[CHAPTER 16] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Phân vân mãi, nó mới xuống sân sau.

Một phần cũng do nhỏ Lam thúc nó, một phần là vì … trái tim bảo thế. Trước khi đi, nó tự dặn rằng sẽ kiên quyết giấu chuyện ba nó cấm hai đứa đến cùng, có kề dao vào cổ cũng không nói, nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến thôi.

Làm Thường Khánh đợi hơn mười phút. Quả là có lỗi!

_Chịu xuống rồi à?

_Vì không nỡ để anh đứng đợi thôi!

_Vậy thì nói đi! Tại sao cô lại phải giấu chuyện đó?

_Tui không giấu mà thật sự là tui không có gì để nói cả! – Cương quyết đến cùng.

_Vậy sao? Vậy thì tại sao lại nói câu … Cái gì mà … “Tui không muốn làm anh đau”?

Nó chột dạ. Chết rồi, nó quên rằng mình đã từng nói, đúng hơn là hét lên câu này… Bắt đầu ấp úng:

_À … Chuyện đó … chuyện đó …

Nó di di hai ngón tay vào nhau, tâm trạng rối bời. Phải trả lời sao đây? Có nên nói ra không? …Trời ạ! Điên mất thôi! Nó còn đang băn khoăn, giằng xé giữa niềm đau và sự thật thì bỗng một chất giọng quen thuộc vang lên đằng sau lưng nó:

_Cô ấy không muốn nó thì u đừng ép nữa!

Là Mạnh Khoa – vị cứu tinh của nhân loại, hoặc ít ra là của nó, hic! Mạnh Khoa tiến lại, đứng xen giữa hai người.

_Không phải chuyện của cậu! – Thường Khánh lạnh băng.

_Đúng là tôi không nên xen vào chuyện của hai người, nhưng cô ấy không muốn nói, thì u đừng ép cô ấy!

_Nếu tôi vẫn ép thì cậu làm gì nào? – Giọng thách thức.

Bốn mắt chòng chọc nhìn nhau, sát khí bốc lên ngùn ngụt, làm nó cũng có cảm giác lành lạnh nơi sống lưng. Và nếu Mạnh Khoa là người nóng tính thì chắc hai người sẽ đánh nhau mất, vì Thường Khánh ghét nhất là bị người khác xen vào chuyện của mình, nhất là chuyện tình cảm.

Một lát sau, Mạnh Khoa cười cười:

_Nếu có ép nữa thì cũng không phải là lúc này …

Nó và Thường Khánh còn ngây ngô chưa hiểu thì bất ngờ, Mạnh Khoa nắm tay nó kéo đi, nói đúng hơn là nắm tay, kéo nó chạy đi trước cơn giận đang bừng bừng trong người Thường Khánh. Một tay vẫn đút túi, Thường Khánh nắm chặt lòng bàn tay lại, đấn nỗi gân nổi lên, lặng nhìn Mạnh Khoa nắm tay nó chạy đi …

Nó và Mạnh Khoa bước chầm chậm quanh khuôn viên trường, kiểu này nhìn vào chắc cũng ít nhiều gây hiểu lầm! Nó chẳng để ý tời điều đó, bởi vì tâm trạng nó đang rối bời. Nhìn bề ngoài nó có vẻ mạnh mẽ và ngang bướng, nhưng quen nó, mới biết rằng không phải lúc nào nó cũng có thể tỏ ra mạnh mẽ, vì sâu thẳm trong tâm hồn, nó vẫn chỉ là một cô bé con yếu đuối cần được chở che …

_Này! Tôi không biết cô đang giấu diếm Thường Khánh điều gì nhưng tại sao cô lại phải giấu? – Mạnh Khoa lên tiếng, phá tan bầu không khí tĩnh mịch chỉ có tiếng lá xào xạc nhảy múa trong làn gió.

_Tui… – Nó chẳng biết bắt đầu từ đâu để nói cho Mạnh Khoa hiểu.

Mà lạ một điều, nó có cảm giác Mạnh Khoa là một người rất đỗi thân thiết, đến nỗi nó có thể tâm sự tất cả những khúc mắc trong lòng mình với anh chàng. Cũng đúng thôi, Mạnh Khoa là một người có “quyền năng” làm cho người bên cạnh cảm thấy an tâm mà.

_Chuyện khó nói hả? – Mạnh Khoa tiếp tục lên tiếng.

_Ba tui … không chấp nhận Thường Khánh …

Mạnh Khoa đứng sựng lại.

_Tại sao?

_Chuyện dài lắm, nói chung là ba tui và ba Thường Khánh có mâu thuẫn với nhau từ ngày xưa.

_Ra vậy. Thế cô định tính sao?

_Tui không biết nữa …

Nó xem Mạnh Khoa như một người bạn thân, như con Lam ý, mà là bạn thân cần nhất là để chia sẻ lúc vui hay buồn mà. Im lặng một hồi, Mạnh Khoa sực nhớ, lên tiếng như chọc nó:

_Sao cô không khóc? Cô hay khóc vì những chuyện thế này lắm mà?

_Anh định giết tui à? Anh chưa biết mỗi lần khóc xong là tui lăn ra ngủ hả?

_Hỏi thế thôi, cô mà lăn ra ngủ bây giờ thì tôi phải cõng cô về lớp đấy, có mà gãy xương mất!

_Anh nói gì? – Nó quát lên.

Rồi tiếp theo là cuộc rượt đuổi giống y phim hành động của nó và anh chàng. Mạnh Khoa biết nó là người khá vô tư nên pha trò ngay lúc này có lẽ sẽ giúp nó tạm quên đi chuyện nhức đầu đó. Có ai muốn thấy người mình yêu buồn chứ? (Và nhất là đối với một người có nụ cười rực rỡ như nó, thì càng không ai muốn thấy nó buồn!)

—-oOo—-

Nó ngồi xuống, nhập hội bọn con Lam, con Dung. Nhỏ Lam đè nó ra, hỏi:

_Xuống dưới có chuyện gì vui không? Kể mình nghe coi!

Nó đẩy con bạn sang một bên, phẩy tay:

_Bồ đừng nhắc nữa …

Nhỏ Lam định hỏi tiếp nhưng thấy nó đang vui, giờ nhắc lại chắc sẽ phải thấy nó buồn như ban sáng, nên thôi. Vả lại trước sau gì nó cũng nói cho nhỏ Lam biết, bạn thân mà.

Thường Khánh đang đứng nói chuyện với đám con trai, Mạnh Khoa đi ngang qua, nói thầm:

_Tan học gặp tôi ở cổng sau!

Tan học.

Mạnh Khoa và Thường Khánh chia hai đuờng đi khác nhau nhưng điểm đến đều là cổng sau. Sở dĩ phải chia ra là vì nếu đi chung thì hai người sẽ bị nó và cái đám nhiều chuyện 11T4 dòm ngó. An toàn vẫn hơn mà! Mạnh Khoa đứng dựa vào cái cột to đùng, Thường Khánh đứng kế cái cột đối diện.

Mạnh Khoa luôn là người bắt chuyện đầu tiên:

_Tôi nghĩ có chuyện này u nên biết …

_Có chuyện gì thì nói ra luôn đi. Đừng vòng vo nữa, tôi không muốn tốn thời gian cho anh đâu! – Thường Khánh nhà ta vẫn “để bụng” chuyện ban nãy khi ra chơi.

Mạnh Khoa bật cười, đúng là cái thói kiêu của mấy thiếu gia nhà giàu.

_Được thôi! Chắc u chưa biết chuyện ba Thùy Anh cấm cô ấy qua lại với u đâu nhỉ?

_Gì? – Bắt đầu quan tâm.

_Đấy! Tôi nói cho u biết rồi đấy, cái chuyện mà u chất vấn Thùy Anh sáng nay. Bây giờ thì làm gì đó để níu giữ tình cảm đi nhé! Tôi hết nhiệm vụ rồi, về đây!

Sau một hồi nghe như “sét đánh ngang tai”, thấy Mạnh Khoa quay đi, Thường Khánh vội vịn lại:

_Tại sao anh lại nói cho tôi biết chuyện này? Chẳng phải anh cũng thích Thùy Anh sao, đây là cơ hội lớn để cô ấy thuộc về anh mà!

Mạnh Khoa cười, nói:

_U nghĩ tôi là loại người gì? Tôi không thích mấy trò lợi dụng thế đâu, u yên tâm … Còn vì sao tôi nói cho u biết à? Bởi vì … Thùy Anh là người tôi yêu, không có nghĩa là tôi phải có được cô ấy, chỉ cần cô ấy được hạnh phúc. Và tôi biết rằng, người có thể khiến cô ấy hạnh phúc, chỉ mỗi u mà thôi … Vì vậy, hãy cố lên, hãy làm người con gái u yêu hạnh phúc, hy vọng tôi không nhìn lầm người, giao tất cả cho u đấy!

Manh Khoa bước đi, rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh chàng ngoảnh mặt lại:

_À mà này, Thùy Anh và tình cảm của cô ấy không phải là một thứ đồ vật vô tri vô giác, thế nên u hãy bỏ cái từ “thuộc về” đi nhá!

Nói rồi, Mạnh Khoa quay đi, sải từng bước dài mà trong lòng vui buồn lẫn lộn. Người ta thường nói, con trai khi khóc, nước mắt sẽ chảy ngược vào trong lòng, và đúng thế thật, mỗi khi nhìn nó buồn, thấy nó khóc, Mạnh Khoa như rất muốn ôm lấy nó, khóc cùng nó, nhưng không thể, có lẽ … nước mắt của anh chàng bấy lâu nay đã thấm dần vào trong tim hết rồi.

—-oOo—-

Về đến nhà, tắm rửa xong, nó liền lăn ình ra nệm.

Nó rất ghét những lúc như thế này, bởi vì khi không có chuyện gì làm, người ta sẽ nghĩ đến nhiều chuyện khác, mà có lẽ trong trường hợp đó, nó sẽ nghĩ đến chuyện … nó và Thường Khánh bị ba nó cấm. Nó lục tung tiềm thức, xem có chuyện gì chờ mình làm không. Phải rồi, đi tưới cây. Nó bật lên, vừa lúc định chạy xuống dưới nhà thì chuông di động vang lên pản OST quen thuộc của Romeo – Juliet.

_Alô? – Nó quên nhìn xem ai gọi.

<Lát nữa tôi đến nhà cô, tôi có chuyện muốn nói … > – Cái giọng hống hách thường ngày bay đâu mất tiêu rồi, thay vào đó là cái giọng ấm áp. Nhưng giọng nào đi nữa thì đó cũng chính là Thường Khánh.

_Mới đi luyện giọng à? – Nó chọc.

<Nói chuyện với cô một chút là tôi lại bốc hỏa. Tôi cúp đây!> – Trở về cái giọng kiêu quen thuộc.

_Ừ ừ! – Nó cười giảng hòa.

10 phút sau, Thường Khánh đến nhà nó.

Thấy nói chuyện trong phòng nó không tiện, anh chàng bèn đưa ra ý kiến: đến nhà hàng. Vì hai đứa đều chưa ăn cơm. Ba nó không có ở nhà, chỉ có mỗi anh nó thôi. Đi ngang qua lão Quân, Thường Khánh cúi đầu lễ phép. Còn nó thì la lên:

_Khỏi nấu cơm cho em nhá!

_Về sớm đó! – Anh hai nó chỉ bảo thế nhưng tinh ý một chút thì ai mà chả biết lão đang nhìn nó với ánh mắt “Coi chừng ba đó nhóc!”.

Nó và Thường Khánh dừng chân (hic, giàu thấy mồ mà toàn đi bộ) tại một nhà hàng nằm khá gần nhà nó. Nó chưa đên đây lần nào nhưng nghe tụi bạn kháo nhau, chỗ này thức ăn là khỏi chê … Chưa kịp gọi món thì Thường Khánh lên tiếng:

_Sao lại giấu tôi?

Nó thừa biết là Thường Khánh đang nói về cái gì nhưng cũng ráng giả nai:

_Giấu cái gì?

_Cô biết quá rồi mà còn giả vờ à? – (Lấy vải thưa mà che mắt thánh hả con?!)

Nó nuốt nước bọt ực ực, không phải thèm thức ăn đang bay mùi thơm lừng ở bàn bên cạnh, mà vì chẳng biết nói sao với Thường Khánh. Nó đang chẳng biết chui đâu thì anh bồi bàn bước lại, cúi đầu chào :

_Quý khách dùng gì?

_Cho em món này, món này, món này, món này nữa!

Thường Khánh lấy tay chỉ chỉ lên menu. Anh chàng gọi đại để ông bồi đi thôi, chứ chẳng còn tâm trí đâu mà ăn nhiều đến vậy. Sau khi anh chàng bồi bàn vừa quay đi, Thường Khánh lại tiếp tục tra khảo nó bằng ánh mắt như muốn “nội soi” tim gan người ta vậy.

_Nhưng tại sao anh biết chuyện này? Mạnh Khoa nói với anh à?

Thường Khánh khẽ gật đầu.

Nó quay đi hướng khác, rủa thầm trong miệng:

_Nhiều chuyện! Thế mà cứ tưởng hắn là người tốt cơ đấy, cái đồ ba bông, đáng ghét!

_Này, chẳng phải chúng ta là một đôi sao? Tại sao cô lại giấu tôi? – Tiếng Thường Khánh như cắt đứt dòng máu nguyền rủa người ta đang sục sôi trong huyết quản của nó.

“Anh quá đáng lắm! Vì là một đôi nên tôi mới không muốn anh bị shocked!”. Nó nghĩ thế nhưng cứ câm như hến, không chịu nói ra. Im lặng, chỉ có bốn con mắt đang nhìn nhau. Cuối cùng thì nó cũng nói ra sự thật, vì ai mà đành lòng giấu diếm trước ánh mắt kia cơ chứ – ánh mắt lạnh bằng ngày xưa đã trở nên ấm áp từ khi nào … vì nó.

_Chuyện là thế đó!

Câu nói kết thúc câu chuyện về “ân oán” mấy mươi năm giữa hai doanh nhân tài ba. Thường Khánh không lộ rõ vẻ kinh ngạc như nó tưởng, chỉ thoáng qua thôi. Nó suýt quên rằng anh chàng từ nhỏ đã chẳng biết sợ là gì.

_Ra là cô sợ tôi “đau đớn” nên không dám nói thật à? – Giở giọng “ta đây có giá”.

Nó đỏ mặt (người ta là con gái mà):

_Còn … Còn lâu … Anh tưởng anh là ai chứ!

_Ha ha ha ha! – Không khí đang loãng dần, bớt căng thẳng rồi.

Thường Khánh dựa lưng ra đằng sau, cười một cách thoải mái (nụ cười ấy chỉ xuất hiện khi được ở bên nó). Bỗng anh chàng phát hiện bên kia nhà hàng, một đám nhà báo, phóng viên đang bao vây một cái bàn, đèn flash nháy liên tục.

_Hợp tác vui vẻ! – Hai bóng người đứng lên, bắt tay nhau. Thường Khánh chợt nhận ra – Ba?

“Quên mất, ba và các đối tác hay đến nhà hàng này kí hợp đồng!”. Anh chàng nghĩ thầm.

_Gì vậy? – Nó lên tiếng, chồm qua bên Thường Khánh để nhìn ra phía bên kia nhà hàng – nơi Thường Khánh đang dán mắt vào.

Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu anh chàng. Thường Khánh nắm lấy tay nó, kéo đi. Nhận ra điều không bình thường, nó giằng ra:

_Anh định làm gì?

Nó không nhìn Thường Khánh mà quay qua bên kia nhà hàng, thấy ông Duy (sở dĩ nó biết mặt ông ý là vì nó rất chăm đọc báo) – ba Thường Khánh và đối tác làm ăn. Nó lờ mờ hiểu ra ý định của Thường Khánh.

_Này này, đừng nói vời tôi là anh định làm thế đấy nhé!

_Nếu tôi định làm thế thì sao?

Thường Khánh vừa dứt câu là nắm lấy cổ tay của nó lôi về phía ba của anh chàng, đối tác của ông ý và một đám phóng viên nhà báo đang lăm lăm micro, máy chụp hình trên tay. Một lần nữa, nó dùng hết sức giằng tay ra, nhăn nhó nhìn Thường Khánh:

_Anh điên à? Ở đó toàn là các tờ báo lớn, anh muốn cả thế giới biết chuyện sao? Anh nghĩ rằng chúng ta có thể đương đầu với gia đình và dư luận được sao?

_Vậy cô không tin vào sức mạnh của tình yêu sao?

Một câu đáp lại đầy quyền uy, đến nỗi làm nó như người mất hồn phó mặc cho Thường Khánh kéo nó đi về phía ông Duy. Xui quá, nó hiểu rõ Thường Khánh là người rất dứt khoát và gan lì mà … Phải rồi, nó phải tin vào tình cảm chứ, nó tự tin lắm mà, phải tự tin vào bản thân và Thường Khánh chứ!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s