[CHAPTER 9] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Cả đêm hôm đó, nó thao thức mãi, chả biết làm cách nào để tự ru mình vào giấc ngủ.

Câu hỏi ấy cứ lảng vảng trong đầu nó: “Nếu mình đã thích Thường Khánh thì tại sao mình lại có cảm giác ấy vời anh Shin? … Mình tham thế sao? … Ngày mai biết trả lời thế nào với tên ngốc đó? Mình có thực sự yêu hắn không? Nhận đại thì khi đổ vỡ hắn sẽ rất đau. Mình không muốn thế…”. Nó thở dài thườn thươt như một bà cụ non. Nhớ lại những giây phút bên cạnh Thường Khánh, nó mỉm cười “Nhưng cũng chẳng thể lừa dối trái tim mãi được. Mình mới quen Shin có mấy ngày, chưa biết anh chàng là người thế nào thì làm sao mà gọi là yêu được … Còn hắn … Tên ngốc xít đó …”.

Nó bật thành tiếng:

_Đồ ngốc! – Rồi thiếp đi ngay lập tức.

Sao tự dưng lại dễ ngủ thế không biết?!

—-oOo—-

Ngày trọng đại trong đời Thường Khánh. Anh chàng đến lớp thật sớm, hồi hộp chờ đợi, ánh mắt sắc lạnh đã từng làm rợn gáy bao người và làm tan nát trái tim bao nàng sao bây giờ nhìn “tội” thế. Nó bước vào.

Thường Khánh liền lao lại phía nó, run run nói:

_Nói ra câu trả lời đi …

Nó bật cười, nó không ngờ anh chàng vô cảm đã từng khinh khỉnh quay đi khi nó cười chào, hôm nay lại căng thẳng vì nó như thế. Nó nói, nhấn mạnh từng chữ:

_Tui-chấp-nhận-làm-bạn-gái-anh!

Sung sướng như vỡ òa trong mắt Thường Khánh. Kìm lắm Thường Khánh mới không ôm nó mà hét lên. Bọn con gái trong lớp trố mắt nhìn đau khổ, phen này mơ đi đời mộng luôn rồi.

Tin tức nhanh chóng được lan truyền. Cả trường rất bất ngờ khi “tiểu thư ngây thơ” ngày nào đã làm bao nhiêu chàng vỡ mộng nay lại trở thành “hoa đã có chủ”. Ngày xưa có đứa còn nói chắc nịch “Nhỏ đó không biết yêu đâu!”… Khó ai ngờ. Đau khổ nhất là mấy đứa con gái trong khối. Tụi nó không ngờ rằng đối thủ nhẹ kí nhất (vì từ trước đến nay có biết yêu đâu) lại là người dành được trái tim của “hoàng tử băng giá”. Bước ra khỏi lớp là Thường Khánh và nó lại gặp những đôi mắt dò xét lẫn căm hờn, đau đớn của tụi bạn trong khối.

Mạnh Khoa hôm đó ít nói hẳn, bên ngoài thì luôn tỏ vẻ chúc phúc, cười đùa với hai đứa nhưng nó biết anh chàng là người đau nhất. Biết làm sao được, từ từ Mạnh Khoa cũng phải quen dần thôi.

Hy Vân và Lâm Danh khi nghe “tin dữ” thì cũng không mấy phản ứng cho lắm. Chỉ có Lâm Danh là xuống sắc hẳn, cậu chàng đang sống trên mây với ý nghĩ “Tình cảm của Thùy Anh đối với mình đã tiến triển” thì bây giờ lại bị đá xuống đất một cách phũ phàng…

Có điều là mặc cho thiên hạ xì xao bàn tán, cả ngày hôm đó và cả những ngày tiếp theo, nó và Thường Khánh vừa viết bài vừa nhìn nhau cười cười … Nhưng cả hai đứa đều biết “lốc xoáy” đang hình thành và ai biết ngày sau tụi nó còn là của nhau nữa hay không? …

—-oOo—-

  Tan học.

_Mạnh Khoa! … – Nó e dè đứng trước bàn Mạnh Khoa khi anh chàng đang bỏ tập sách vào túi.

Mạnh Khoa ngẩng lên, gượng cười:

_Có chuyện gì hả Thùy Anh?

_Lát nữa anh rảnh không?

_Rảnh, có chuyện gì à?

Nó hơi bất ngờ, người thường thì phải sốc tới mức tránh mặt kẻ vừa làm mình đau. Có lẽ Mạnh Khoa không nhỏ mọn đến thế. Anh chàng chấp nhận chuyện này khá tốt. Nó tiếp:

_Chúng ta hẹn nhau ở đâu nhé!

_Cô ở nhà đợi đi, tui sẽ tới rước, đi đâu thì lúc đó tính …

Nó khẽ gật đầu rồi chào Mạnh Khoa và bước ra khỏi lớp. Mạnh Khoa ngước nhìn theo nó. Đau nhói. Thấy nó bước ra khỏi lớp, Hy Vân nghĩ thầm, ánh mắt trào lên ghen hờn. “Là cô ép tôi phải làm thế đấy nhé!”.

—-oOo—-

  Nó đứng trước nhà, đi qua đi lại “Không lẽ cho mình leo cây?!” rồi lại nhìn về hai đầu đường, chờ một bóng dáng thân quen đi tới. Hai tay nó đấm đấm vào nhau, nghĩ thầm “Sắp chiều rồi, còn phải đi học nữa!”. Đang rối bời đầu óc thì nó nghe tiếng Mạnh Khoa:

_Thùy Anh!!!

Nó quay lại, cười, hôm nay Mạnh Khoa cưỡi SH, nhìn “oai” gớm. Nó leo lên xe (có bạn trai rồi mà cứ hồn nhiên thế), hỏi:

_Đi đâu được?

_À, đến bờ sông đi, ở đó có một loài cỏ dại rất đẹp …

Bờ sông. Mạnh Khoa ngồi trên con SH, đưa mắt nhìn vào một khoảng không vô định. Nó đang mân mê mấy nhánh cỏ dại, đúng là cỏ dại ở đây đẹp thật. Mạnh Khoa lên tiếng trước:

_Cô muốn nói với tôi cái gì à?

Nó đã chuẩn bị tinh thần ở nhà. Nó đã moi móc hết dũng khí trong ngóc ngách tâm hồn mình ra nhưng khi đối mặt với ánh mắt ấy của Mạnh Khoa, nó lại muốn nghẹn, ráng lắm mới nói được, chữ còn chữ mất:

_Tui … Tui có cái này … muốn đưa cho anh … – Nó cho tay vào túi quần, móc ra một chiếc chìa khóa nhỏ nhỏ nhưng được cẩn hoa văn rất đẹp – Đây là chìa khóa … chìa khóa cho cái hộp gỗ tui tặng anh … – Nó chậm chậm bước đến, đưa Mạnh Khoa chiếc chìa khóa.

Anh chàng đón chiếc chìa từ tay nó, cười chua chát:

_Sao bây giờ mới đưa cho tôi?

_…

_Cô không chấp nhận tôi từ đầu rồi phải không?

_Thật ra … – Nó định nói nhưng lại muốn nghẹn.

Nó định cho anh chàng biết trong hộp gỗ là gì: một bức thư từ chối và một món quà nhỏ tự tay nó làm để an ủi anh chàng. Nhưng vì phút cuối nó sợ mình sẽ đổi ý, vả lại nó không muốn làm cho ai đau cả nên mới bày ra trò “Đi tìm chìa khóa”. Nhưng bây giờ nó đã có câu trả lời rồi và nó tin chắc vào sự lựa chọn của mình, nên mới quyết định đưa chìa cho Mạnh Khoa.

_Xin lỗi vì đó không phải là một món quà …

Nó toan quay đi thì Mạnh Khoa kéo tay nó lại. Anh chàng đưa chiếc chìa khóa lên trước mặt nó, nói chắc như đinh đóng cột:

_Dù sự lựa chọn của em là Thường Khánh nhưng tôi vẫn mãi chờ em … Chiếc chìa khóa này! – Mạnh Khoa bất ngờ quay ra phía con sông rồi dùng hết sức ném chiếc chìa khóa ra thật xa giữa lòng sông, quay sang nó nhẹ nhàng nói – Tôi yêu em và sẽ đợi em …

—-oOo—-

Tối. Nó cứ mãi suy nghĩ về những chuyện xảy ra ngày hôm nay. Rốt cuộc nó cũng chấp nhận làm bạn gái Thường Khánh, thẳng thừng từ chối tình cảm của Mạnh Khoa. Đôi lúc, nó không hiểu mình làm thế là đúng hay sai nữa? Ngồi ăn cơm mà hồn nó cứ lơ lửng mãi đâu, nó định gắp cá nhưng lại thọt đũa vào đĩa rau, lơ đãng nhìn ra ngoài trời.

Nhìn đứa em gái như mới ở Viện tâm thần về, lão Quân thấy chướng mắt gì đâu, quát:

_Mày ăn cơm thì ăn đàng hoàng giùm tao đi, làm gì mà cứ thẫn thẫn thờ thờ thế hả?

Nó bừng tỉnh:

_Ơ dạ! – Nó cắm đầu xuống chén cơm ăn lia lịa nhưng tâm trạng vẫn cứ để đi đâu.

Ăn cơm xong, nó cắm cúi bên bồn rửa chén, thầm nghĩ, “Mình chấp nhận tình cảm của hắn là đúng hay sai? Mình có bốc đồng quá không? … Mình có thật sự thích hắn không?” Bao câu hỏi ngổn ngang chất chồng trong đầu nó “Không, mày đừng có điên như thế chứ! Mày đã xác định là thích hắn mà! Trời ơi, mình làm sao vậy?” Chẳng lẽ cái nhìn ấy của Mạnh Khoa và sự ấm áp mỗi khi ở bên Shin lại ảnh hưởng đến tình cảm của nó dữ dội thế sao … Nó có cảm giác tình cảm của nó và Thường Khánh rất lỏng lẽo … không chắc chắn như nó từng tưởng tượng.

Nó phẩy tay, kết luận một câu “hết sức liên quan”.

“Thôi! Chuyện học là chính!”

—-oOo—-

  Chiều thứ ba.

Nó phụ việc ở Violet Res. Hôm nay trời mưa tầm tã, nhà hàng vắng khách nên nó cũng ít việc. Chán thế! Hôm nay là ngày đầu tiên diện đồng phục đi làm của nó, thế mà chẳng có ai ngắm … Lâu lâu lại có khách bước vào. Nó chạy đi bưng bê một lát rồi lại rảnh, lại mệt mỏi ngồi xuống cái ghế nơi bàn trống. Khi không có việc gì làm, người ta thường ngồi nghĩ vu vơ, nó cũng thế … Nằm mộp xuống bàn, nó thở dài thườn thượt. Bỗng tiếng nhỏ Lam từ phía sau như đánh thức nó:

_Bồ đang làm gì thế?

Nó giật mình ngoảnh mặt lại, trách yêu:

_Đồ quỷ, làm hết hồn!

Nhỏ Lam ngồi thụp xuống chiếc ghế cạnh nó:

_Đang buồn chuyện gì hả?

_Chuyện gì đâu! Đang nghĩ mấy cái chuyện tầm phào ý mà! – Nó chối.

Nhỏ bạn nhìn sâu vào mắt nó, nói:

_Mình thân bồ từ năm lớp Sáu. Bồ nghĩ gì, mình là người rõ nhất mà! Khai mau đi, cô bạn của tui ơi!

Đúng. Nhỏ Lam là bạn thân, giấu nó sao được. Nó đành thì thầm nói:

_Mình không biết tình cảm mình dành cho Thường Khánh là tình cảm gì nữa … Mình không biết mình làm vậy là đúng hay sai …

Nhỏ Lam tròn mắt:

_Bồ chưa xác định rõ ràng thì sao lại nhận lời?! Lỡ mai mốt có chuyện gì, Thường Khánh sẽ là người đau nhất đó!

Nó úp mặt xuống bàn, giọng khó xử:

_Mình không biết nữa, nhức đầu quá!

Thông cảm với con bạn, nhỏ Lam chồm người tới ôm nó, thì thào:

_Chuyện gì đến cũng phải đến thôi, đừng áy náy!

—-oOo—-

Phòng nó.

Học bài xong, như thường lệ, nó lại ôm khư khư cái máy tính. Bàn tay nó gõ đều trên bàn phím. Tiếng “lọc cọc” vang lên giữa gian phòng rộng lớn, chốc chốc lại đứt quãng, chắc nó đang suy nghĩ để viết tiếp.

“Entry for Ngày … Tháng … Năm …

Blog thân yêu ơi! Mày biết chuyện gì xảy ra chưa? Chủ nhân yêu quý của mày đã nhận lời làm bạn gái hắn rồi. Cái tên vô duyên mà tao hay kể với mày ý. Nhưng mà chuyện này mơ hồ quá, tao có thích hắn thật lòng không đây. Chắc là một cặp rồi thì tao với hắn sẽ ít cãi nhau hơn, không biết nên vui hay nên buồn nữa…”.

Nó đang say mê viết thì một cái nick lạ hoắc nhảy vào chat với nó.

<Devil: 222222222222>

<Fabulus_Girl: Ai thế?>

<Devil: Anh Shin nè!>

Nó kinh ngạc, vội tiếp tục gõ máy:

<Fabulus_Girl: Anh Shin!!! Sao anh biết nick em?>

<Devil: Hỏi nhiều quá. Thôi anh out đây, rảnh anh sẽ goi lại cho em, dạo này anh thích tám với em ghê!>

<Fabulus_Girl: Thôi đi cha! Gớm quá! Vậy bye anh!>

Cụt hứng, nó viết cho hết cái blog, tắt phụt computer rồi ình lên giường. Lại không có chuyện gì làm, dạo net mãi cũng chán, thôi thì đi ngủ sớm. Ngày mai còn phải dậy sớm chuẩn bị bữa sáng nữa, ngày mai đến lượt nó vào bếp …

—-oOo—-

  Nó hầm hầm bước vào lớp, mặt mày bí xị.

Chả là hồi sáng, nó lóng ngóng thế nào lại làm vỡ cái chén sành cẩn hoa – cái chén anh nó khoái nhất. Thế là nó bị ông anh kính yêu la cho một chập như tát nước vào mặt. Vào đến lớp vẫn còn bực. Hôm nay lại là ngày nó trực. (vần ghê)

Tiết Hóa.

Thầy buớc vào lớp, theo sau là hai đứa con trai đang ôm một đống dụng cụ thí nghiệm lỉnh kỉnh, toàn là chai lọ thủy tinh. Thầy “hú” tổ trực lên phụ thầy bố trí mấy cái lọ cho đúng với bài học, công việc nhẹ nhất! Nó xung phong chạy lên, để lát nữa khỏi ở lại quét lớp. Lại một lần nữa, nó xớn xác làm vỡ hết mấy cái lọ thủy tinh đựng chất hóa học … Miễn đâm vào tay nó, chảy máu, những giọt máu nóng hổi chảy xuống. Chất axit loại nhẹ trút xuống tay nó từ một cái lọ vỡ đủ làm nó phỏng tay, cắn môi đau đớn. Thầy vội chạy lại, nhìn cô học trò cưng, lo lắng (nó giỏi nhất môn hóa đấy). Lớp nó nháo nhào cả lên. Thường Khánh, Mạnh Khoa và nhỏ Lam cùng mấy đứa bạn khác mặt mày tối lại vì lo cho nó. Nhờ nó mà hôm đó lớp được nghỉ tiết Hóa, một phần là do dụng cụ đã tan tành dưới tay nó.

Nó đi xuống chỗ ngồi giữa những ánh mắt “biết ơn” và “đau giùm”. Thường Khánh nhìn nó bằng cặp mắt lo lắng đúng nghĩa, cất tiếng:

_Có sao không?

Nó lắc đầu. Máu vẫn chảy ra. Nhỏ Lam lục tung túi xách nhưng không thấy miếng băng cá nhân đâu. Thấy thế, Thường Khánh rút cái khăn từ trong túi ra, ngậm ngùi đưa cho nó :

_Cô quấn đỡ vào đi!

Nó nhận cái khăn, nhưng bàn tay đã cứng đờ vì đau. Đang loay hoay không biết làm sao thì Thường Khánh – bằng một phản ứng nhanh – đã giật cái khăn từ tay nó, rồi cẩn thận cuốn cái khăn quanh bàn tay nó trước hàng chục cặp mắt kinh ngạc của mấy đứa trong lớp. Tụi con gái mê trai vẫn ném cho nó cái nhìn ganh ghét. Nó chẳng để tâm đến chuyện đó, điều nó quan tâm bây giờ là “cậu chủ” đang cặm cụi chăm sóc vết thương cho nó ở trước mặt, cảm giác hạnh phúc trào dâng. Nó không biết rằng sau lưng Thường Khánh là Mạnh Khoa đang đau nhói quay đi. Mà bây giờ đâu phải gọi Thường Khánh bằng cậu chủ nữa nhỉ, hết thời hạn một tháng rồi mà?!

_Xong rồi đấy! – Tiếng nói của Thừơng Khánh thức tỉnh nó – Mai mốt đừng có lóng ngóng như thế nữa nhé, con gái gì đâu mà xớn xác hậu đậu quá!

Hạnh phúc tịt ngòi. Thay vào đó là ngọn lửa bừng bừng trong mắt nó, nó thét lên:

_Dám gọi tui là xớn xác hậu đậu à?

_Không phải thế sao?

_Này! Anh đừng tưởng tui đồng ý là bạn gái anh thì muốn nói gì cũng được nhá!

_Cô cũng đừng tưởng làm bạn gái tui thì muốn làm gì cũng đuợc!

Chiến tranh thế giới lần thứ ba. Sau cùng, vì quá tức giận cộng với cái vụ án chén sành ở nhà, nó kìm không nổi, đứng bật dậy, vùng vằng tháo cái khăn, đập xuống bàn, hét:

_Lấy lại cái khăn của anh đi! Đồ kiêu căng!

Thường Khánh đang tức vì tối qua vừa bị Hy Vân làm phiền nên ban nãy có hơi lớn tiếng. Nhưng nhìn thấy máu ở tay nó chưa kịp đông thì lại tuôn xối xả, đành xuống nước:

_Tui sai, được chưa cô nương!

Nghe thấy vậy là nó mát trong người lại liền. Nó cầm cái khăn, quấn lên tay, ngồi xuống ghế, nói:

_Vậy phải vui cả làng không?

Chiến tranh kết thúc. Tự dưng nó thấy cãi nhau thế này lại vui. Với tính tình của hai đứa, hòa bình mãi thì giả tạo lắm, tình cảm cũng phải có chút gia vị mới đẹp lên được chứ. Nó nhìn sang Thường Khánh, mỉm cười. Chỉ tội nghiệp Mạnh Khoa. Nhìn hai người, anh chàng cảm thấy như muốn nghẹn, không thở được. Bỗng dưng anh chàng thấy ganh với Thường Khánh ghê! Là ghen sao?!?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s