[CHAPTER 12] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Những ngày còn lại trong tuần ấy nhẹ nhàng trôi qua.

Nó đỡ buồn hơn nhưng vẫn lo lắng sợ ba biết chuyện. Nhưng ba nó vốn bận tối tăm mặt mũi, chuyện học hành của nó do anh hai nó lo hết. Mà dạo này Công ty ba nó lại gặp khủng hoảng tài chính nữa …

Tối thứ bảy.

Nó đứng một mình trên tầng thượng. “Nếu bây giờ mà mình nhảy xuống dưới thì sao nhỉ?” Nó nhìn xuống, chóng mặt “Chắc là mát lắm…”. Nó không có ý định nhảy xuống. Nó còn yêu đời lắm mà, nghĩ vẩn vơ thế thôi. Anh hai nó mà biết được chắc la chết quá! Đang suy nghĩ vu vơ, chuông điện thoại của nó lại reo, thức tỉnh nó như mọi lần.

Lại là tên ngốc ấy.

_Alô, chuyện gì? Nói trước là bây giờ tôi không có tâm trạng đi dạo đâu đấy! Mà nếu anh năn nỉ thì tôi có thể suy nghĩ lại … – Nó giở giọng bông đùa.

<Không rảnh để năn nỉ cô đâu. Tôi đến nhà cô nhé!>

Nó ậm ự. Bây giờ có người nói chuyện cũng đỡ buồn:

_Ừ, nhanh lên á!

15 phút sau, Thường Khánh có mặt tại tầng thượng nhà nó. 10 phút, không ai nói với ai lời nào.

Thường Khánh đành lên tiếng trước:

_Cô đang buồn lắm à? Sao không nói gì hết vậy?

_Có gì đâu! Tại làm biếng mở miệng thôi …

_Ba cô biết chuyện chưa?

Nó lắc đầu rồi giải thích thêm:

_Ba tôi đang bận việc Công ty, tôi không muốn làm ba rối thêm … Mười năm nay tôi luôn là học sinh giỏi, tôi sợ ba sẽ bị sốc như tôi …

Tuy đã hiểu gia cảnh nhà nó, nhưng Thường Khánh vẫn buột miệng:

_Cô là con nuôi của ông ấy à?

_Ừ … Từ nhỏ hai anh em tôi đã không có cha mẹ, đi lang thang khắp thành phố kiếm cái ăn, khi thì đi móc bịt mũ, khi thì đi làm công cho người ta. Nhưng còn nhỏ quá nên chẳng làm được gì, lại còn bị đánh chửi rất khủng khiếp … – Giọng nó lạc dần, mắt rưng rưng – May sao một cô nhi viện nổi tiếng nhận hai anh em tôi về … Sống ở đó chưa đầy nửa năm thì ba tôi đến nhận nuôi … Cuộc sống hai anh em đổi thay từ đó … Tôi thương ba tôi lắm. Ông chẳng có thời gian chăm sóc chúng tôi nhưng mỗi lúc rảnh là ông lại tự tay chở chúng tôi đi mua nào là quần áo, đồ chơi, ông nghĩ rằng tiền có thể bù đắp tất cả…

Nó khóc. Chưa bao giờ nó khóc nhiều như vậy. Từ ngày về căn biệt thự này, nó ít khi nào phải khóc. Bởi vì nó muốn gì là được nấy, muốn khóc cũng chẳng chuyện gì để khóc. Ba nó cũng chẳng bao giờ để nó bị đau. Nó là một đứa trẻ năng động nhưng sợ con gái bị té, ông chẳng bao giờ cho nó chạy nhảy như các bạn cùng trang lứa, cũng chẳng cho nó tập chạy xe đạp. Nó phải năn nỉ gãy cả lưỡi, mới được chạy xe đạp như ngày hôm nay … Một lí do khác ba nó nhận nó về nuôi, ngoài tình yêu thương trẻ con, tấm lòng nhân hậu, còn là vì nó trông giống hệt bà vợ quá cố, tức mẹ nuôi của nó. Nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm ăn của ba. Nó nghĩ ba nó là một nhân tài về lĩnh vực kinh doanh. Ý nghĩ đó theo nó từ khi nó vừa bước chân vào căn biệt thự này đến bây giờ. Nhưng hôm nay thì khác, nó biết công ty ba nó đang bên bờ vực thẳm … Mỗi lần đi làm về, ông ăn cơm vội vàng rồi lại lao vào công việc. Những cuộc điện thoại từ trợ lý, từ những đối tác cứ ào ào đến … Nó biết ba nó đang rất căng thẳng …

Từng giọt nước mắt lăn dài trên má nó. Sao hôm nay nó dễ khóc thế? Nó cứ sụt sùi mãi. Nó ghét khóc trước mặt con trai. Nó chỉ khóc với anh hai nó thôi. Thế mà bây giờ lại khóc ngon lành trước mặt tên ngốc này. Xấu hổ quá đi! … Bộ dạng nó chắc trông mắc cười lắm.

_Muốn khóc thì dựa vào vai tôi mà khóc … – Nói rồi Thường Khánh ôm nó vào lòng.

Nó cố gắng đẩy anh chàng ra. Nó không muốn như vậy. Nó không muốn trông yếu đuối trước mặt hắn thêm lần nữa. Nhưng bất lực … Nó không đẩy nữa mà ngoan ngoãn úp bộ mặt nhòe nhoẹt nước mắt lên vai Thường Khánh.

Gió thổi nhè nhẹ như an ủi nó. Tiếng chó tru nghe cũng thấy buồn, nhưng bây giờ, nó đang rất bình yên… Trong một vòng tay ấm áp… Bỗng dưng… Sao nó buồn ngủ quá… Bệnh cũ tái phát rồi… Mỗi khi khóc xong là y như rằng nó lại buồn ngủ… Nhưng bây giờ không ngủ được… Để hắn về đã chứ… Không thể ngủ trong lòng một tên con trai… Nhưng sao…

Nó thiếp đi lúc nào không hay.

Thấy nó không cử động, cũng không sụt sùi nữa, Thường Khánh nhìn xuống và bật cười, nghĩ thầm, “Đồ ngốc, sao lại có thể ngủ trước mặt con trai một cách ngon lành thế này chứ… Thật là…”.

Anh chàng bế nó vào phòng, đắp chăn cho nó. Nó ngủ nhìn dễ thương quá, như một đứa con nít vậy, nó vẫn còn hồn nhiên lắm.

Bất ngờ, Thường Khánh nhẹ nhàng cúi xuống vén tóc nó rồi hôn lên trán nó.

_Ngủ ngon đi nhé, cô ngốc!

Sau đó Thường Khánh ra về (giải thích thêm mất công bà con nghĩ bậy!).

—-oOo—-

 Mới sáng sớm nó đã xách xe đạp ra khỏi nhà với lý do đi tập thể dục.

Nó chỉ muốn ra công viên để hít thở không khí buổi sáng chút thôi. Đầu óc nó lúc này làm sao thế nhỉ? Nó không nhớ tối qua mình đã ngủ trong lòng Thường Khánh. Nhớ ra rồi chắc thẹn chết! Nó chỉ nhớ là nó khóc, Thường Khánh ôm nó … Rồi mịt mù, không nhớ gì thêm nữa …

Nó đang thong dong đạp xe thì thấy bên đường có đám đông đang xôn xao. Vòng ngoài dựng mấy chiếc Nouvo, SH, Dylan,… Nó tò mò nói thầm:

_Mới sáng sớm lại có chuyện gì thế nhỉ? Hay lại tai nạn?

Sẵn tính hiếu kỳ, nó đạp xe qua đường, lách lách đám đông vào tận hiện trường.

Một cụ già với cái giỏ không trên tay, mấy trái cam lăn lóc dưới đất. Tay cụ già quờ quạng dưới đất để nhặt cam, hình như cụ không thấy đường thì phải … Kế bên cạnh cụ là mấy người thanh niên, ăn mặc có vẻ bụi đời, nhưng giàu có, đang vừa phủi bụi trên quần áo, vừa mắng bà cụ xối xả, mặc dù nhìn mấy người đó chênh lệch bà cụ cỡ 50 tuổi.

_Đồ mù! Bộ không thấy đường à? Có không thấy thì cũng phải cẩn thận chứ! Bà biết bộ đồ tôi đang mặc có giá mấy triệu không? Thế mà bây giờ bị bà làm dơ hết rồi đấy, đúng là đồ … – Một đứa con gái trong bọn chửi.

Mấy đứa con trai thay phiên nhau văng tục, đá mấy quả cam của cụ ra ngoài đường. Cụ vẫn không nói gì … Mấy người thanh niên dùng những từ ngữ hết sức khiếm nhã để mắng bà cụ tội nghiệp. Nó hết sức bất bình nhưng nó còn nhỏ, không dám can chuyện lớn.

Nó hỏi bác gái đứng kế bên:

_Sao bác không can họ?

_Chuyện người ta, can làm gì cháu ơi … Mắc công lại rước họa vào thân! – Một câu trả lời làm nó ngứa tai quá sức!

Nó đọc được trong mắt mấy người xung quanh cũng câu nói đó. Mấy người kia vẫn cứ la mắng xối xả, những người xung quanh vẫn dửng dưng đứng xem, một số bỏ đi … Thấy ngứa tay ngứa chân, nó đánh liều lao ra trước mặt mấy người thanh niên:

_Mấy anh chị đủ chưa?

_Con bé kia! Đi chỗ khác nếu không muốn rắc rối! – Một thằng lừ mắt nhìn nó.

_Nếu các người đi thì tôi sẽ đi! Cứ cho là cụ già có lỗi trước nhưng các người làm như vậy chưa sao?

Một đứa con gái tiến đến trước mặt nó:

_Mày lo chuyện bao đồng quá đó, bà cụ đó đụng tụi tao trước, tụi tao có quyền chửi, không liên quan đến mày! Đi đi!

_Nếu tôi không đi thì sao? – Nó gan lì.

_Ái chà, con bé này …

Mấy người xung quanh bỏ đi vì không muốn rắc rối. Mấy người ở lại nhìn nó bằng con mắt tội tội pha lẫn “Ai kêu đi lo chuyện người ta!”.

_Xử nó!

Đứa con gái búng tay cái bóc. Cả bọn lao vào đánh nó tới tấp. Nhưng xui cho bọn này. Một điều bí mật nữa là nó biết võ, nó từng giấu ba nó đăng kí lớp Karate hồi năm lớp Bảy. Hè lớp Chín ba nó mới biết, nhờ những vết sẹo, vết trầy trên tay. Thêm một ngày năn nỉ nó mới được học tiếp.

Còn bây giờ, trường hợp hi hữu đối với một tiểu thư: một mình nó chọi tám người.

Nó “tung chưởng” xô bọn kia ra rồi thủ thế.

Lúc này cụ già kia ngồi phía sau nó mới lên tiếng khuyên can:

_Không cần làm thế đâu con. Bà đụng người ta trước mà, không khéo lại liên lụy đến con!

Nó ngoái lại đằng sau, cười:

_Cụ cứ yên tâm, con không sao đâu!

Câu nói vừa dứt là bọn kia lao vào đánh nó tiếp. Nó đỡ đòn người này thì người kia lại lao tới. Nhưng nó đã ra đòn thì một lần cũng đủ làm bọn kia lùi mấy bước. Cuộc đấu tưởng như sắp ngã ngũ, phần thắng sắp thuộc về nó thì tụi kia chơi vũ khí, đứa nào cũng lôi một con dao gấp từ trong túi ra, gõ gõ lên lòng bàn tay. Một đứa cười cười với nó:

_Cưng tưởng bọn anh lại đánh thua cưng sao? Xử nó tiếp! – Thằng kia ra lệnh, cả bọn lăm lăm con dao trên tay lao vào nó.

Nó thoáng chau mày. Phen này khó sống, tay không đấu với tám con dao. Nó chỉ đỡ chứ không đánh được, vì nó vừa đưa tay ra định “xuất chiêu” thì 2, 3 con dao đã lia tới tay nó rồi. Nó lùi về, gập người lại thở hỗn hễn. Nó đâu biết rằng, nãy giờ, bên kia đường, Shin đang chăm chú theo dõi từng hành động của nó trong chiếc limo đen. Anh chàng chỉ tình cờ đi ngang qua, thấy có sự hiện diện của nó nên bảo tài xế dừng xe lại. Và thế là Shin chứng kiến hành động của nó từ lúc nó lao ra can đến giờ.

_Tưởng con bé ngang ngược ấy chỉ là đồ con nít không biết gì, chỉ giỏi cứng đầu, hóa ra cũng dễ thương quá chứ! – Anh chàng mỉm cười.

Phát hiện nó đang yếu thế dần, không suy nghĩ gì, Shin vội lao ra đánh phụ nó.

Vừa lúc một con dao lia tới mặt nó, Shin giơ chân đá văng con dao đi. Nó giật mình nhìn sang.

_Shin? Anh làm gì ở đây?

_Cứu em chứ làm gì!

Có thêm Shin, nó như “hổ thêm cánh”. Shin đã từng là “trùm giang hồ” bên Hàn Quốc, đối mặt với xã hội đen anh cũng từng thử, nói chi mấy cái việc cỏn con này. Thế nên năm phút sau thì bọn thanh niên kia đã la liệt dưới đất hết. Shin chỉ phủi tay, chép miệng:

_Ruồi quá! – Rồi anh chàng thét – Còn không mau xéo đi!

Bọn kia lồm cồm bò dậy, đứa ôm tay đứa ôm đầu leo lên xe vọt hết.

Nó vội chay lại đỡ bà cụ đứng dậy.

_Cụ có sao không?

_Bà không sao …

Nó vừa đỡ bà cụ, vừa lừ lừ nhìn mấy người xung quanh đang tản ra, “Xã hội gì đâu mà… Tình người để ở đâu chứ?…” rồi ân cần hỏi han bà cụ:

_Nhà bà ở đâu để con chở bà về?

_Không cần đâu con, nhà bà gần đây thôi! Cảm ơn con đã giúp bà, trời phù hộ cho con! – Nói rồi bà cụ chống gậy quay đi với mấy trái cam lành lặn trong túi.

Shin rảo bước lại gần nó:

_Gớm! Nghĩa hiệp quá, không có anh thì giờ này đang trong nhà thương rồi!

_Cảm ơn! Được chưa? Trù ẻo em không hà!

Shin cười hì hì:

_Đi đâu anh chở đi cho!

_Em đi xe đạp mà, em ra công viên chút!

_Ra xem mấy anh trai lực lưỡng tập thể dục à? – Shin ghẹo nó.

_Ừ đấy! Thì sao nào? – Nó nghênh mặt.

Shin nhún vai:

_Chả sao! Anh ra công viên với em!

—-oOo—-

Biệt thự nhà Hy Vân.

_Chính cô làm chuyện đó phải không? – Lâm Danh giận dữ quát vào mặt Hy Vân – Chính cô đã thuê Tuyết Phương hại Thùy Anh đúng không?

Hy Vân nạt lại:

_Đúng thế đấy, anh làm gì tôi nào?

_Tại sao cô giấu tôi?

_Bởi vì khi anh biết thì anh sẽ không cho tôi làm chuyện đó!

Lâm Danh cứng họng. Đúng thế! Lâm Danh mà biết trước thì chuyện đó sẽ không xảy ra.

Hy Vân trấn an:

_Anh yên tâm đi! Rồi sẽ có ngày Thùy Anh thuộc về anh như anh muốn mà!

Giải thích thêm: Lâm Danh là con nuôi của một bà góa làm giáo viên, nhà anh chàng cũng chẳng khá giả gì, chỉ dư một chút thôi. Lâm Danh cũng được nhận nuôi từ cô nhi viện nổi tiếng kia. Vậy là mười hai năm trước, Lâm Danh và hai anh em nó đã từng “chung một mái nhà”. Việc này chỉ có mình Lâm Danh nhớ. Về một cô bé tóc rối đã từng giành đồ chơi của mình.

—-oOo—-

 Cùng lúc đó. Phòng Thường Khánh.

_Sao? Đã điều tra ra rồi à?

<Dạ cậu chủ, tôi đã tìm ra được nhà con bé Vũ Thị Tuyết Phương ấy! Địa chỉ là 142 Ngõ 3. Khu …>

_Được! Ngày mai anh đến nhà cô ấy, điều tra cho rõ. Xong xuôi hết mới được đến đây nhận tiền!

<Dạ!>

“Bíp!” Thường Khánh cắt máy, ném điện thoại lên giường rồi ình lên theo, miên man nghĩ ngợi.

Lát nữa lại phải đến Công ty. Ít ai biết được, tuy đang học lớp 11 nhưng Thường Khánh đã là cánh tay đắc lực của ba anh chàng. Mấy cuộc giao dịch thành công đều do anh chàng đứng sau chỉ đạo và góp ý. Anh chàng không muốn ra mặt, nói đúng hơn là không muốn nổi tiếng quá sớm.

—-oOo—

Nó về nhà, phóng cái vèo lên lầu.

Nó to mồm thật, lỡ kể cho Shin nghe chuyện Tuyết Phương vu oan nó rồi. Nghe xong, Shin chỉ hỏi:

“Có cần anh giúp gì không?”

“Cần cũng không mượn anh!”

Nó đâu biết rằng, ở ngôi biệt thự nhà bác của Shin, có một người đang nhức tim vì nó. “Mình thích con bé ấy sao? Không thể nào, từ nhỏ đến giờ mình chả thích ai thật lòng, làm sao một con bé Việt Nam mới gặp cách đây chưa đầy một tháng lại có thể làm mình dao động mạnh thế kia? … Shin ơi, mày đừng có khùng nữa mà!!”. Shin vung tay đấm bụp bụp lên ngực như người bị đau tim. Anh chàng cố khuất phục con tim tội nghiệp đang đập loạn xạ vì nó. Lần đầu tiên, tim anh chàng đập nhanh thế… Mà đúng thật, từ nhỏ, anh chàng đã không thật lòng với bất kỳ ai… Bạn gái chỉ quen khoảng hai tuần là đá! (Con bồ hoa khôi của khóa bị đá văng khỏi vòm cây và tiếp đất một cách đau đớn cách đây một tuần). Lúc đầu anh chàng cũng định cua nó, vì nó vừa xinh vừa thú vị, nhưng hình như, bây giờ lỡ yêu thật rồi …

_Con tim ngốc nghếch! Mày đang làm trò gì thế hả?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s