[CHAPTER 18] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Tại biệt thự nhà Thường Khánh.

Ông Duy ném cuốn báo có bài viết về chuyện tối hôm qua ở nhà hàng xuống mặt bàn, trước mặt Thường Khánh. Cuốn báo tiếp đất, ý quên, tiếp mặt bàn, tạo ra tiếng “Bạch!” rất to. Nhiệt độ cơ thể ông Duy bây giờ còn cao hơn cả ông Nghĩa ban nãy.

_Tại sao tao lại có đứa con như mày?!? Mày gây chuyện lớn rồi! Mày biết đây là tờ báo tầm cỡ quốc tế không, ông Luân biết được thì sẽ thế nào? Mày … – Ông Duy thẳng tay chỉ vào mặt Thường Khánh, gầm lên.

Thường Khánh nhà ta vẫn giữ thái độ đúng nghĩa của một tảng băng di động, không hề tỏ ra sợ sệt … làm như là chẳng nghe gì, kiểu như “Điếc không sợ súng.”

_Ba. – Anh chàng lên tiếng, không cần đợi ông Duy nguôi giận – Từ nhỏ tới giờ, ba luôn quyết định thay con mọi chuyện, con không bao giờ có quyền quyết định, dù đó là chuyện quan trọng cách mấy đối với con, nhưng con luôn xem trọng ba và từ nhỏ đến giờ con luôn nghe theo lời ba … – Anh chàng ngừng lại vài giây – Nhưng chuyện này thì khác, con thật sự thích Thuỳ Anh, nếu ba nhất định không đồng ý cho phép Thuỳ Anh và con, thì con xin lỗi, con không thể làm theo ba lần này!

Nói rồi Thường Khánh khẽ cúi đầu chào ông Duy (ra vẻ kính trọng một chút, dù gì ông ý cũng là ba), sau đó anh chàng bước ra khỏi phòng, một cách lạnh lùng, dứt khoát, không đắn đo phân vân. Ông Duy để Thường Khánh đi mà không gọi lại, không phải vì ông ta cảm động vì những lời nói ban nãy, mà vì ông đang tính những cách khác để ép Thường Khánh phải khuất phục sự sắp đặt của ông. Ông thừa biết rằng đứa con trai duy nhất của mình là một đứa thông minh, quyết đoán, và rất khó bảo. Áp dụng phương pháp mạnh bạo này sẽ không bao giờ hiệu quả …

—-oOo—-

Violet Res.

_Hôm nay đông khách quá, mình chạy muốn xì khói, còn bồ? – Nhỏ Lam úp cái mâm nhựa bưng thức ăn lên kệ, mệt mỏi quay sang nó.

Nó cũng chẳng khá hơn, cũng mệt lử, nói không ra hơi. Gục mặt xuống cái bàn gần đó, nó trả lời con bạn … trong trạng thái ê ẩm toàn thân:

_Bồ tưởng mình đỡ hơn bồ sao? Khu vực mình quản lý khách ra khách vào nườm nượp, đông đến nghẹt thở. Bồ thử tưởng tượng xem, bồ chạy toé khói thì mình cũng nẹt lửa.

Rồi hai đứa toét miệng cười. Nhỏ Lam kéo ghế ngồi xuống cạnh nó.

_Nhanh quá, mới đây gần xong lớp 11 rồi.

_Ừ, còn mấy bữa nữa là phải ôn bài túi bụi để thi học kì II! – Nó đáp.

Nhỏ Lam nhịp tay gõ gõ lên bàn theo điệu một bài hát mà nhỏ thích.

_À quên, chuyện bồ với Thường Khánh sao rồi? Có chuyện biến khả quan nào không? – Con nhỏ huých huých tay nó, cười cười.

Nó ngao ngán :

_Vẫn bình thường, nhưng hình như mọi chuyện ngày càng bị hai nhà kiểm soát gắt gao hơn.

_Yên tâm đi! Hai bồ có love‘s power mãnh liệt lắm mà! – Nhỏ bạn cười, trấn an nó.

Nó cũng biết thế, mỗi khi bị stressed vì nghĩ đến việc bị cấm cản, chỉ cần nhớ đến khuôn măt, giọng nói, thái độ hống hách ra dáng đại thiếu gia kia, thì nó lại phì cười và thấy mọi chuyện vẫn đang tốt đẹp …

—-oOo—-

11T4.

_Này, sao hai mắt thâm quầng thế kia? – Thường Khánh khẽ hỏi nó, ai biết được đằng sau cái vẻ mặt lạnh hơn … tiền kia, người ta đang rất lo lắng … À quên, nó biết chứ! Chắc chỉ mình nó biết thôi!

Nó cười thầm trong bụng, nghĩ thầm, quan tâm người ta thì nói quách ra đi, bày đặt giả bộ làm kiêu:

_Ừ thì tại hôm qua ngủ trễ, học bài thi mà! Dạo này anh có vẻ quan tâm đến tui à nha!

Nó bông đùa. Thế mà cũng làm ai kia đỏ cả mặt.

_Không nói chuyện với cô nữa, mất công lại cãi lộn!

Tuy quay đi nhưng trong lòng anh chàng đang rất muốn hỏi han nó, đại loại như “Cô có chịu nổi áp lực đó không? Lúc ba cô biết cô có bị la nhiều không?”. Nhưng như mọi lần khác, dù gì người ta vẫn chưa bỏ được dòng máu lạnh lùng của một đại thiếu gia …

Về phần “người nhớn”, ba nó và ông Duy biết hai đứa đang bận thi học kỳ, nên cũng chẳng đả động gì tới chuyện đó vì sợ ảnh hưởng đến “chất lượng thi cử” của “tụi nhỏ”. Nói đúng ra thì chỉ có mình ông Nghĩa – tức ba nó thôi – nhưng hình như ông Duy cũng dịu đi bớt, có lẽ một phần là do lí do trên, một phần vì đối với Thường Khánh, nếu áp dụng chiêu thức mạnh bạo sẽ chẳng đi tới đâu cả …

—-oOo—-

_Sao? Anh có định tham gia kế hoạch này không?

Chất giọng thách thức của Hy Vân vang lên trong phòng riêng của cô ả, nên khỏi nói chắc cũng biết cô ả đang nói chuyện với ai. Không có tiếng trả lời. Hy Vân bèn dùng chiêu đánh vào yếu nguyệt – là khơi lại mục đích hợp tác ấy.

_Thôi nào, Lâm Danh, rốt cuộc anh là con người kiểu nào vậy? Tôi nhớ lúc đồng ý hợp tác chuyện này, anh có vẻ rất xảo quyệt, mà nếu nói trắng ra thì cái đó gọi là “đểu”! Sao bây giờ anh cứ lưỡng lự những chuyện nhỏ nhặt này chứ, con người tôi muốn ở anh là con người của trước kia … Nếu anh cứ như vậy, thì anh sẽ không có được Thuỳ Anh, anh hiểu không?

_Tôi hiểu … – Lâm Danh lẳng lặng trả lời – Tôi cũng không biết tại sao tôi lại trở nên như thế nữa, tôi cũng như cô, cũng muốn trở lại như con người của ngày xưa – một con người ranh ma, đểu đúng chất và rất đào hoa … Nhưng đành bất lực …

_Trời ơi! Tôi điên với anh mất thôi! – Hy Vân mệt mỏi đưa tay lên trán – Từ khi nào vậy?

_Có lẽ từ khi tôi nhìn thấy nụ cười đó … Tôi muốn mãi mãi được nhìn thấy nụ cười của cô ấy … Tôi không muốn làm cô ấy đau___

_Đồ ngốc! – Hy Vân điên tiết ngắt lời – Nếu anh yêu nụ cười đó, nếu anh muốn nhìn thấy nụ cười đó mãi mãi … thì trước tiên, nó phải thuộc về anh đã! Anh đã lún sâu vào chuyện này rồi, không quay lại được nữa đâu! Anh phải nghe theo tôi. Được chứ? – Giọng cô ả như muốn hăm doạ người ta.

Lâm Danh lặng lẽ gật đầu, không phải vì sợ Hy Vân mà vì … Đúng, anh chàng biết mình đã đi xa bờ rồi, không quay vào được nữa. Dù gì, một con người thuộc chủ nghĩa chiếm đọat như anh chàng cũng không đành lòng nhìn thấy tất cả công lao bao lâu nay bị quăng đi phũ phàng. Dựa lưng vào bờ tường, hai tay đút túi, Lâm Danh ngửa mặt lên trần, nghĩ thầm “Có lẽ mình phải quay về với con người thật của mình thôi!”.

—-oOo—-

Một buổi sáng đẹp trời (thật ra thì cũng bình thường như những buổi sáng khác, nhưng nó vừa thi xong, tức là vừa quẳng đi một gáng nặng – nên nhìn đâu cũng thấy đẹp).

Nó lật đật dắt xe đạp vào bãi. Rồi vù một phát, nó đã đứng trước bảng tin trường – nói đúng hơn là “cái bảng đa năng” vì cái bảng này được dùng vào cả chục việc khác nhau, và bây giờ, nó được dùng để show ra kết quả thi Học kỳ II của học sinh trong trường – từ khối 10 đến khối 12 và số điểm tương ứng với từng quý danh (không phân biệt từng lớp, chỉ phân biệt các khối với nhau thôi, điểm cao nhất thì đứng đầu bảng). Nó căng mắt nhìn vô dòng chữ lí nhí ở cột khối 11. Và dòng chữ đầu tiên đập vào mắt nó.

Họ tên

Lớp Số điểm
Âu Thường Khánh 11T4

9,9

Nó chẳng ngạc nhiên mấy. Tên này nổi tiếng học siêu mà, chỉ làu bàu “Nhất bảng cơ đấy… Tên này phải mà có máu chảnh thì mình chắc chẳng ngồi kế hắn được đâu!”. Nó lắc lắc đầu. Mà nó định xem điểm nó trước rồi mới liếc nhìn những cái tên khác như hắn, rồi con Lam, rồi Mạnh Khoa. Nhưng hắn đứng đầu bảng, thế nên con mắt tình cờ đập vô thôi … Nó lại tiếp tục nhìn vào bảng.

Huỳnh Mạnh Khoa

11T4

9,7

Anh chàng Mạnh Khoa baby dễ thương này cũng đứng nhì khối đấy nhé!

Họ tên

Lớp Số điểm

Trương Thanh Long

11A2

9,7

Trần Mai Thùy Anh 11T4

9,5

Nó như muốn rú lên sung sướng. Ai mà tin được, năm lớp 10 nó chỉ đứng đồng hạng năm của khối với số điểm 9.2 thôi. Năm nay hạng ba, thích quá cơ! Cứ tưởng năm nay, do dính vào mấy cái chuyện tình cảm rắc rối thì học lực của nó sẽ tuột dốc, ai ngờ lại một nấc lên mây… Mà nó thì nổi tiếng dễ thương, lễ phép nên các thầy cô cũng quý nó (cũng được xem là một trong các lí do nhỉ?!). Còn nhỏ Lam đứng thứ bảy khối với 8.8 điểm, chắc nhỏ cũng biết rồi, con nhỏ cũng nôn nao vì chuyện thứ hạng như nó thôi.

Nó hối hả chạy vào lớp (để chúc mừng cũng như an ủi vài đứa bạn).

Năm nay lớp nó đứng thứ ba toàn khối, xếp sau 11C5 và 11A2, cũng giỏi quá chứ? Trong lớp nó, hình như những gương mặt phơi phới chữ phởn nhiều hơn những gương mặt đưa đám. Khoẻ, bớt được mấy cái miệng khóc bù lu bù loa như năm trước … Nghĩ lại là thấy phát ớn.

_Hế nhô! – Nó nhí nhố trước mặt nhỏ Lam sau khi ngồi vào chỗ, Thường Khánh thì chưa vô.

_Đọc bảng rồi hả? Mừng hen! – Con Lam cười – Loại giỏi là mình mừng rồi, mẹ mình chỉ cần loại giỏi chứ chẳng quan tâm đến điểm … Còn bồ, chừng nào mở tiệc đây? 9.5 đó nha!

Nó đánh cái “đét” vào lưng nhỏ bạn.

_Bồ thì lúc nào chả đòi ăn!

_Thế mới là bạn Lam dễ thương của bồ …

Hai đứa phá lên cười. Đúng lúc nó định rời chỗ đi “chia vui sớt buồn” với đám bạn thì Thường Khánh vừa bước vào.

_Chúc mừng nhá! – Nó không đợi anh chàng an tọa, thực ra nó thấy vui vui giùm “ai kia”.

Nào ngờ tên vô lương tâm đó “phũ phàng”:

_Chúc mừng chuyện gì?

_Bộ anh giỡn à? Anh chưa đọc bảng xếp hạng kết quả Học kì II sao?

_Chưa! – Lại “phũ phàng”.

_Haizzzz! – Nó lắc đầu “bó tay” – Anh đứng nhất khối đó. 9.9!

_Thế mà tui cứ nghĩ là chuyện gì ghê gớm lắm … – Câu này phũ phàng nhất nè.

Nó không mong anh chàng rú lên vui mừng như nó ban nãy, nhưng ít ra cũng phải tỏ ra vui vui cho … lịch sự chớ. Đứng nhất bảng, lại còn 9.9 là một ước mơ vĩ đại của nhiều người, thế mà hắn lại xem như chuyện này bình thường như cái bức tường. Thà rằng hắn nổi máu chảnh lên, ba hoa đủ điều thì may ra còn “dễ thương” và “dễ nhìn” hơn. Nhưng dù gì, lạnh lùng và làm ngơ với mọi chuyện (trừ chuyện tình cảm của hai đứa) mới đúng điệu của một hoàng tử băng giá mà nó yêu.

Nó chưa kịp nói tiếp gì với Thường Khánh, hoặc ít ra cũng liếc một phát dài dài cho chừa cái tội “phũ phàng” … thì bọn con gái háo trai trong lớp đã kéo nhau ùa xuống bàn nó như đàn ong sà xuống một bông hoa đầy mật ngọt toả hương quyến rũ.

Nhỏ Lam chép miệng:

_Mấy ả này, người ta đã là “hoa có chủ” mà vẫn không tha!

Nó cười. Cũng chả sao! Vì nó biết tụi háo sắc đó sẽ ủ rũ đi về bàn mình trong thời gian cỡ mười phút sau là cùng. Bao lần bị tảng băng ý phớt lờ mà vẫn còn ngoan cố chưa chừa, thật tội … Nghĩ thế, nó bật cười. Mấy ả bắt đầu nhao nhao:

_Thường Khánh này, cậu giỏi quá cơ, cậu làm cách nào mà học giỏi vậy?

_Ui, cậu giỏi quá, làm gia sư vài môn cho tớ nha.

_Kiếm khắp Việt Nam cũng chả ai vừa thông minh vừa đẹp trai như cậu đâu nhỉ?

_Cậu giỏi ngang ngửa Trực Thụ ấy nhỉ? Ước gì mình là Tương Cầm! – Một lũ mơ mộng thái quá!

Còn rất nhiều lời khen ngợi, hỏi han và cũng có cả những lời “gạ gẫm”nhưng tất cả cũng chủ yếu là để “cua” anh chàng thôi. Hết chuyện học giỏi, đẹp trai, tụi háo sắc này lại chuyển tông qua mấy chuyện vặt vãnh như “Cậu mặc áo hiệu gì?” “Cậu thích môn thể thao nào?” và những câu mang săc thái quá đáng như “Câu có sử dụng nước hoa không?”, “Mùi của cậu manly thật!”… Bó tay với mấy mụ này! Nhưng tất cả những lời khen ngợi, hỏi han và những ánh mắt nồng nàn, tha thiết, cộng với công sức chớp mắt làm duyên muốn rụng lông mi từ nãy đến giờ của bọn ấy, đều “được” đáp trả bằng ánh mắt băng giá, cái nhìn lạnh lùng và sự im lặng đến đáng sợ của Thường Khánh – Chậc! Cứ như một pho tượng!

Bọn “thảm hại đến tội nghiệp” kia mang cái bản mặt buồn như chú chuồn chuồn và vô cùng vô vọng rời khỏi chỗ nó, định thất thểu quay về chỗ ngồi thì anh chàng nhì khối – Mạnh Khoa bước vào lớp, bọn ý liền tươi roi rói vì biết “nịnh” Mạnh Khoa thì sẽ được đáp lại “như niềm mong ước” vì anh chàng không băng giá như Thường Khánh. Rồi bọn háo trai lập tức kéo nhau bay cái vèo lại trước mặt Mạnh Khoa, và nói gì, diễn trò gì, không cần nói cũng biết …

 

Ra chơi.

Cũng như thường lệ, nó cho bút viết vào bóp, rồi sắp xếp tập sách, máy tính, compa này nọ vào học bàn. Sau đó, nó và con Lam đứng dậy và định kéo quân xuống canteen thì …

“Cộc cộc cộc”. Ai đó gõ tay lên cánh cửa lớp nó – dù cánh cửa mở toang – có nghĩa là chỉ gõ lấy lệ cho mọi người trong lớp ngước lên, thu hút sự chú ý. Và một chất giọng thanh cao nhưng cũng đầy mưu mô xảo trá vang lên:

_Các bạn 11T4, mình vào được không? – Trên tay cô ả là một xấp thiệp.

Mấy đứa con trai háo sắc sau một hồi loé mắt vội gật đầu điên cuồng:

_Tất nhiên, Hy Vân vào đi! Được Hy Vân đến thăm thì còn gì bằng …

Mấy đứa khác còn lại trong lớp (trừ Thường Khánh) cười cười vì thái độ điện khùng thái quá của bọn nó. Nhỏ Nhung – chẳng ưa gì Hy Vân (nói đúng hơn là chẳng ưa mấy đứa đẹp hơn mình), hỏi:

_Có chuyện gì à Hy Vân? – Nhỏ nhìn xấp thiệp trên tay, buông lời “cà chớn” – Mới 17 tuổi mà phát thiệp cưới rồi à?

Nhỏ Nhung không biết nó đang tự đưa đầu vào lưỡi hái tử thần. Làm cho Hy Vân tức, chẳng khác nào nó đang tự cắt cổ mình. Nhưng hôm nay có vẻ Hy Vân đang vui nên cũng không chấp nhất thái độ và câu nói “ngu xuẩn tày trời” của nhỏ.

_Đây không phải thiệp cưới. Đây là thiếp mời các bạn đến dự party kết thúc lớp 11 ở nhà riêng của gia đình tôi ở Đà Lạt. Và đây cũng là lí do tôi qua lớp các bạn!

Rồi cô ả tiến thẳng vào lớp, chuẩn bị phát thiệp.

Mấy đứa con trai trong lớp bắt đầu đưa ánh mắt hy vọng và cầu khẩn dõi theo từng bước đi của Hy Vân, mong rằng mình sẽ có được một trong những tấm thiệp sang trọng ấy. Nhưng nó biết chắc rằng đa số bọn này sẽ thất vọng, đời nào một tiểu thư đài các lại mời cái bọn thấy gái là tươm tướp tươm tướp như bọn nó dự party của mình chứ. Đúng thế thật, Hy Vân đi phớt qua bọn nó không thương tiếc.

Cô ả đến bàn nó đầu tiên, dù cho bàn nó gần cuối lớp. Và Hy Vân đưa một tấm thiệp màu trắng ngà cho Thường Khánh.

_Nhớ đi nhé!

Thường Khánh vẫn ngồi lì ra, không chịu cầm lấy. Hy Vân tiếp:

_Anh không nể mặt em sao? Thôi được rồi, em để xuống đây nhé, anh phải đi đấy! – Cô ả đặt tấm thiệp lên bàn. Thường Khánh không nói gì, cũng không tỏ thái độ phản kháng, nhưng quan trọng là anh chàng có đi không mới là vấn đề.

Tiếp theo, Hy Vân đưa tấm thiệp tương tự cho nó:

_Bạn cũng phải đi đấy! – Ánh mắt ấy làm nó lạnh sống lưng.

Rồi đến nhỏ Lam:

_Cả bạn nữa!

Sau đó là Mạnh Khoa, nhỏ Dung, thằng Long (Hy Vân quen hai đứa này). Chỉ nhiêu đó người thôi, rồi cô ả bước ra khỏi lớp nó, xấp thiệp vẫn còn đầy ụ. Nó thắc mắc: Sao lại có cả nhỏ Lam, nhỏ Lam đâu quen Hy Vân, Mạnh Khoa cũng vậy … Chắc cô ả đang định giở kế hoạnh xấu xa gì với bọn nó!

Nhỏ Lam vội lấy thiệp ra. Con nhỏ đọc lầm bầm trong miệng.

_Biệt thự số 9, đường Trần Phú … Có cả hình nữa này … Đẹp đấy chứ! – Giọng nhỏ chợt như reo.

Mạnh Khoa cũng cầm tấm thiệp của mình, tiến lại phía bàn nó.

_Đường Trần Phú à? Hình như là gần đường Trần Hưng Đạo.

_Thì nó nối với đường Trần Hưng Đạo mà! – Nó góp giọng chêm vô.

Con Dung với nụ cười méo xệch lù lù đằng sau Mạnh Khoa:

_Mà đường Trần Hưng Đạo thì nổi tiếng với những căn biệt thự có ma đấy! – Rồi nhỏ ngồi xuống dãy ghế phía trên. Đưa tay chống cằm, nhỏ gút lại tình hình nãy giờ – Mà tóm lại là có đi không?

_Tui không đi! – Nhỏ Lam đưa tay đầu tiên – Tui thấy có gì đó mờ ám trong chuyện này, tui là bà chúa linh cảm đó!

Nó phì cười – cất tấm thiệp vẫn đang được giữ nguyên hiện trạng – tức là chưa mở – vào túi xách, rồi nói với nhỏ Lam:

_Bồ là bà chúa đoán mò thì có.

Bây giờ cả bọn mới đưa mắt nhìn người ngồi im, chẳng động đậy nhúc nhích, cũng chẳng nói lời nào nãy giờ – tảng băng di động Thường Khánh.

_Ý u sao? – Mạnh Khoa lên tiếng hỏi Thường Khánh.

Im lặng.

_Chắc là không đi hả? – Tới lượt nhỏ Lam.

Lại im lặng.

_Sao vậy Thường Khánh? Nói gì đi! – Nhỏ Dung.

Hắn cũng chẳng nhúc nhích. Thế là mọi người chuyển hướng mũi tên qua nó.

_Còn mày thì sao, Thuỳ Anh? – Con Lam.

_Ngày mấy? – Nó hỏi.

_24-25 tháng Sáu! – Nhỏ Dung đáp.

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ trong sự im lặng.

_Tui đi! – Nó hùng hồn tuyên bố.

Nó cũng chẳng hiểu mình nghĩ gì nữa. Nó thừa biết là Hy Vân đã giăng sẵn một cái bẫy để chờ nó. Chẳng lẽ máu liều trong người nó nổi lên đúng lúc này ư? … Hay là nó chính thức tuyên chiến với Hy Vân để bảo vệ tình cảm của mình? Chỉ là nó cảm thấy chuyện này sẽ rất thú vị. Thì cứ xem như một chuyến du lịch hai ngày một đêm ở thành phố sương mù thôi. Vả lại có lẽ đây sẽ là chuyến du lịch cuối cùng của nó từ bây giờ cho đến khi nó đậu đại học.

_Vậy tui cũng đi! – Nhỏ Lam và Mạnh Khoa đồng thanh.

_Sao mày bảo mày không đi? – Nhỏ Dung “bắt giò” con Lam.

_Ừ thì lúc đó tao cứ nghĩ Thuỳ Anh không đi… Bây giờ không lẽ nó đi mà tao không đi? … Với lại tao mà không đi, mất công nó nhớ tao, ăn không ngon ngủ không yên thì tao sẽ trở thành kẻ tội đồ mất! – Lam cười.

Nói là nói vậy thôi chứ nó biết rằng cả Mạnh Khoa và nhỏ Lam đều cảm nhận được Hy Vân đang cố gài bẫy nó, chia cắt nó và Thường Khánh trong lần dự party kì này. Bạn bè với nhau thì đi theo để bảo vệ nó cũng là chuyện thường … Riêng với Mạnh Khoa, không đơn giản chỉ là bạn bè quan tâm nhau đâu nhỉ? Còn nhớ anh chàng đã từng tự nói với mình, “Tuy tôi sẽ không là người làm em hạnh phúc nhưng tôi sẽ đứng phía sau, tìm kiếm sự hạnh phúc cho em.”

Nhỏ Dung thì chẳng có lí do gì để “xin kíu”.

Còn lại mỗi đại thiếu gia hống hách kia. Nãy giờ tuy chứng kiến cảnh “dân tình” bàn bạc ồn ào náo nhiệt, thế nhưng hắn ta vẫn bình chân như vại. Dù cho ban nãy, khi nghe nó tuyên bố là sẽ tham gia chuyện này, hắn có vẻ ngạc nhiên, bất ngờ. Và nếu nhìn kĩ, mọi người sẽ thấy rằng hắn vừa định nói điều gì đó nhưng có lẽ … ngại chỗ đông người.

Vừa lúc đó, trống đánh báo hiệu kết thúc giờ ra chơi. Nó và nhỏ Lam sực nhớ, rống lên tiếc hùi hụi vì mất oan mạng một bữa chén ngon lành dưới canteen.

—-oOo—-

_Cô định đi thật à? – Thường Khánh khẽ hỏi nhỏ khi nó vừa ngối xuống.

_Nhìn mặt tui giống người hay nói sảng lắm á? – Nó vặn anh chàng.

_Tui chẳng muốn đôi co với cô đâu! Nhưng cô cũng biết đó là cái bẫy …

_Thì sao? Hy Vân dù có mưu mô đến đâu thì cô ấy vẫn là một nữ sinh lớp 11 thôi. Anh đừng có quan trọng hoá vấn đề! – Nó nói vậy thôi chứ thực ra, nó cũng lo cho sự an nguy của chính mình đến rụng tim.

“Hoàng tử băng giá” thực sự cảm thấy lo cho nó. Nhưng khi nó đã quyết thì chẳng dễ lay chuyển. Với lại đại thiếu gia hống hách không bao giờ nài nỉ câu xin người khác … Nhưng anh chàng hiểu rằng phải làm gì đó để đảm bảo an toàn cho nó – cho người con gái đang nắm trong tay trái tim mình. Cho nên:

_Vậy tôi sẽ đi với cô! – (Haiz, chỉ còn mỗi “hạ sách” này thôi)

Nó không ngạc nhiên, nó biết anh chàng sẽ không an tâm để nó đi một mình. Hắn thích nó mà! Tảng băng lạnh lùng đã từng làm tan nát nhiều con tim bé bỏng của các nữ sinh khi một mực nói “Không!” với mọi tình cảm dành cho mình … giờ đây, đã hoàn toàn “tan chảy” vì nó!

_Biết quan tâm đến người khác rồi à? – Nó ghẹo.

_Cô lại muốn làm tôi nổi sùng phải không? – Vờ cau có.

Nó phì cười, đó chính là lí do nó thích anh chàng – một người luôn che giấu một cách vụng về những cảm xúc nguyên vẹn nóng hổi trong con tim được phủ băng của mình …

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s