[CHAPTER 19] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Sau đó, ngày tổng kết năm cũng qua và tụi nó bắt đầu nghỉ hè.

Tình hình “chiến sự” giữa hai cha con cũng không còn căng thẳng nữa. Ông Nghĩa dạo này chẳng màng nhắc tới chuyện của nó. Nó hy vọng ông Nghĩa sẽ không bao giờ nhắc tới nữa, nó sợ tình cha con giữa nó và ông sẽ bị lưu mờ dần.

 

Một buổi tối đầu tháng Sáu.

Như thường lệ (từ hồi nó bắt đầu nghỉ hè), anh nó và nó ngồi xem TV, nghe Rainism của anh Bi. Ba nó thì ngồi uống trà, nghiên cứu vài tài liệu hoặc hồ sơ của Công ty. Sực nhớ đến party của Hy Vân, nó nhủ thầm “Phải xin ba cái đã!”. Nghĩ thế, nó lật đật từ dưới đất nhảy lên bộ salon cạnh ông Nghĩa.

_Ba! – Nó khẽ gọi.

_Gì hả con gái? – Ông ngước lên (Cách đối đáp này làm nó nghĩ đến thời ấu thơ).

_Dạ, con muốn xin ba cho con đi dự party của một nhỏ bạn ở Đà Lạt …

_Tận Đà Lạt cơ à? – Ba nó hỏi.

_Dạ … – Nó khẽ gật.

_Con muốn đi cũng được … Nhưng có thằng bé đó đi không?

Nó thừa biết “thằng bé” đó là ai? Bởi vì đó cũng chính là câu hỏi mà nó lo ngại. Nó ấp úng trả lời:

_Dạ … Dạ có …

Ba nó nghiêm mặt:

_Nếu có nó thì con không được đi đâu. Ở nhà lo học thêm đi, còn một năm nữa là thi đại học rồi!

Nó biết tình hình sẽ chuyển biến như thế nếu ba nó biết có Thường Khánh cùng đi.

_Nhưng ba à, Thường Khánh đi cùng cũng có sao đâu hả ba? Con luôn nghĩ chuyện ba cấm cản tụi con có một phần rất vô lí nhưng nếu chỉ vì có Thường Khánh mà ba không cho con đi thì còn vô lí gấp mười lần đó ba! – Nó nghĩ mình vừa an gan trời mới dám nói với ba như thế, nhưng dù gì đó cũng là một cảm xúc rất thật của nó. Ai nghĩ nó hỗn cũng được, nó chán ngán chuyện này lắm rồi.

Ba nó thoáng ngạc nhiên, rồi im lặng, có lẽ ông cũng hơi bị bất ngờ khi nghe nó nói. Sau một hồi chẳng nhếch môi, ông Nghĩa nói, giọng ông trầm hơn hẳn:

_Ba cho con đi đó!

Nó cứ gọi là há hốc mồm ra vì bất ngờ, thì ra mấy câu nói “nhất thời hồ đồ” lại có tác dụng như vậy.

—-oOo—-

Sáng.

Nó vừa bước chân xuống nhà thì thấy lão Shin đang ngồi đó. Thấy nó, lão cười toe toét như con nít:

_Chào buổi sáng! Con gái gì mà nướng kinh thế?

_Thế làm gì mà anh qua nhà em sớm thế? – Nó dội đạn lại.

_Thằng Quân kêu anh qua chứ bộ!

Nó gãi gãi đầu rồi bay cái vù một phát đến bộ salon. Nó ngồi xuống, đối diện Shin.

_Anh định chừng nào về Hàn Quốc?

_Đuổi anh sớm thế?! Anh còn định ở lại dài dài.

_Thế anh không định đóng phim tiếp à?

_Anh mới hai mươi, còn sớm chán mà …

_Ừ nhỉ! – Nó gật gù, rồi tiếp – Anh cũng là diễn viên, thế anh có quen diễn viên nổi tiếng nào của Hàn Quốc không?

_Sao giống phỏng vấn anh vậy nhóc? Ừ thì cũng quen sơ sơ vài ba người …

Vừa đến đọan nó định hỏi xem Shin có quen oppa Lee Jun Ki của nó không thì bị lão Quân cắt ngang. Lão từ đâu vụt tới, kẹp cổ Shin:

_Tán tỉnh em gái tao say sưa thế?

_Thẻo mỏ mày đi! – Shin xoay người định đưa tay kẹp lại lão Quân.

_Em có thắc mắc! – Nó đưa tay lên như học sinh phát biểu.

Hai ông ý giật mình, buông cái cổ tội nghiệp của nhau ra, đồng thanh:

_Chuyện chi?

_Sao hai anh lúc thì xưng “cậu, tớ” thân thiết lắm, lúc thì lại “mày, tao” không thương tiếc thế? – Nó hỏi.

_Con người ta có cơn, mày không biết à? – Lão Quân đáp – À mà mày sắp đi Đà Lạt hả?

_Dạ! – Nó hí hửng – Em đi ăn party của Hy Vân!

Bỗng, Shin lên tiếng:

_Hy Vân? Cô con gái của ông Giang Việt Luân phải không?

_Anh biết à? – Nó ngạc nhiên.

_Ừ, chả là ông bác anh quen ông ý. Ngày nhỏ anh cũng hay chơi với con bé đó!

Nó ngạc nhiên gấp bội, chưa kịp nói gì thì anh nó chen vô:

_Xí xí, cho tớ xí! Chẳng phải Hy Vân là con bé luôn rắp tâm gây rắc rối cho mày sao, Thuỳ Anh?!

_Trúng phóc! – Nó đáp

_Vậy sao mày còn đâm đầu vô party của nó?

_Thích! – Nó nói ngang xương – Thôi, em ra Violet Res đây, bye bye hai anh! – Nó đứng phắt dậy, ngồi nữa mất công bị hỏi lôi thôi.

—-oOo—-

Nó đến thì Violet Res đã nườm nượp khách ra vào.

Chắc giờ này, nhỏ Lam, chị Hoà và mấy anh chị tiếp viên khác đang bở hơi tai vì mệt. Riêng nhỏ Lam thì có lẽ đang … rủa thầm nó. Nó vội bước vào.

_Bồ làm gì giờ này mới tới?! Bồ biết hôm nay là ngày nghỉ mà! – Nhỏ Lam đang dọn bàn, vội quay lại khi thấy nó đẩy cửa bước vào, con nhỏ vừa nói vừa thở, giọng trách móc.

_Hì hì, sorry sorry! – Nó cười huề – Thôi mình vô phụ mẹ bồ đây!

Nó kiếm cớ lỉnh đi trước khi con bạn tiếp tục “tạt nước cái ào” vô mặt nó. Chuyện là nó hứa vô sớm phụ, thế mà quên mất, vô đúng boong giờ, không sớm không trễ.

 

Buổi sáng hôm đó của nó trôi qua trong … những giọt mồ hôi. Tức là khách đông nên phải chạy bàn xì khói, nên mệt và chảy mồ hôi!

_Nhà hàng lúc nào cũng đông thế này thì chắc chết mất! – Nhỏ Lam thờ hồng hộc như trâu thở, mệt lã cả người, ngồi xuống ghế.

Nhà hàng hiện đang vắng khách, thế nên cả đám được nghỉ xả hơi. Mà ban nãy mới là ca “ăn sáng”, lát nửa đến “cử ăn trưa” thì chắc còn mệt nữa. Dù gì lúc đó nó cũng đã “tan ca”, nhưng có lẽ nó sẽ ở lại phụ thêm một chút.

_Đông thế này có nghĩa là nhà hàng càng ngày càng khấm khá, bồ không vui thì thôi, còn đòi gì nữa … – Nói vậy thôi, chứ nó cũng đang “rũ rượi” không kém.

_Ừ mà đang phút “giải lao quý giá”, mình nói sang chuyện khác đi! – Nhỏ Lam nói – Chuyện party của Hy Vân ý, mẹ mình cho phép rồi! – Nhỏ tươi lên hẳn, nhỏ vốn là con người ham vui mà.

_Ờ vậy hả? …

Nó chưa kịp nói thêm gì thì nhỏ Lam tiếp tục huyên thuyên.

_Nhắc đến Hy Vân mới nhớ. Có chuyện muốn hỏi bồ mà cứ quên hoài! – (Nó nhìn nhỏ bạn tò mò) – Bồ có thấy Thường Khánh hơi bị bất thường không?

_Ý bồ là hắn bị tâm thần à?

_Không! – Nhỏ Lam vội xua tay – Mình thấy hắn giống động vật biến nhiệt quá, lúc thế này lúc thế khác!

_Hắn vốn như thế mà! – Nó nhún vai.

_Bồ có để ý là từ khi Hy Vân về trường mình, hắn bỗng biến thành loài máu lạnh không? – Chuyện đó cũng liên quan nữa hả?!

_Hoặc là hắn trở thành máu lạnh từ khi Hy Vân xuất hiện, hoặc là hắn trở thành chính hắn khi ở bên bồ. Bồ thấy đó, hắn chỉ “tự nhiên” khi ở cạnh bồ, còn khi ngồi chung với mấy đứa khác, hắn cứ như pho tượng La Hán làm bằng nước đá vậy! – Nhỏ Lam kết luận.

_Tóm lại là bồ đang ghẹo mình à? – Nó chống nạnh.

Mặt nó ửng lên, cũng đúng thôi. Khi ở bên nó, hắn ba hồi lạnh hơn đá, ba hồi … tuy không ấm áp cho lắm nhưng lại lúng túng bối rối rất dễ thương. Tính cách không ổn định, hắn đích thị là động vật có xuơng sống – biến nhiệt.

_À mà Thường Khánh có đi dự party không? – Nhỏ Lam chợt lái qua chuyện khác.

_Có … – Nó trả lời.

_Thiệt không? – Nhỏ Lam trợn trắng nhìn nó, cứ gọi là “ngạc nhiên lắm lắm!” – Với tính cách của hắn thì đâu thích tiệc tùng cơ chứ? – Thắc mắc của nhỏ Lam phải nói là rất có lí, nhưng nhỏ là người thông minh, liền đoán ra ngay – À, đi theo để bảo vệ “người yêu bé nhỏ” hả?

_Cái gì mà “người yêu bé nhỏ” chứ? – Nó cự con bạn, mặt đỏ lựng.

_Giỡn tí thôi … Mà mình nghĩ bồ nên chuẩn bị tinh thần trước đi, Hy Vân không có tốt bụng đến nỗi “tặng không” cho bồ cái vé đi du lịch Đà Lạt và một chỗ ở sang trọng mà lại không “đụng chạm” gì đến bồ đâu …

Nhắc tới chuyện này, nó “xịu xuống” thấy rõ:

_Mình biết …

—-oOo—-

Giữa tháng Sáu, có nghĩa là nó sắp lên đường “trực chỉ “đi Đà Lạt.

Dạo này nó hay rơi vào tình huống “không hẹn mà gặp” với Thường Khánh. Có duyên mà, đi đâu cũng gặp, ra công viên cũng gặp, đi mua sắm cũng gặp. Mà gặp thì phải đứng lại nói chuyện. Có điều, mỗi khi anh chàng dừng lại nói chuyện là nó lại bị mấy đứa con gái đang đứng ngắm anh chàng gán cho tội danh “cua trai” kèm theo ánh mắt hình viên đạn. Thôi, mặc kệ cái tụi không biết “trời cao đất dày “, không biết người ta là “bê-ít” của ai kia rồi mà …

Một buổi sáng như bao buổi sáng khác.

_Anh hai! – Nó nhảy bổ đến ôm cổ Lão Quân khi lão đang xem TV tại phòng khách.

_Đồ quỷ nhỏ! Làm tao giật cả mình! – Anh hai nó quát yêu, rồi tiếp – Định giở trò gì đây?

_Anh nói gì mà mất hoà khí anh em quá vậy?! Anh làm như lúc nào em cũng mưu mô “giở trò” với anh chắc! – Nó vờ phụng phịu, vùng vằng ngồi xuống kế bên ông anh.

_Đừng giả vờ, từ nhỏ đến giờ lần nào chả vậy, muốn gì nói đại đi nhóc!

Lão Quân chẳng “mảy may suy suyển” trước bản mặt phụng phịu trẻ con của đứa em gái. Lão biết nhỏ em mình chẳng bao giờ giận ai vì những chuyện vô lí (trừ một người – có thể làm nó giận vì một chuyện cực đại vô lí). Đúng thế thật… Biết trò “nai tơ” này chẳng xi nhê gì với ông anh, nó liền quay lại cười hìhì :

_Chẳng ai hiểu em bằng anh. Mà cũng không có chuyện gì to tát, chỉ là em muốn nhờ anh chở em đi mua tí đồ.

_Biết ngay mà! – Lão Quân lườm lườm – Xe đạp đâu mà bắt tao chở?

_Đi xe máy chẳng phải nhanh hơn à? – Nó gông cổ lên cãi.

_Thôi, tao biết thân tao không lí sự cùn nổi với mày … Dù gì tao cũng rảnh, đi thôi! – Nói rồi lão Quân chộp lấy cái chìa khoá xe trên bàn, đứng dậy.

Còn nó thì chạy vào nhà, lấy mũ bảo hiểm.

15 phút sau. Diamond Plaza.

_Lạy mẹ! Lần lựa mãi, mua cái gì đi cho con nhờ! – Tiếng lão Quân gắt lên.

Mọi người trong Diamond nhìn chằm chằm về phía quầy hàng có nó và lão Quân đang đứng. Chả là nó định mua đôi dép, mà phân vân mãi, chả biết đôi nào đẹp. Lão Quân thì phải xách mấy bọc đồ nó mua nãy giờ, hoá tức, nên quát lên.

Nó cười tinh quái:

­_Vặn volume xuống, kẻo người ta lại nói đẹp trai mà hét ra lửa đấy!

Lão Quân muốn bốc khói nhưng đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”. Nói thế thôi chứ nó hiểu tâm trạng ông anh, vội quyết định quơ đại một đôi dép màu đỏ.

Trên đường ra quầy tính tiền.

_Dạo này anh với chị ý vẫn tốt đẹp cả chứ? – Nó cười “đểu”, ghẹo ông anh.

Lão Quân giật thót, “Con quỷ nhỏ này đánh hơi thấy chuyện gì rồi trời?”.

_Thì vẫn bình thường, thế thôi … – Lão Quân cười giã lã.

Nhìn điệu bộ của lão, nó phải vận hết nội công để … nín cười.

Thấy con em dám “láo lếu”, lão Quân nổi sùng:

_Mày đừng giả vờ quan tâm! Lo cho chuyện mày đi, tao không nói cho ba biết chuyện mày với thằng nhóc ấy ngày càng khắng khít là may phước rồi nhé!

_Hù em đấy à? – Nó đưa mặt lên thách thức ông anh.

Lão Quân không thèm đôi co với em gái. Hai đứa vừa đang định đứng vào hàng trước một quầy tính tiền thì nó chợt nhận ra một hot boy đang đứng gần mình (với hàng chục con mắt của cái đám dại trai đang dán lên). Một gương mặt hotboy rất quen thuộc – in sâu vào tim rồi mà không quen thuộc thì bị Bin Laden đánh bom cũng đáng. Chắc khỏi phải giới thiệu dài dòng thì ai cũng biết đó là ai. (Mệt quá, nói vòng vo một hồi thì thôi nói huỵch toẹt ra luôn). Đó chính là Thường Khánh. (Đã nói là có duyên mà)

_Ủa, anh làm gì ở đây? – Nó hỏi.

_Chứ cô vào đây làm gì? Lãng nhách! Vào Diamond không mua đồ thì chẳng lẽ đi tập bơi à? – Hỏi vặn lại. Anh chàng chẳng chút ngạc nhiên khi thấy nó.

Thật ra là ở nhà thì Thường Khánh luôn bị ông Duy chì chiết với những câu hỏi phủ toàn gai. Nói chung là khi nào không phải bận bịu với những câu hỏi từ trợ lí, những tờ fax, những cuộc điện thoại, tóm lại là khi nào ông đang rảnh rang mà lại có mặt Thường Khánh ở đó thì rất nghiễm nhiên, anh chàng lại bị “cha yêu” lôi ra để đặt toàn những câu hỏi mang hơi hướm “chết chóc” như: “Con còn đi lại với con bé ấy không?”; “Nó còn đeo con không?” (tan nát long nhau quá, sao lại dùng từ “đeo”?). Thế nên, anh chàng không có mặt ở nhà là phương pháp an toàn nhất.

Nó chưa kịp thực hiện “điệp khúc cãi” thì lão Quân chợt nhìn qua và thấy Thường Khánh.

_Chào nhóc! – Lão lên tiếng.

_Ừm … chào anh! – Hờ hững buông lời.

(Grừuuuu, dám … lạnh nhạt với anh vợ tương lai à?). Nhưng lão Quân cũng chẳng chấp nhất gì thái độ đó. Lão hiểu hắn thuộc loài “máu lạnh biến nhiệt”. Và điều quan trọng là vì hắn là “ý trung nhân” em gái cưng của lão.

_Chắc nhóc biết chuyện ba anh cấm hai đứa qua lại chứ? – Lão Quân tiếp.

Hắn chưa kịp trả lời thì nó chen ngang:

_Anh đúng là hỏi thừa? Anh nghĩ có mình anh là người biết tất cả à?

Lúc này Thường Khánh mới lên tiếng:

_Em biết … Nhưng chuyện đó đâu có nghĩa gì.

_Ý nhóc là sao? – Lão Quân nhướn mày.

<Là em yêu em gái anh!> – Hắn ta muốn la lên như thế, nhưng có lẽ dòng máu băng giá đang chảy trong huyết quản chưa đang tâm rời bỏ hắn. Vẫn nguyên cái bản mặt lạnh lùng, hắn nói:

_Dạ không có gì đâu.

Lão Quân bật cười, lão rất giỏi trong việc đọc suy nghĩ của người đối diện. Vả lại, bạn của lão có ối người không giỏi biểu lộ vì chứng bệnh băng giá giống Thường Khánh, nên lão hiểu. Chợt, lão kéo Thường Khánh ra một góc khuất (khuất với nó). Khoác tay lên vai Thường Khánh, lão nói:

_Nể tình nhóc đẹp trai … giống anh (tự tin lôi cuốn thế giới!), anh sẽ giúp chuyện nhóc với em gái anh. Ba anh khó lắm, một mình hai đứa chống chọi thì có lẽ sẽ mệt đấy!

Nó rất chi là tò mò, không biết anh hai yêu dấu nói gì với loài máu lạnh ấy nữa. Còn Thường Khánh, cậu chàng vốn không thích nhận sự giúp đỡ của bất cứ ai, nhưng chẳng lẽ lại từ chối, dù gì đó cũng là lòng tốt của anh hai nó.

_Ừm … được thôi ạ …

_Thế nhé! – Anh nó vỗ bốp bốp vào vai Thường Khánh, nháy mắt cười rồi lôi hắn trở lại chỗ cũ.

_Hai người vừa nói chuyện gì vậy? – Nó nhìn hắn và anh hai mình bằng đôi mắt “con bên kia tò mò, con bên này nghi ngờ”.

_Nhiều chuyện, con trai nói chuyện với nhau con gái không cần xen vô! – Lão Quân nhìn nó.

_Xì, anh tưởng em thèm nghe chuyện của anh à? – Nó ra vẻ ta đây không cần.

_Không cần thì thôi! Trễ rồi, tính tiền rồi còn về nữa! – Lão hai phán.

Nó quay lại phía Thường Khánh:

_Bye bye! – Nó lắc lắc mấy ngón tay ra hiệu tạm biệt, rồi nhoẻn cười.

Thế mà mặt hắn vẫn lạnh ngắt như xác chết. Nó điên lên quay đi “Tại sao mình phải xử tốt với loại người như hắn chứ? … ” Nói là nói vậy thôi, nó biết mình sẽ chẳng bao giờ “hối hận” khi đã chọn yêu “loại người” đó, bởi vì “loại người” đó chứa tất cả những yếu tố làm nó yêu sau những ngày “không đội trời chung”. Nãy giờ lão Quân chú ý hai đứa nó. Nó vừa quay lên thì lão Quân chồm tới chỗ Thường Khánh. Nó cũng chẳng thêm để ý vì đang bận … phát hoả.

_Khoé miệng động đậy, suýt lộ nụ cười rồi đó nhóc! Lần sau có giả vờ lạnh lùng thì cẩn thận hơn nhé!

Lão bật cười. Đúng vậy, ban nãy nếu ai chú ý thì sẽ thấy Thường Khánh suýt nhoẻn cười đáp lại, và trong mắt có ánh lên tí hớn hở, tuy chỉ là vụt qua. Người ta đang tan mà. Mà nó cũng ngốc thật, nó có thể “soi mói” rất tường tận những điều “bí mật” trong mắt người khác, thế mà khi đứng trước mặt Thường Khánh, nó không chịu suy nghĩ gì cả, động một cái là giận như trẻ con, mà không biết có người đang tan băng dần … nhờ nó!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s