[CHAPTER 20] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Dạo này Lâm Danh và Hy Vân im ắng quá. Nó không biết hai người hợp tác với nhau nhưng cứ thấy lạ lạ sao ấy. Chắc họ chờ đến hôm party để bùng nổ đây mà … Nó đâu dễ gì được “tha bổng” như vậy. Đang mơ màng trên cái nệm trong phòng thì chuông điện thoại của nó rú lên, à quên, reo lên bản Right now (Na Na Na) của “chú” Akon. (Nó đổi chuông liên tục mà!) Là Lâm Danh.

_Alô! – Nó bắt máy.

<Ưm … Thùy Anh hả? Mình có chuyện muốn hỏi bạn …> – Cứ đi vòng vòng thế đấy.

_Bạn muốn hỏi gì? – May mà nó không bất lịch sự đến nỗi hét toáng: “Nói gì thì nói huỵch toẹt ra đi!”, vì càng ngày, nó càng thấy chán cái giọng “sói già đội lốt nai con”, “lưu manh giả danh trí thức” của anh chàng. Tuy đôi lúc, nó mơ hồ biết rằng, Lâm Danh thật sự thích nó, nhưng … anh chàng là người của chủ nghĩa chiếm hữu nên khó trách …

<Bạn có đi dự party của Hy Vân không?> – Vô vấn đề chính.

_Có, có chuyện gì à? – Nó thừa biết Lâm Danh hỏi để làm gì – tiếp tục chiến dịch tấn công chứ làm gì! – Hy Vân cũng mời bạn nữa hả? – Hỏi thừa, hai người học chung lớp, Hy Vân mời gần hết lớp, chẳng lẽ lại không mời thằng bạn ngồi gần mình.

<Ừ, mà không có gì!> – Lâm Danh trả lời, rồi tiếp – <Thuỳ Anh ngủ ngon nhé, mình cúp đây!>

<Ưm … > – Nó ậm ự trong cổ họng, chẳng buồn mở miệng nói cho ra tiếng.

Xong, nó pấm cái bíp. Đặt con dế cưng lên đầu giường, nó từ từ chìm vào giấc ngủ … Hy vọng lại mơ được một giấc mơ đẹp.

—-oOo—-

Ngày đi Đà Lạt.

Cái đám loi choi lóc chóc được mời đến bữa tiệc toàn là những “cô chiêu cậu ấm” nên đáng lẽ ra là đứa nào đứa nấy cũng đi xe riêng của gia đình, nhưng nó nghe loáng thoáng có vài đứa muốn gộp chung lại một xe cho vui, và tất nhiên, chiếc xe đó thuộc sở hữu của chủ xị party – Hy Vân.

Mấy hôm trước khi đi, Hy Vân gọi điện đến nhà từng đứa để hẹn địa điểm chờ xe – vẫn là cái giọng làm nó lạnh gáy.

Chỗ tập trung là một cái công viên, cũng gần nhà nó thôi.

Hôm nay ba nó bận đi làm từ sớm nên không đưa nó đi được. Còn ông anh dễ thương của nó thì tất nhiên là phải tháp tùng em gái trong mọi hoàn cảnh rồi. Còn 30 phút nữa là đến giờ hẹn. Anh nó dắt chiếc Nouvo ra. Nó vừa xách cái túi căng phồng quần áo và mấy thứ linh tinh leo lên xe thì …

_Ê! Chờ anh với! … – Tiếng ai đó đứt quãng vì mệt.

Hai anh em nó vội ngoái mặt ra đằng sau. Ra là Shin. Anh chàng mặt đang nhợt nhạt đi vì mệt nhưng vẫn gắng nở nụ cười tươi như hoa khi mắt chạm mắt với nó. Nó nhoẻn cười vì cái sự lanh chanh trẻ con ấy của Shin.

_Cậu đi từ từ thôi, tớ không có rồ ga phóng đi đâu mà chạy chi cho mệt! – Lão Quân cũng cười.

Dù đã nói thế nhưng Shin vẫn chạy hộc tốc đến chỗ nó với nụ cười còn y nguyên trên môi.

_Xe cậu đâu? – Lão Quân bước xuống xe, hỏi.

_Cái xe chết tiệt ấy, vừa chạy đến đầu đường nhà cậu thì hết xăng, nên tớ phải chạy bộ vào nè.

_Tội nghiệp tội nghiệp! – Anh nó vỗ bằm bặp lên vai Shin.

_Nhưng anh cũng đâu cần phải chạy như thế, chỉ cần gọi một tiếng thôi mà! – Nó góp thêm một câu .

_Ờ, lần sau sẽ rút kinh nghiệm! – Shin gãi đầu, phì cười – Thôi, cậu dẹp xe đi Quân. Mình đón taxi cho tiện.

_Ừ! – Lão anh hai gật đầu cái rụp, hí ha hí hửng dắt xe vô nhà. Chắc lão đang nghĩ “Hí hí, đỡ tốn xăng!”.

Sau đó, cả ba cuốc bộ ra đầu đường đón taxi

—-oOo—-

Nó đến thì mọi người tập trung sắp đủ cả rồi, chỉ thiếu nó và hai ba đứa nữa. Con Lam, Mạnh Khoa và cái tảng băng đó cũng đã có mặt.

_Chậm như rùa bò!

Nó đang nói chuyện với con Lam thì tên hách dịch Thường Khánh đứng kế bên nó, phán một câu thấy ghét miễn bàn.

_Hừ! Đừng tường mình đến nhanh hơn người ta thì có quyền lấy cái giọng vô duyên đó ra nói nhá! – Nó đưa mặt lên, cự lại.

_Tôi nó có gì sai à? Cô cầm tinh con cua hay sao mà ngang dữ vậy?

_Ừ đấy! Tôi có cầm tinh con cua thì anh cũng chỉ cầm tinh con thằn lằn thôi, đồ biến nhiệt à! – Nó gân cổ cãi.

Thế đấy, lại là cái điệp khúc quen thuộc – cãi, cãi và cãi. Thế nhưng hai đứa vẫn thích nhau như thế, cũng lạ.

_Cậu có chắc là hai đứa nó vẫn thích nhau đến cùng mặc cho hai bên gia đình cấm cản kịch liệt không vậy? – Shin hỏi. Anh chàng thứ biết đó là sự thật, chỉ là vì một phút ngạc nhiên bất ngờ khi thấy hai đứa cãi nhau như oan gia lâu ngày gặp lại.

_Tớ đoán chắc ai cũng không tin khi biết hai đứa đó là một cặp. Có mấy lần gặp nhau mà tụi nó không cãi lộn đâu! Nhưng hai đứa nó yêu nhau thật đấy!

Lão Quân nói rồi quay qua Shin. Lão thấy có gì đó vừa thoáng qua mắt Shin. Một nỗi buồn ư? Cậu bạn thân này của lão luôn lóc chóc, hoạt bát, ít khi nào thấy Shin trầm tư hay buồn bữa, anh chàng vẫn còn giống một đứa trẻ lắm. Sao bỗng dưng hôm nay … ? Vì em gái của lão sao?

_Shin, cậu sao thế? … – Lão Quân lên tiếng.

Shin giật mình như choàng tỉnh, nói ngay:

_À à, không sao …

_Tớ biết cậu thích con bé Thuỳ Anh. Sao cậu không cạnh tranh công bằng với thằng bé ấy? …

Lão nói thế dù biết nếu Shin tham gia cạnh tranh thì lão sẽ rất khó xử, vì lão lỡ mạnh miệng nói rằng sẽ giúp em gái mình với Thường Khánh VS áp lực gia đình. Nhưng lúc đó, lão chỉ nghĩ đơn giản, Shin tham gia, lão sẽ không nhúng tay vào, hay tỏ ý thiên về ai cả. Một người hiểu biết như Thường Khánh chẳng lẽ lại không chịu hiểu giùm lão cơ chứ? …

_Cạnh tranh à? Tớ không nghĩ sâu đến vậy. Chỉ mong cho Thuỳ Anh được vui vẻ … Hơn nữa, chỉ cần tớ bảo mẹ ra tay siết chặt hơn một tí là tớ sẽ có được Thuỳ Anh thôi mà! – Shin đùa rồi phì cười, không biết rằng mình chẳng cần “bảo” thì mẹ cũng đang rắp tâm đoạt Thuỳ Anh về cho mình.

Lão Quân cũng bật cười:

_Cậu mà là kẻ cơ hội như thế thì tớ đã không làm bạn với cậu! Thôi quên chuyện này đi, tuỳ cậu!

Nói rồi hai thằng bạn khoác tay nhau tiến lại chỗ nó, hiện đang cãi lộn với Thường Khánh với sự góp mặt của nhỏ Lam trong vai trò can ngăn. Lão Quân và Shin vừa nhập hội thì chủ xị party xuất hiện với một lực lượng đông đảo “cô chiêu cậu ấm” sau lưng.

_Đủ cả rồi, mình đi thôi các bạn! – Cô ả nói.

Cả đám được chia ra làm hai xe: Nó, Thường Khánh, Mạnh Khoa, nhỏ Lam, Lâm Danh, Hy Vân và một số đứa ở xe số 1, một chiếc minibus mới cáu cạnh. Bọn loi choi còn lại gôp chung trong một chiếc minibus cáu cạnh khác.

_Thôi! Em đi đây! Vài hôm sau gặp lại! – Nó chào anh hai nó và Shin.

Thường Khánh, Mạnh Khoa, và nhỏ Lam cúi đầu chào hai vị “tiền bối” rồi cùng nó bước lên xe. Riêng Thường Khánh thì lờ mờ hiểu rằng Shin cực thích nó khi thấy Shin nhìn người luôn bên cạnh nó, tức là mình, không rời mắt. Hình như Shin chú ý tất cả nhất cử nhất động của Thường Khánh …Và người tinh ý như anh chàng chẳng lẽ không phát hiện ra!

Nó bước lên xe, vội mở cửa sổ vẫy vẫy tay với hai ông anh đang đứng ở dưới đất, cười to. Và xe nổ mấy, chuẩn bị chuyển bánh.

_Nhớ mua quà cho tao! Có cái gì vui vui lấy camera ghi lại về tao coi với! – Lão Quân nói lớn .

_Mua quà cho anh nữa! – Shin nói thêm, tay cũng vẫy vẫy chào.

—-oOo—-

Trên xe.

_Ê, xí chỗ này! – Nó canh me con Lam vừa ngồi xuống thì nó cũng vừa bay lại xí cái chỗ dư trên băng ghế nhỏ Lam. Cái xóm nhà lá cuối xe, tức là tụi nó, nãy giờ vẫn chưa ổn định chỗ ngồi trong khi xe đã chạy được một đoạn khá xa.

_Thôi, bồ biến xuống dưới đi! – Nhỏ Lam nhe răng cười, hình như đang có “âm mưu đen tối” gì đó.

_Hơ … Sao mình phải xuống dưới? – Nó làm bộ mặt ngu ngơ – Chẳng phải mình bàn từ đầu là sẽ ngồi gần nhau sao?

_Gần không có nghĩa là sát bên. Bồ xuống băng sau ngồi đi!

Nó đưa mắt nhìn xuống băng ghế sau xem cái quái gì ở dưới mà nhỏ Lam kiên quyết bắt nó xuống. Ái chà! Lại là Thường Khánh – đang ngồi một mình. Hèn chi nhỏ Lam một hai đòi nó ngồi ở dưới. Hèn chi cái bản mặt nhỏ Lam bỗng dưng biến thành một bản mặt mưu đồ, và còn nở một nụ cười gian ơi là gian. Cũng vì muốn dán hai đứa nó lại với nhau. Con nhỏ này … !

_Thì ra là bồ … – Nó chưa kịp dội đạn mãnh liệt vì âm mưu dương mưu gì đó của nhỏ Lam thì phía sau vang lên tiếng của Thụy Hồng. Hồng là một người bạn thân của Lam học ở 11T5, và cũng rất “ngưỡng mộ” mối tình dễ thương của nó.

Hồng lên tiếng:

_Đúng đó Thùy Anh. Bồ xuống dưới ngồi đi! Thường Khánh rất được mấy bạn nữ hâm mộ. Nếu bồ không xí chỗ trước thì lát sẽ có nguyên một đám ruồi nhặng đến bu quanh Thường Khánh đó … Vả lại có mấy khi tui với Kiều Lam được ngồi chung đâu, còn bồ thì ngày nào chẳng ngồi chung! (ý nhỏ nói là đi học ấy) – Nhỏ Hồng nhìn nó bằng đôi mắt cún con long lanh.

_Thì ngày nào mình cũng ngồi chung với Thường Khánh mà …

Nó nhìn hai đứa bạn bằng vẻ mặt “khổ sở”. Còn chuyện “ruồi bu kiến đậu” Thường Khánh thì nó chẳng màng quan tâm vì nó thừa biết kết quả. Nhưng khi nhìn lại vẻ mặt cương quyết của nhỏ Lam và đôi mắt năn nỉ cầu xin của nhỏ Hồng, nó cũng xiêu xiêu.

Và cuối cùng nó cũng tặc lưỡi :

_Chiều mấy bồ một lần vậy!

Nó xách túi đồ và mấy cái bọc lỉnh kỉnh xuống băng ghế sau, cất giọng “vành khuyên” của mình:

_Ê, ngồi ở đây được không?

Thường Khánh đang gác tay lên thành cửa kiếng, mắt lơ đãng nhìn ra ngoài, không thèm nhìn nó, nói:

_Tùy cô thôi!

Nó tức vì cái thái độ vừa rồi của Thường Khánh, rốt cuộc hắn xem nó là ai chứ … ?. Thế là nó phùng mang trợn mắt nhại anh chàng. Nhỏ Lam, nhỏ Hồng và tụi bạn trên xe, à quên, có cả Mạnh Khoa nữa … vô tình nhìn thấy cảnh tượng đó, đều cười lăn cười bò ra hết. “Bày đặt ra vẻ ta đây!” Nó trề môi rồi ngồi xuống, nhét mấy cái balo đồ đạc lên kệ xe. Còn cái bọc đen căng phồng thì để kế bên, hoặc ôm khư khư như là báu vật vậy. Mà hễ ai thấy cái bọc đó, cũng đều phải ngoái nhìn, vì nó to khủng bố!

_Cái gì đó?

Nó vui vẻ, hết giận chuyện ban nãy rồi thì phải! Có biết ai kia đang thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

_Đồ ăn. Ăn không? – Nó móc bịt Poca ra.

_Toàn là đồ ăn thôi sao? – Thường Khánh hơi bị hoảng, vì cái bọc đen rất là to, mà chỉ toàn đồ ăn thì đúng là …

_Ừ, đồ ăn cả đấy! – Nó nhí nha nhí nhảnh.

_Cô đúng là đồ … pig (heo)! – Hình như miệng Thường Khánh không tuân theo sự điều khiển của anh chàng. Nó cứ buột miệng tuôn ra những lời làm châm ngòi chiến tranh thôi …

_Anh nói gì? – Hừng hực lửa.

_Cô chưa nghe rõ hả, pig? – Tuy lòng không muốn nhưng miệng vẫn nói.

Vì nó mà từ một con người lạnh lùng, không quan tâm đến chuyện gì ngoài học và thể thao …Thường Khánh đã biến thành một con người ba chìm bảy nổi, nửa lạnh lùng, nửa tan chảy, thậm chí còn không kiểm soát nổi lời nói của mình … vì nó. Vì nó thôi sao? Nhưng nó đâu có hiểu. Vì khi giáp mặt, nó cũng biến thành hai con người, một, rất là dễ thương và hay có những hành động “cute” đến cực kì (như hôm vẫy vẫy chào “người ta” trong Diamond ý), hai, là một con người không thèm hiểu lí lẽ, ngang bướng cực độ, sẵn sang nổi lửa và cãi tay đôi với “người ta”. (như lúc này đây) …

_Anh … Anh … – Giận quá, không nói nên lời – Anh dòm lại mình đi, anh tưởng anh cao giá lắm hả? Đồ con gián, con khỉ, con thằn lằn chết bẹp!!! – Nó gào lên.

_Ăn như thế không bị phát phì là may đấy! Còn ở đó đi nói xấu người khác … – Thường Khánh “nhẹ nhàng” dội lại, nhưng cái câu “nhẹ nhàng” đó như muốn xé nát lỗ tai nó.

Và nó trả đũa lại bằng một câu nói có cấp độ shock ngang ngửa. Điệp khúc bắt đầu …

Một lần nữa. Cả khúc dưới xe lộn xộn cả lên. Nhỏ Lam, Mạnh Khoa – đang ngồi băng ghế dưới Thường Khánh cùng với thằng Long – lại phải ra tay can ngăn nếu không thì cái minibus này biến thành một bãi chiến trường tan hoang mất. Riêng nhỏ Hồng thì chỉ nhìn hai đứa rồi cười cười, không có vẻ gì là muốn can ra.

_Họ dễ thương quá … – Nhỏ Hồng nhìn hai người cãi nhau, với đôi mắt lung linh lóng lánh tỏ vẻ ngưỡng mộ .

Nhỏ Lam kí đầu con bạn:

_Cậu điên à? Cãi lộn mà la dễ thương. Mấy độ rồi?

_Nhưng họ dễ thương thật mà! – Nhỏ Hồng phản kháng.

_Bó tay với cậu! – Con Lam lắc đầu – Ngồi chung bàn với họ một ngày rồi cậu sẽ biết!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s