[CHAPTER 24] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Mạnh Khoa chưa kịp phản ứng sau lời nói ấy của Thường Khánh thì phía gần sân khấu, ai đó la lên:

_Khoan đã!

Sau khi tiếng la vang lên, một bóng người chạy vụt lên sân khấu. Là Lâm Danh. Anh chàng chạy lại đứng kế bên nó.

_Không sao đâu Thùy Anh! – Lâm Danh nhẹ nhàng trấn an nó rồi quay sáng phía Huyền Trâm, nói thầm, chỉ đủ để nhỏ Trâm nghe – Tôi biết tỏng ai bày ra vụ này rồi! Cô đừng hòng chối!

Huyền Trâm thoáng giật mình, rồi lấy lại bình tĩnh ngay. Lâm Danh giật sợi ruby trên tay Huyền Trâm, đưa cao nó cho mọi người phía dưới nhìn, nói:

_Những ai biết thân thế của Thùy Anh, chắc cũng hiểu rắng, gia đình cô ấy thừa sức mua cả trăm sợi này … Việc gì cô ấy phải lấy cắp nó!

Huyền Trâm cãi:

_Nhưng sợi ruby này được làm từ viên ruby 34 carat đấy. Viên ruby lớn nhất tính tới năm 2006 chỉ có 38,12 carat thôi, chưa kể mặt kim cương 4 carat nữa … – Trâm nhếch mép cười, nhìn nó bằng đôi mắt rắn rít chẳng thua gì Hy Vân, tiếp – Cô ta là con nuôi, được cho ăn học tử tể đến lớn là may lắm rồi, mua một sợi dây này cho cô ta à? Đừng đùa!

Máu “sung” trong người nó nổi lên. Đụng đến ai chứ dám nhắc đến ba nó bằng cái giọng ấy thì … chắc là không muốn sống nữa rồi:

_Quey! Cô nói cái gì vậy hả? Ba tôi tuy chỉ là ba nuôi nhưng ông ấy thương tôi như con ruột. Cô không biết thì đừng có mà ăn nói lung tung đấy nhá! Lần nữa thì tôi không tha cho cô đâu!

Thường Khánh, Mạnh Khoa, nhỏ Lam và đám bạn bật cười vì cái mặt đang câng câng nhưng dễ thương của nó. Còn Huyền Trâm thì đâm ra lung túng. Ai đoán trước được nhân vật đang bị “công kích” như nó lại có thể lớn tiếng như thế?

Lâm Danh cũng phì cười, rồi lại tiếp tục vai trò “luật sư bào chữa” của mình:

_Vả lại, các bạn đã quen thân với Thùy Anh chắc cũng biết, Thùy Anh không phải là người bất lịch sự đến nỗi lục túi rồi ăn cắp của người khác.

Đám bạn bên dưới gật gù, xì xào đồng ý. Tình thế có vể bất lợi, Huyền Trâm “bạo biện” ngay:

_Chuyện này khó nói trước lắm! Lòng người khó lường mà! Ai biết được cô ấy thực sự là người thế nào chứ?! …

_Cô không biết nhưng bọn tôi thì biết! – Lâm Danh nói – Nhưng nếu cô cứ cố chấp không nhận rằng mình đã vu khống cho người khác thì tôi đành ép cô khai ra. Tôi hiểu rõ chiêu này của cô mà … – Nói xong, Lâm Danh quay sang nó – Ban nãy bạn có đi đâu mà đi một mình không?

Nó thành thật trả lời:

_Có, tui đi nghe điện thoại ở … WC. Tui gặp cô ấy (tức Huyền Trâm) ở đó …

Rồi nó kể lại mọi chuyện, thật ngắn gọn cho Lâm Danh nghe. Nghe xong anh chàng nháy mắt rồi nói lớn cho mọi người phía dưới cùng nghe:

_Ban nãy có người gọi điện cho Thùy Anh … Cô ấy đi nghe điện thoại. Mọi chuyện xảy ra ở đó. Cô ấy gặp Huyền Trâm … – Lâm Danh trình bày tất cả, cứ như một luật sư thứ thiệt. Anh chàng nhắc luôn cái vụ không biết Huyền Trâm làm gì sau lưng nó.

Không ngờ Huyền Trâm không bối rối mà còn tỏ vẻ khiêu khích:

_Đừng bịa chuyện! Cái gì mà nghe điện thoại rồi bị vu oan chứ? Nực cười!

_Chỉ cần kiểm tra điện thoại Thùy Anh là biết ngay! – Lâm Danh đáp.

Anh chàng mượn di động của nó, mở nhật kí cuộc gọi, để chứng minh rằng có số điện thoại lạ gọi vào máy nó … nhưng … Hic, không còn một dấu tích gì nữa. Số mới gần đây nhất mà trong đó ghi, là cuộc gọi của papa nó. Không nghi ngờ gì nữa, lúc Huyền Trâm mượn máy nó để nhắn tin, thật ra là để xóa hết dấu vết cuộc gọi kia.

_Sao? Có gì trong đó không? – Huyền Trâm cười phá lên như muốn mỉa nó.

_Nhưng đúng là có người gọi cho Thùy Anh thật mà! – Lại là giọng nhỏ Lam vang lên trong đám đông – Có mọi người làm chứng, lúc đó Thùy Anh bảo là đi nghe điện thoại, tui còn nghe cả tiếng chuông nữa!

Huyền Trâm giật thót, vì biết mình đã để lộ sơ hở, nhưng vẫn không chịu thua:

_Cứ cho là có người gọi đi! Nhưng căn cứ vào đâu mà anh nói nó liên quan đến tôi?

_Vậy thì căn cứ vào đâu mà cô nói Thùy Anh lấy dây ruby của cô? Ai tận mắt thấy và làm chứng chuyện này? Cô nói là tôi bịa chuyện? Được thôi! Vậy thì tại sao tôi không thể nói là cô bịa chuyện để vu oan cho người khác? – Lâm Danh nhún vai, nhướng mày mỉm cười.

Huyền Trâm cứng họng, chả ú ớ được gì nữa.

Lâm Danh mới quay xuống phía dưới, trình bày một lần nữa chuyện đó, sao cho thật có lí, rồi gút lại:

_Có thể có một số người không muốn tin nhưng không ai thấy Thùy Anh làm chuyện “ăn cắp”. Ai dám nói Huyền Trâm không bỏ dây ruby vào túi Thùy Anh thừa lúc giả vờ mượn nó, không mượn di động nhắn tin để xóa hết chi tiết về số điện thoại ấy? Nếu không thì cuộc điện thoại đó bị tha đi đâu mất? Và sau khi tổng kết tất cả những chuyện này, tôi đảm bảo với mọi người rằng: THÙY ANH TRONG SẠCH!

Bên dưới, trừ một vài đứa mà sự ganh tỵ với nó đã thấm vào máu, còn lại ai cũng tỏ vẻ tán thành. Không cần nói thì người ta cũng đoán được rằng Huyền Trâm đặt chuyện, sắp xếp mọi thứ để vu khống cho nó. Dù chuyện này là âm mưu của Hy Vân nhưng Huyền Trâm tuyệt nhiên không hé thêm nửa lời, không bao biện, không thừa nhận. Nhưng nếu Lâm Danh hay ai đó ép nói ra sự thật, chắc hẳn cô ả sẽ nhận toàn bộ chuyện này là do mình gây ra, không nhắc gì đến Hy Vân.

_Xuống thôi! – Lâm Danh quay sang nó.

Nó gật đầu. Rồi rất nhanh, hai người bước xuống khỏi sân khấu, để lại Huyền Trâm đứng đó, với những con mắt ái ngại có, mà “căm phẫn” cũng có.

_Đi dạo nhé! – Lâm Danh đề nghị trong khi hai đứa vừa bước xuống.

Nó gật đầu, chẳng lẽ lại từ chối người vừa giải oan, “cứu danh dự” mình …

Tiếng nhạc êm dịu lại được nổi lên.

 

Bên ngoài ngôi biệt thự.

Nói là đi dạo nhưng nó và Lâm Danh chỉ đi vòng vòng trong khuôn viên villa và chỗ nào … có ánh sáng thôi. Nó lên tiếng trước:

_Cảm ơn nha …

Lâm Danh cười, gãi gãi đầu:

_Không có chi!

Chẳng biết thần Eros đùa giỡn kiểu gì … mà tên con trai nào lởn vởn gần nó cũng bị mũi tên của Eros cắm phập vào tim. Lâm Danh – một chàng trai thuộc loại hàng hiếm trong giới đào hoa, bởi vì ít ai có thành tích girls dính lưới nhiều như Lâm Danh – không giàu có, nhưng đẹp trai, học giỏi. Từ trước đến nay, khi anh chàng đã “nghía” em nào, thì nhiều nhất là ba tháng, em ấy sẽ phải quỵ ngã dưới chân Lâm Danh ngay. Cua xong rồi bỏ, không biết bao nhiu girl đã muốn “thắt cổ lìa đời” vì cái “quy luật” tự đặt ra của Lâm Danh.

Đúng vậy! Lâm Danh chưa bao giờ thật lòng với ai! Thế rồi nó “vinh hạnh” được lọt vào tầm mắt của Lâm Danh. Nó nổi tiếng không biết yêu, nên Lâm Danh lấy chuyện đó ra để càng quyết tâm “lật đổ” nó hơn. Lúc bắt đầu thả lưới, Lâm Danh chỉ nghĩ đơn giản, cua được nó, bộ sưu tập của mình sẽ có giá hơn. Thế thôi! Nhưng định mệnh đã đảo lộn tất cả. Nó không gục, và sẽ không bao giờ gục trước Lâm Danh, mà ngược lại, Lâm Danh đã gục dưới chân nó, thực sự … Có lẽ là, kể từ khi anh chàng nhìn thấy nụ cười thiên thần của nó trong căn phòng hoa Violet mà anh chàng đã cất công chuẩn bị.

Phải, Lâm Danh yêu nó, thực sự yêu nó. Nhưng khi đã nhúng tay vào việc gì, Lâm Danh sẽ không bao giờ rút tay mình ra, đơn giản là vì, Lâm Danh yêu nó, nhưng với một nô lệ của sự chiếm hữu, yêu không chưa đủ, mà phải là có, có được nó!

Hai đứa đang bước đi trong im lặng thì chuông điện thoại của Lâm Danh vang lên Chorus của Takin’ Back My Love.

_Xin lỗi, tôi đi nghe máy một lát! – Lâm Danh nói, sau khi nhìn xem ai gọi.

Nó cười, xoa xoa bàn tay phải lên cánh tay trái:

_Ừ! Nhưng nhanh nhanh nha, đứng đây một mình, cứ rợn rợn sao ấy!

Lâm Danh phì cười:

_Tuân lệnh!

Biết nó sợ ma nên Lâm Danh không nỡ chạy ra xa để nghe máy mà chỉ đứng khuất sau một gốc cây khá gần để nghe. Người gọi là Hy Vân, nên Lâm Danh nói chuyện rất nhỏ, sợ nó nghe được.

_Cô còn dám gọi nữa à?!? – Tuy rất tức, nhưng Lâm Danh không dám hét lớn, chỉ la nho nhỏ vào điện thoại.

<Bớt nóng! Tôi chỉ giỡn một chút thôi … Phim hay thật!> – Giọng bình thường, pha chút chọc tức.

_Dù gì cũng xong rồi, nên tôi không nói nữa, nhưng cô gái đó là ai? – Lâm Danh cố nuốt cục lửa vô lòng.

<Là một người có thể hy sinh danh dự, làm mọi thứ vì tôi …>

Nghe có vẻ bí ẩn lắm lắm. Nhưng Lâm Danh chẳng màng hỏi, chỉ nói:

_Còn cô nữa? Chẳng phải đó là sợi dây chuyền cô đeo lúc nói chuyện với tôi trên ban công sao?

<Phải … Chưa ai ngoài anh và mấy đứa bạn thân thấy đâu. Mà tụi bạn thân thì biết kế hoạch này rồi, dù gì cũng phải đeo nó lần cuối trước khi chia tay chứ … Sợi dây đó sẽ thuộc về Huyền Trâm khi công việc của cô ấy kết thúc, coi như tiền thù lao …>

Ra là, cái vụ tụi bạn Hy Vân nói “Cháy nhà mới lòi mặt chuột …” này nọ là để khích nó thôi. Mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch.

_Chuyện này không có lần sau đâu đấy! Lỡ lúc đó tôi không giải thích được việc đó thì Thùy Anh làm sao đây? Nhục cả đời đấy! – Lâm Danh vẫn vùn vụt lửa tức.

Hy Vân cười giọng khó lường:

<Okie! Anh khéo lo thật. Anh thông minh thế, mà không có anh thì còn Thường Khánh, cả tên Mạnh Khoa nữa, không ai bỏ rơi cô gái bé bỏng của anh đâu … Vả lại anh phải cảm ơn tôi mới đúng. Chuyện này chỉ có lợi chứ không có hại, nhờ nó mà anh mời Thùy Anh đi dạo dễ hơn. Tin tôi đi, nó sẽ giúp ích cho kế hoạch này.>

_Thôi được rồi, tôi tin cô, tôi đang đi với Thùy Anh. Cúp máy đây! – Lâm Danh nói.

<Cố kéo dài thời gian nhé!> “Bíp!” – Hy Vân dập máy.

Thường Khánh kéo ghế ngồi xuống cái bàn không người gần đó. Nhỏ Lam cũng chẳng còn tâm trạng để nhảy. Con nhỏ tiến lại phía Thường Khánh.

_Sao ông còn ngồi đây?

_Không ngồi đây thì đi đâu? – Hắn hờ hững trả lời.

_Kiếm Thùy Anh! Tuy cậu ấy rất mạnh mẽ và bướng bỉnh, nhưng đây không phải chuyện nhỏ đâu! – Con Lam đáp.

_Chẳng phải cô ấy có người an ủi rồi sao? Tôi ra đó để trở thành người thừa à? – Vẫn lạnh lùng.

Nhỏ Lam bắt đầu bốc hỏa:

_Ông …

Chợt phía sau, một bàn tay nhẹ nhàng kéo nhỏ Lam xích qua một bên. Là Mạnh Khoa:

_Cô không cần nói nhiều với hắn. Mỹ Dung muốn gặp cô có chuyện đó, để Thường Khánh lại cho tôi.

_Ừ … Mà ông phải ép tên điên đó đi kiếm Thùy Anh cho bằng được đấy nha! Tui đi đấy! – Nhỏ Lam nói rồi chạy biến ra chỗ con Dung.

Thường Khánh quay sang phía khác, bình thản như không có Mạnh Khoa ở đây.

_Đi ra ngoài và kiếm cô ấy đi! – Mạnh Khoa nói ngắn gọn.

Lúc này hoàng tử máu lạnh mới nhìn lên.

_Cậu đang ra lệnh cho tôi đấy à?

_You! Ra ngoài và kiếm cô ấy đi! – Mạnh Khoa lập lại.

_Nếu tôi nói không thì sao? Chẳng phải cô ấy đã có người an ủi ngoài đó rồi à?

Mạnh Khoa mỉm cười:

_You đang ghen phải không?

Thường Khánh quay đi, không nói gì, chắc sợ Mạnh Khoa đọc được chữ “YES” chình ình trong mắt.

_Cậu rảnh thì cứ ra đó! Đừng ở đây lảm nhảm nữa! Rác tai lắm! – Hắn đuổi thẳng thừng.

Nhưng tất nhiên Mạnh Khoa đâu phải là người bị kích một cái là rút êm:

_Người cô ấy cần là you … Tôi ra đó chẳng có nghĩa lí gì. Cô ấy chỉ coi tôi như một người bạn thôi.

_Bạn bè an ủi nhau …

Thường Khánh lại buông cái giọng vô cảm của mình, nhất quyết không chịu “khuất phục” Mạnh Khoa, nhưng chưa nói hết câu thì Mạnh Khoa cắt ngang:

_Đi Đi! Nếu you không muốn người khác nhìn you như nhìn một thằng HÈN!

Từ nhỏ tới giờ, Thường Khánh ghét nhất là bị ai gọi mình bằng từ ‘hèn’, hoặc đại loại như vậy, nhưng lần này, anh chàng cố ghim cơn tức vào người, bởi vì tỏ ra giận dữ, đồng nghĩa với “mình đã thua” , mà chịu thua có nghĩa là tự thừa nhận … “mình đang ghen”.

_Tôi không quan tâm! – Thường Khánh đáp.

_Được thôi! Nhưng khi đã mất cô ấy thì đừng có hối hận đấy! Đi dạo với Lâm Danh, một anh chàng đẹp trai và thích cô ấy chả thua gì you, lại còn là “ân nhân” nữa. Có chuyện gì xảy ra thì đừng trách tôi không báo trước … – Mạnh Khoa nói vu vơ.

Thật ra thì ban nãy khi thấy nó bước ra ngoài với Lâm Danh thì hình như … hắn thấy mình … hơi bị ghen rồi. Cảm giác rất chi là nóng lòng, chỉ muốn chạy ra kéo nó lại thôi. Hắn biết Lâm Danh là con người khá nguy hiểm, để nó đi với tên ấy thì chả hay tẹo nào. Thường Khánh như đang ngồi trên đống lửa, Mạnh Khoa lại còn tống thêm vài cục than đạt tiêu chuẩn súp-pờ (super) Iso9001 vô cái lò lửa ấy, bảo sao Thường Khánh không sôi người chớ. Đúng! … Thường Khánh rất sợ mất nó.

_Anh muốn nói gì thì cứ tự nhiên! Tôi không rảnh ở đây để nghe anh nói nhảm đâu!

Nói rồi Thường Khánh đứng phắt dậy, quay lưng đi mất. Biết Mạnh Khoa đang nhìn mình nên Thường Khánh chả dám đi nhanh, cứ từ từ, ra vẻ bất cần. Nhưng cái điệu bộ ấy làm sao qua mặt được Mạnh Khoa (Lấy vải thưa mà che mắt thánh). Thường Khánh đang đi kiếm nó. Chắc chắn là như vậy!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s