bạn, hả? Chứng cớ đâu?

Huyền Trâm không chịu thua. Bây giờ cô ta đã lộ rõ “đuôi cáo” của mình, nói ngay:

_Dựa vào cái gì, chứng cớ nào thì chắc Thùy Anh biết rõ. Vả lại, đây không phải việc của bạn, nếu không muốn tự gắn cho mình cái mác “lo chuyện bao đồng” thì bạn nên nín liền đi! …

Nhỏ Lam điên tiết, định dội đạn lại thì nó cản:

_Thôi! Chuyện của mình, mình giải quyết được!

Nói thế thôi chứ nó biết nếu đã rắp tăm hại nó, thì Huyền Trâm sẽ không từ bất cứ thủ đoạn gì để đưa nó vào lưới. Chắc chắn cô ả đã chuẩn bị mọi thứ. Nó lờ mờ đoán ra Huyền Trâm – ngoài danh nghĩa bạn bè – thì còn dính dáng gì đó với Hy Vân trong chuyện này …

_Thùy Anh. Bạn có cần biện hộ gì trước khi tôi làm sáng tỏ mọi việc ở đây và tuyên bố với mọi người … bạn chính là người đã trộm dây ruby của tôi không? – Huyền Trâm nói, để lộ nụ cười đắc thắng.

_Tôi không lấy, chỉ có thế thôi! – Nó đáp.

_Vậy thì mới bạn lên đây … Tôi không tin mình sai! – Huyền Trâm liền lên giọng.

Nó còn chần chừ không biết có nên hay không. Vì chắc chắn cái lưới nhện giăng sẵn đang chờ nó trên đó. Nhưng không lên thì Huyền Trâm lại bảo nó đã thừa nhận sự thực ác nghiệt kia. Cùng lúc đó, mấy đứa bạn của Hy Vân vốn ganh ghét với nó bắt đầu vặn volume lớn hơn, như để chọc tức và sỉ nhục nó:

_Có lấy thì mới không dám lên!

_Đúng rồi! Cháy nhà mới lòi mặt chuột!

_Thì ra nó đã giả bộ ngây thơ từ đầu. Đã giàu còn hám tiền, chỉ có cái loại đó mới quyết tâm đeo Thường Khánh như đĩa đói thế thôi …

_…

Và tất cả đồng loạt ban cho nó một cái nhìn khinh khỉnh, đầy vẻ nhạo báng. Thật ra nó đã quen với chuyện ganh ghét thế này, đỉnh điểm là từ khi nó quen Thường Khánh.

Trong nó, có hai “con người”, một rất yếu đuối, còn một kia thì ngược lại, rất mạnh mẽ. Và may mắn làm sao, nó đã mạnh mẽ ngay lúc này! Bỏ ngoài tai mấy lời nhục mạ kia, nó “hiên ngang” bước lên sân khấu trước những ánh mắt dò hỏi của mọi người:

_Tôi đã lên đây như bạn yêu cầu, bạn nói tiếp đi! – Nó nói.

_Đúng là dũng cảm, rất tiếc là dũng cảm không đúng lúc rồi … – Huyền Trâm mỉm cười – Cho tôi mượn cái ví của bạn!

Lời đề nghị của Huyền Trâm làm nó sực nhớ hình ảnh cô ả lúc tình cờ gặp nó ở WC, rồi mượn ví nó, Ngọc Anh xuất hiên, nó đứng nói chuyện trong khi Huyền Trâm làm-gì-đó sau lưng nó … và một chuỗi sự kiện linh tinh phía sau. Tất cả hiện lên, rồi mờ dần. Nó mông lung hiểu ra …

Huyền Trâm lại tiếp tục “khủng bố tinh thần” nó:

_Sao vậy? Sợ bị vạch mặt nên không dám đưa à?

Nó không nói gì. Huyền Trâm tiếp:

_ Tôi không chờ được đâu! Đưa đây! – Tiếng “Đưa đây!” vang lên cũng là lúc Huyền Trâm đưa tay giật lấy cái ví trên tay nó.

Một số người bên dưới, toàn là bạn nó, tỏ ra bất bình vì hành động bị xếp vào hàng “lỗ mãng” ấy. Huyền Trâm cười lớn, vẻ khinh khỉnh khi vừa mở ví nó, rồi từ từ rút từ trong ví ra một sợi dây đeo cổ bằng ruby và kim cương đúng như cô ả miêu tả ban nãy.

Đám đông bên dưới ồ lên thảng thốt, riêng Thường Khánh thì thái độ vẫn tĩnh hơn mặt nước, Mạnh Khoa châu mày khó hiểu, nhỏ Lam và đám bạn biết nó không thể nào là người như thế nhưng cũng rất ngạc nhiên vì chẳng hiểu sự tình như thế nào. Nó thì đoán ra sự thể từ lúc mới lên đây, nên cũng chẳng lấy gì làm bất ngờ cho lắm. Nó chỉ tức, vì cái thói tin người quá đáng của mình đã phản bội lại chính mình, tức vì mình đã bị người mà chính mình từng gọi là “bạn” cho mình ăn một cú quá đau …

_Sao? Còn gì để nói nữa không? – Huyền Trâm đứa cao sợi ruby lên trước đám đông rồi đưa sang trước mặt nó, dõng dạc tuyên bố – Ban nãy, tôi gặp Thùy Anh trước cửa nhà vệ sinh. Vì cái túi xách lỉnh kỉnh, không tiện đem vào, tôi mượn Ngọc Anh, bạn tôi, giữ giùm, Thùy Anh cũng có ở đó nên Ngọc Anh không thể lấy sợi dây của tôi được. Khi biết mình mất, tôi hỏi Ngọc Anh thì cô ấy nói có chuyện bận, phải đi, nên mượn Thùy Anh cầm giùm một lát. Tin rằng Thùy Anh là người tốt nên sau khi trả túi, tôi không kiểm tra, nhưng lúc tiệc bắt đầu được một lúc, tôi định lấy ra đeo thì thấy đồ đạc trong túi rất lộn xộn, sợi ruby cũng … Không ngờ cô ta đã lục túi tôi mà còn dám lấy luôn sợi dây ấy. Các bạn! Hy vọng các bạn sau này đừng như tôi, để bộ mặt ngây thơ của loại người như cô ta đánh lừa …

Nó định nói ra chuyện lúc nãy để tự “minh oan” cho mình, nhưng chợt nghĩ bây giờ mình nói, ngoài đám bạn ra, có ai tin không? Nó chỉ thân với vài đứa, còn nguyên một đám lớn trong khối và tụi ở Đà Lạt nữa, nó không quen, mà đa số lại rất ganh ghét với nó … Nói ra rồi biết đâu lại bị dội đạn. Thế nên nó chỉ biết lắc đầu một cách ghê tởm. Không ngờ bộ mặt thật của Huyền Trâm lại dày đến thế, không ngờ cô ta lại trắng trợn đến thế …

_Chuyện này điên thật! – Mạnh Khoa ruột gan sôi như lửa đốt.

Anh chàng thấy cảnh nó bị “hạ nhục” trên kia thì rất chi là nóng lòng lên giải vây cho nó. Thủ đoạn này của Huyền Trâm thật ra là cũ rích rồi, chỉ cần có chỉ số IQ cao một chút là đoán ra ngay (Mạnh Khoa nghĩ thế). Vả lại anh chàng hiểu Thùy Anh là con người hồn nhiên và cả tin nên bị dính cái mánh này là chuyện khó tránh. Nhưng dường như người quan trọng nhất ở cái đám “cần lo” thì lại không lo lắng tí nào. Hắn vẫn tỏ vẻ bình thường, vẫn lạnh toát, không biết trong lòng ra sao chứ cái bản mặt thì …

_Này! U thừa biết chuyện gì đang xảy ra trên kia mà. Thông minh như u thì tìm ra lời giải thích hợp lí là việc chẳng khó gì! Sao u không___ – Mạnh Khoa quay sang Thường Khánh, hơi cáu.

_Rắc rối là của cô ta. Tại sao tôi phải nhúng tay vô? – Thường Khánh ngắt lời Mạnh Khoa. (để tớ giải thích cho, ý Thường Khánh là không mún Thùy Anh cứ phải dựa dẫm vào người khác.)

_Thùy Anh là bạn gái của u đấy! – Mạnh Khoa siết chặt bàn tay lại. Ít khi nào anh chàng tỏ vẻ tức giận như thế, củng chỉ vì nó – U thật là …

Anh chàng bỏ lửng câu nói và định lao lên sân khấu. Có làm sáng tỏ được chuyện này hay không thì ít ra, Mạnh Khoa sẽ bảo vệ nó. Nhưng Thường Khánh đã kịp vịn vai Mạnh Khoa lại:

_Cậu muốn đồ ngốc đó suốt đời phải bám vào người khác sao?

Thường Khánh và Mạnh Khoa, ai cũng cảm nắng nó, nhưng Mạnh Khoa thì yêu theo cách khác, Thường Khánh lại theo một cách khác.

Một người thì muốn nó phải biết “tự lực cánh sinh”. Ngày còn nhỏ nó cũng đã từng bị hất ra đường với anh hai và sống những ngày cơ cực. Nhưng lúc đó có khổ mấy thì nó vẫn còn anh hai bao bọc và che chở, vả lại lúc đó nó còn bé, biết gì mấy, nên tính tự lập của nó lúc đó vẫn còn lẹt đẹt ở dưới, rồi được ba nó nhận nuôi, được chiều chuộng đã quen, nên cái chữ “tự lập” càng xa vời hơn … Nếu chỉ biết sống dựa dẫm như thế thì lỡ một lúc nào đó, nó chỉ còn lại một mình trên cõi đời này, thì làm sao nó chống chọi nổi?

Còn một người thì luôn ra sức bảo vệ nó trong mọi hoàn cảnh, dù có sóng gió gì xảy ra thì người đó vẫn sẵn sàng chở che cho nó, bất chấp tất cả … bất chấp luôn việc: trái tim của nó không bao giờ thuộc về mình. (Anh ấy thật cao cả!!!)

Nhưng … Tuy quan niệm khác nhau, cả hai đều yêu nó bằng cả trái tim và mạng sống. Đó mới là điều quan trọng nhất!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s