[CHAPTER 13] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

11T4.

Chưa vào học nhưng bọn tiểu quỷ tụi nó đã có mặt đông đủ cả rồi. Lớp nó nổi tiếng nhiều chuyện nhất trường nên chẳng trách bây giờ cái lớp còn hơn một cái chợ vỡ. Nó đang ngồi tám với nhỏ Lam say sưa về mấy cái chuyện ba láp trên đời. Bỗng Thường Khánh huých tay vào nó, làu bàu:

_Nói nhỏ lại chút coi! Miệng gì mà như cái loa!

Nó sừng gai nhím lên lập tức:

_Anh nói miệng ai như cái loa hả?!?

_Nói cô đấy!

_Anh … Đồ con gián chết bẹp! Anh có tin là tui không thèm làm bạn ga … – Nó chưa kịp nói hết câu thì bàn tay của nhỏ Lam từ bên kia vụt sang bịt miệng nó lại.

Con nhỏ cười huề:

_Chỉ cần nói nhỏ một chút là được mà!

Thường Khánh quay đi. Nó tức giận gỡ tay nhỏ bạn ra, quát vào mặt con bạn tội nghiệp:

_Bồ làm gì vậy? Sao lúc nào bồ cũng nhẫn tâm cắt dòng cảm hứng của mình hết vậy?

Nhỏ Lam xá xá nó liên hồi:

_Lạy bồ! Mình không hiểu hai người thích nhau kiểu gì mà cãi lộn hoài … Ban nãy không cản kịp là bồ đòi “đá” người ta luôn rồi. Mình thấy hai người chỉ giống cặp với nhau được mấy bữa đầu … Hết hiểu nổi hai người!

Nó nghệch mặt ra. Mà đúng thật! Lúc nó mới nhận lời Thường Khánh, hai đứa còn “tình tứ” với nhau được một chút, còn liếc mắt nhìn nhau được bữa trước bữa sau. Còn bây giờ thì lại như oan gia, hở tí là lại um sùm lên. Mà Thường Khánh cũng lạ thật, tính cách không bình thường, lúc thì tỏ ra lúng túng trước mặt nó, lúc thì tỏ ra dịu dàng, lúc lại như tảng băng lạnh ngắt …

Mà chẳng hiểu sao nó thấy vui!

—-oOo—-

 Thường Khánh về đến nhà thì thấy người đàn ông hôm trước anh chàng sai đi điều tra đang ngồi chờ trong phòng khách. May mà hôm nay ba mẹ anh đã đi dự lễ khánh thành nhà máy mới, tên SunShine của tập đoàn T.O.P (tập đoàn của ba Hy Vân), nếu không chắc bị hỏi cung chết quá!

Anh chàng lao như tên vào nhà, hỏi dồn:

_Sao? Điều tra ra chưa? Đến đây nhận tiền à?

_Dạ chưa … – Người kia cúi mặt đáp lời – Chiều qua tôi đến nhà nó nhưng con bé đó nói muốn gặp mặt người sai tôi làm chuyện này… Cậu chủ tính sao?

Tưởng Thường Khánh phân vân, nhưng vốn là người quyết đoán, anh chàng nói ngay:

_Chuẩn bị xe đi!

Với lại chuyện gì phân vân còn được chứ chuyện của nó thì làm sao mà phân vân cho đành.

Nhà Tuyết Phương.

Gọi là nhà cho sang chứ thực ra đó chỉ là một cái chòi canh bỏ hoang được mẹ Tuyết Phương cơi nới thêm cho rộng hơn, lúc còn khỏe mạnh. Tuyết Phương vừa về tới nhà. Nhà bây giờ chỉ còn lại cô bạn, mẹ cô bạn đã được đưa vào bệnh viện nhờ số tiền hôm trước. Chỉ ngày mai thôi, số tiền còn lại mà Hy Vân đã hứa sẽ thuộc về Tuyết Phương và mẹ cô bạn sẽ lại khỏe mạnh như xưa.

Đầu ngõ.

Thường Khánh bước đi sau lưng người đàn ông. Anh chàng tuy đội nón lưỡi trai, đeo kiếng mát nhưng khi vừa bước xuống xe cũng đã làm mấy nàng bên tiệm shopping gần đó lăn đùng ra xỉu trong ngây ngất. Người đàn ông bước vào nhà.

Tuyết Phương tái mặt:

_Lại là ông à?

Người đàn ông không trả lời, chỉ cúi đầu khi Thường Khánh bước vào rồi nghiêm giọng nói:

_Đây chính là người cô muốn gặp!

Thường Khánh tháo mắt kiếng và nón ra (Một phần vì nực quá). Tuyết Phương sửng sốt:

_Thường Khánh? Là bạn sai người điều tra thân thế mình sao?

Cô bạn quá bỡ ngỡ khi biết rằng người đó chính là chàng thiếu gia đã từng làm bao nàng trong trường chết ngất.

_Đúng vậy! Nhưng tôi không điều tra cô, tôi chỉ muốn biết ai đứng sau vụ này.

_Vụ gì?

_Chẳng phải chính cô hại Thùy Anh sao?

_Tôi … – Biết chẳng còn đường trốn, cô nàng đành thú nhận – Đúng! Chính tôi đã vu oan cho Thùy Anh …

_Vì cái gì? Tiền phải không? Ai thuê cô?

Nhớ lại lời dặn, nói đúng hơn là lời hăm dọa của Hy Vân, Tuyết Phương đành nhận tội thay Hy Vân:

_Không vì gì cả! Không ai thuê tôi! Chính tôi tự làm!

_Thật không? Vậy tiền đưa mẹ cô đi bệnh viện ở đâu ra?

Tuyết Phương mặt cắt không còn giọt máu:

_Tôi … Tôi mượn ngân hàng.

Thấy làm nhẹ không xong, Thường Khánh bèn chơi chiêu quát:

_Nói thật đi! Tôi không cho ai đụng đến Thùy Anh mà thoát đâu! – Chỉ dọa thế thôi.

Tuyết Phương tối sầm mặt lại. Như không còn đường thoát, cô bạn quỳ thụp xuống, òa khóc … Không ngờ Thường Khánh tỏ ra tức giận lại có thể làm cô bạn sợ hãi đến thế. Sợ nhất là nước mắt con gái, anh chàng lúng túng thấy rõ. Không ngờ chiêu quát lợi hại đến thế.

Thường Khánh ngồi xuống cạnh Tuyết Phương, dịu giọng:

_Cô nói thật đi! Tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cô, đừng sợ gì hết!

Bất chợt … Tình cảm bạn bè giữa nó và Tuyết Phương lại ùa về trong lòng cô bạn … Tuy cái gì nó cũng hơn Tuyết Phương, nhưng nó luôn đối xử tử tế, dễ thương, hòa nhã với cô bạn. Cảm thấy có lỗi với tình bạn giữa mình và Thùy Anh, Tuyết Phương đành ngậm ngùi nói ra sự thật:

_Đúng vậy, vì những đồng tiền vô tri vô giác kia mà tôi đã làm chuyện ngu ngốc đó … Vì tiền mà tối đã hại Thùy Anh … Còn người thuê tôi làm chuyện đó là ai, xin bạn đừng hỏi … Xin lỗi! – Tuyết Phương nghẹn ngào kể.

Không cần nói Thường Khánh cũng biết đó là Hy Vân nhưng người ta giấu thì hỏi làm gì.

Thường Khánh chỉ nói:

_Vậy là rõ rồi … Ngày mai đi học sớm. Chúng ta lên văn phòng trình bày sự việc! Chuyện tiền nong để mẹ bạn phẫu thuật tôi sẽ lo!

_Không được đâu …

_Đừng ngại … Nhưng đừng cho Thùy Anh biết nhé!

Nói rồi Thường Khánh ra hiệu cho người đàn ông ra về. Tuyết Phương quệt nước mắt trong lặng lẽ, rồi đi vo gạo nấu cơm để xách vào bệnh viện cho mẹ.

—-oOo—-

Sáng hôm sau. 11T4.

Nó vừa vào lớp thì …

_Chúc mừng Thùy Anh đã được giải oan nha!

Mấy đứa tiểu quỷ lớp nó, tất nhiên không thể thiếu con Lam (và tất nhiên không có Thường Khánh trong đám đó) đưa đầu ra, nhe răng cười với nó, pháo bông giấy được bắn lên, bay tá lả tùm lum.

Nó vừa bất ngờ vừa xúc động.

_Nhưng giải oan chuyện gì?

_Thì chuyện mày gian lận đề đó … Hồi sáng cô Phụ trách xuống, nói là có người khai đã vu oan cho mày nhưng cổ không nói là ai mà cũng không cho tụi tao hỏi! – Nhỏ Dung nhanh miệng trả lời.

Nó ôm chầm lấy con bạn. Vui đến phát khóc:

_Thật sao? Aaaaaaaa!!!

Mấy đứa ôm nhau nhảy tưng tưng trước cửa lớp làm mấy lớp khác tò mò quá trời. Nó còn vô tư lắm, chỉ biết là mình đã được giải oan, chư không thèm truy cứu xem tên “thất đức” nào hại mình. Nó đâu biết rằng, mới sáng nay, cô bạn Tuyết Phương vừa đáng thương vừa đáng trách và tên ngốc Thường Khánh đã lên văn phòng, gặp cô Tổng phụ trách, trình bày sự việc và xin cô giữ bí mật. Cô đã hứa.

_Này, tìm ra chân tướng rồi à? – Mạnh Khoa đặt cánh tay mình lên vai Thường Khánh.

Thường Khánh ậm ự gật đầu.

_U siêu nha! Đúng là sức mạnh tình yêu có khác! – Nói thế chứ trong tim đau ơi là đau …

Phía trước mặt hai người, nó vẫn vui vẻ cười nói, thỉnh thoảng lại nhảy tưng tưng lên vì niềm vui vừa đến. “Đồ ngốc! Trẻ con quá! Không biết khi nào mới lớn lên được đây!” – Hai chàng trai, chung một ý nghĩ về một người con gái …

—-oOo—-

  Một tháng sau.

Tập đoàn ba nó càng ngày càng bị đẩy gần đến bờ vực. Thêm nhiều nhân viên xin nghỉ việc. Vấn đề tài chính, nợ ngân hàng ngày một chất chồng như núi. Ba nó gần như là đóng đô trong văn phòng, ít khi nào về nhà … Anh hai nó cũng giỏi về lĩnh vực tài chính, cũng đang dốc hết sức lực kéo tập đoàn nhà mình lên. Nhưng mọi thứ ngày càng vô vọng.

Mới có một tháng mà ba nó đã trông như già thêm mười tuổi. Nó lo cho sức khỏe của ba nó lắm nhưng chẳng biết làm sao.

 

Một ngày kia.

“Cộc cộc”

_Thùy Anh! – Ba nó gõ cửa phòng.

Nó vội xỏ dôi dép bông chạy ra mở cửa:

_Dạ?

Ba nó – với đôi mắt buồn buồn (nó nghĩ vậy), nói:

_Một đối tác làm ăn của ba muốn gặp con! Con sửa soạn đi! Trang điểm một chút, rồi xuống duới nhà con nhé! – Nó chưa kịp hỏi thêm gì thì ba nó quay đi.

Chẳng hiểu mô tê chi cả nhưng nó cũng làm theo lời ba.

Nó trang điểm lên là đẹp phải biết, mặc bộ đầm trắng muốt viền ren đen, rồi nó bước xuống nhà. Bây giờ thì ra dáng tiểu thư thứ thiệt rồi. Thật ra không phải là một đối tác của ba nó muốn gặp nó mà là con trai của đối tác ấy muốn gặp nó. Đây là một cuộc gặp mặt hơi bị bất bình thường.

Nó và ba nó đang ngồi chờ ở bộ salon thì một chiếc xe hơi đầy phong cách sang trọng, lịch lãm tiến đến trước cửa nhà nó. Ba nó vội đi ra. Một quý bà ăn mặc sang trọng và rất đẹp bước ra, lịch sự bắt tay với ba nó. Rồi đến lượt cánh cửa sau bật ra … Một chàng hoàng tử bước xuống xe, tháo kiếng mát ra.

Và một lần nữa, nó thật bất ngờ khi người đó chính là Shin!!!! Nó đơ người, sao cuộc đời của nó luôn bị vây quanh bởi những bất ngờ không tưởng tượng nổi thế nhỉ.

Nó không cử động, miệng vẫn chữ A và mắt vẫn chữ O. Nhưng hình như Shin cũng ‘choáng’ thì phải. Gương mặt baby và bụi bụi thoáng cau mày lại ngạc nhiên rồi trở về bình thường. Anh chàng lễ phép cúi đầu chào ba nó. Mấy giây sau, cơ mặt nó giãn ra. Quý bà xinh đẹp ban nãy và Shin bước vào cùng ba nó.

_Đây là con gái tôi! – Ba nó đưa tay về phía nó, giới thiệu với người đàn bà.

_Cháu đẹp lắm! – Người đàn bà cười với nó. Nó có cảm giác nụ cười ấy nói lên điều gì đó.

Gượng cười, nó lễ phép:

_Con cảm ơn ạ!

Nó nhìn lên Shin, anh chàng mỉm cười với nó.

_Con ngồi đó đi!

Ba nó chỉ vào cái salon dài mà nó đang ngồi. Ý ông là muốn Shin ngồi cạnh nó. Shin ngồi xuống – chẳng có vẻ gì là miễn cưỡng như nó nghĩ. À quên, Shin là diễn viên. Cái gì mà không làm được chứ, giả bộ chỉ là chuyện nhỏ với diễn viên chuyên nghiệp thôi …

_Bất ngờ lắm hả? – Shin.

_Còn phải nói! Không tin được là đằng khác!

_Anh còn bất ngờ hơn em! – Shin cười cười.

_Huh? – Nó nhăn mặt.

Shin không nói gì. Thật ra trong lòng anh chàng bây giờ cũng đang chứa một mớ hỗn độn … Hai bên ngồi nói chuyện một hồi. Ba nó vẫn giữ lối nói chuyện như đang face to face với một đối tác làm ăn. Nó và Shin câm như hến, “con nít” đâu được xen vô chuyện người lớn. Chỉ ngậm mỏ nghe thôi! Cách nói chuyện của ba nó và người đàn bà kia làm nó lờ mờ đoán ra. Hai gia đình đang cố tác hợp nó và Shin thì phải, tập đoàn ba nó đang lâm vào thời kì khủng hoảng kinh tế, mà nhà Shin lại rất giàu, không lẽ ba nó định “gả bán” nó?!?

Nó lắc đầu nguầy nguậy, mặt tái xanh, cố xua đi ý nghĩ khùng điên đó. Người thương con như ba nó không thể làm thế!

_Em sao vậy? – Shin lo lắng hỏi.

_À không sao …

_Sao tái mét thế kia?

_Em không sao mà …

Shin nhìn nó như muốn nói gì đó rồi lại quay đi.

Buổi gặp mặt kết thúc tốt đẹp. Hai bên đứng lên chào nhau. Ba nó và nó tiễn người đàn bà và Shin ra đến cổng – nơi có chiếc xe hơi đang chờ. Nó cúi đầu chào người đàn bà, Shin cúi đầu chào ba nó.

_Ai thế ba? – Nó hỏi sau khi chiếc xe vụt đi.

_Thì đối tác của ba … Mà hình như con quen anh chàng kia à?

Nó gật đầu.

_Tốt rồi! – Ba nó vui vẻ, khác hẳn với gương mặt buồn buồn khi gõ cửa phòng nó lúc nãy – Thôi con lên lầu tắm rửa đi, hôm nay con khỏi nấu cơm, đợi anh con về rồi đi ăn ở nhà hàng!

Ba nó đặt tay lên vai nó, cười, rồi bước vào nhà. Đã lâu rồi, hôm nay nó mời thấy ba nó cười trở lại, mà lại còn tươi roi rói, rồi bảo là đi ăn nhà hàng nữa. Mấy tháng nay công việc chồng chất, ăn cơm nhà còn không kịp nói gì là đi nhà hàng … Đáng ngờ đáng ngờ!

Phòng tắm.

Nó vặn vòi sen.

“Sao thế nhỉ? Đời mình càng ngày càng giống mấy bộ phim thần tượng Đài Loan … Người đàn bà đó là ai thế nhỉ? Chắc không phải mẹ Shin rồi, mẹ Shin là người Hàn mà, còn cô này bảo đàm Việt Nam 100% … Khó hiểu … Shin nói là anh ta bất ngờ, thật không?”.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s