[CHAPTER 8] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Sáng hôm sau. Lớp 11T4.

_Thùy Anh! – Nó vừa bước vào lớp thì đã nghe tiếng Mạnh Khoa réo. Anh chàng chạy lại chỗ nó, ánh mắt rạng ngời niềm vui. Từ đầu năm đến giờ, trừ cái ngày Mạnh Khoa tỏ tình với nó ra thì nó chưa bao giờ thấy anh chàng vui như vậy.

_Khiếp! Làm gì mà hôm nay “phởn” thế? – Nó cất giọng châm chọc.

Mạnh Khoa phớt lờ câu nói của nó, cười:

_Cô biết hôm nay là ngày gì không?

Nó ngơ ngác, cố lục tung trí nhớ lên xem hôm nay là ngày gì rồi lại lắc đầu ngây ngô:

_Không. Ngày gì?

_Sinh nhật tui đấy!!!!!

_À! – Nó gật gật – Ra thế … Mà anh nói với tui làm gì?

Nụ cười tắt lịm trên môi, Mạnh Khoa cốc đầu nó:

_Ngốc ơi là ngốc … Cô không hiểu tui muốn nói gì à?

Nó quát lên, một phần vì tức anh chàng cứ nói vòng vo, một phần thì tức vì bị cốc đầu:

_Anh hay nhỉ? Anh không nói thì sao tui biết được. Đúng là…

_Hạ hỏa, nóng quá nổi mụn đấy! Hahaha …

Nó đấm lên lưng Mạnh Khoa, thét lên:

_Kệ tui!!!

Mạnh Khoa thôi cười, nói:

_Vào vấn đề chính! Chiều nay cô đi sinh nhật tui nhá!

_Chiều nay?

_Ừ!

_Nhưng chiều nay tôi phải ra Violet Res phụ việc! – Nó nhăn nhó.

Im lặng. Mạnh Khoa châu mày lại như đang suy nghĩ rồi nói như reo:

_À biết rồi. Chiều nay tui ra Violet Res làm sinh nhật luôn. Nhà hàng đó là của mẹ Kiều Lam phải không?

_Hả? – Nó trợn ngược – Vậy ra tui và nhỏ Lam phải làm hầu bàn cho anh á?

Mạnh Khoa phá lên cười:

_Ngốc vẫn hoàn ngốc … Tui ra đó làm sinh nhật thì cô và Kiều Lam được ăn tiệc, lại không phải phụ việc, chẳng lẽ mẹ bạn ấy không cho hai người nghỉ một bữa để ăn sinh nhật sao?

Nó gật gù:

_Ờ ha … Nhưng mà…

_Lại “nhưng”… Chiều nay 5 giờ là phải có mặt, lôi thôi!

Nói rồi Mạnh Khoa bỏ đi một nước, vừa lúc đó nhỏ Lam bước vào. Nó chạy lại túm tay con bạn:

_Chiều nay nhà hàng mẹ bồ có khách đặc biệt á nha!

_Ai? – Nhỏ Lam tò mò.

_Mạnh Khoa.

_Mạnh Khoa? Bạn ý đến nhà hàng mẹ mình làm gì?

_Để ăn, thế mà cũng hỏi! – Nó buông tay con bạn ra.

_Ai chẳng biết là ăn nhưng mà là dịp gì cơ?

_Sinh nhật hắn, được chưa chị hai?

_À! – Đến lượt nhỏ Lam gật gù, rồi cô nàng bất ngờ chộp lấy tay nó, reo – A … Vậy là chiều nay không phải làm phụ mommy rồi!!!

Nó cười:

_Ừ, mới ngày công đầu mà đã được cho không …

—-oOo—-

Nó về đến nhà, lên phòng, quăng cái túi xách lên giường rồi phi người lên theo. Nó ôm lấy con gấu to màu kem, nghĩ thầm, “Chả biết nên tặng hắn cái gì bây giờ nữa … Bất ngờ quá! Chẳng có thời gian chuẩn bị gì cả …”

_Tặng gì bây giờ??? – Nó chộp lấy cái gối úp lên mặt, suy nghĩ, một ý tưởng lóe lên – Hay là …

Tại Violet Res.

Mạnh Khoa từ chiếc sports car màu trắng bước ra. Áo sơmi màu trắng, khoác thêm một chiếc ghi-lê tím đậm cùng chiếc cà-vạt phá cách lên. Quần jeans đen, dây nịt trắng, giày thể thao hiệu Converse. Theo sau là hai vệ sĩ đeo kiếng đen, tướng tá hộ pháp. Ba người tiến vào nhà hàng, làm ai ai cũng phải ngoái nhìn. Mấy cô gái đang ăn trong quán cứ gọi là ngã lăn ra chồng chất lên nhau. Mấy người nam nhìn ngưỡng mộ. Cả cái nhà hàng đổ dồn con mắt vào anh Khoa nhà ta.

Vừa lúc đó, nhỏ Lam trong bộ váy hồng chấm lên mấy quả dâu tây chạy ra.

_Mạnh Khoa, bạn tới rồi hả?

_Ừ … Tui ngồi ở đâu bây giờ? – Anh chàng lơ đãng đưa mắt nhìn quanh.

Nhỏ Lam chỉ tay về một chiếc bàn trong góc khuất, được trang trí đẹp mắt:

_Kia kìa, bàn đặt riêng cho bạn đó, công tui chuẩn bị từ trưa đó nghen!

_Ừ, cảm ơn! – Mạnh Khoa cười rồi ngoắc hai vệ sĩ đi lại cái bàn đó.

Anh chàng ngồi xuống, ra hiệu cho hai vệ sĩ cùng ngồi nhưng một trong hai cúi đầu:

_Không dám, thiếu gia cứ để mặc bọn tôi!

Nói rồi hai người đứng lui về phía sau.

Năm phút sau, nó trong bộ đầm trắng xúng xính đẩy cửa vào, tay xách một chiếc túi nho nhỏ, tiến lại phía Mạnh Khoa (lúc này vẫn chưa phát hiện ra). Nó cười thầm, rồi chạy lại trước mặt anh chàng:

_Teng teng, tui đến rồi đây!

Nãy giờ đang nhìn ra ngoài cửa sổ đợi nó, giờ bị nó làm giật cả mình, anh chàng vội quay qua nhìn, hơi choáng trước vẻ đẹp ngây thơ thánh thiện của nó trong bộ đầm trắng muốt điểm xuyến bông tuyết lấp lánh.

_Xinh quá … – Anh chàng mỉm cười đầy ngụ ý sau khi đã hết choáng.

_Cái gì? Tui có nghe lầm không đây?

_…

Hai người nhìn nhau, không nói gì. Chợt nó phẩy tay, quay đi chỗ khác:

_Chắc nghe lầm! – Nó ngồi xuống cái ghế đối diện.

_Không lầm đâu! – Mạnh Khoa bật cười.

_Gì cơ?

Nhìn thẳng vào mắt nó, Khoa cười:

_Cô không nghe lầm đâu … Cô xinh lắm …

Nó ngượng chín người, vội quay đi chỗ khác để giấu khuôn mặt đang ửng lên của mình, lắp bắp:

_Để … Để tui đi kêu nhỏ Lam…

Nó chạy vụt đi vào nhà trong. Mạnh Khoa nhìn theo, đôi mắt ánh lên, mỉm cười.

Sinh nhật chỉ có ba đứa nhưng đồ ăn thì ê hề tới cả chục món, mà toàn đồ hạng sang. Cả buổi nó không dám nhìn chính diện Mạnh Khoa, chỉ lâu lâu liếc sang. Có cảm giác Mạnh Khoa ngồi ngắm nó cả buổi vậy. Nhà hàng được trang trí bằng một màu tím và trắng rất bắt mắt và lãng mạn, thế nên cũng chẳng lạ khi khách đang ăn trong nhà hàng đa số là couple, nhưng ai cũng phải nhìn sang bàn tụi nó với đôi mắt ngưỡng mộ và ganh tỵ …

Cuối buổi là tiết mục mở quà. Khi mở quà nhỏ Lam ra, ai nấy đều phá lên cười, nhỏ Lam không biết tặng gì nên mua cho Mạnh Khoa ba cái áo thun (hàng hiệu đàng hoàng). Tới lượt nó, nó cười tinh quái đưa cho Mạnh Khoa cái túi nhỏ xinh xinh, một hộp quà được bọc kĩ càng, thắt nơ hồng, bên trong là một cái hộp gỗ có khắc chữ “made by my hand” rất dễ thương.

Mạnh Khoa loay hoay tìm chỗ mở hộp. Thì ra đây là một hộp gỗ đã được khóa, mà chẳng thấy chìa khóa đâu. Anh chàng vội hỏi:

_Không có chìa khóa làm sao mà mở?

Nó cười tinh nghịch:

_Không có thì phải tìm!

_Ở đâu?

_Không nói!

_Chơi kì à nghen … Tặng quà mà làm vậy là sao?

_Khi phải xuất hiện thì nó sẽ xuất hiện! – Nó nháy mắt bí ẩn.

Nhỏ Lam chen ngang:

_Hai người định chơi “đố em” đó hả? Làm gì mà bí mật dữ vậy? – Cô nàng quay qua nó – Bồ nói luôn đi!

_Đã nói là bí mật thì làm sao bật mí được kia chứ…

Khoa ngồi trầm ngâm một hồi lâu rồi nói, giọng điệu quả quyết:

_Tôi sẽ tự mình tìm ra điều bí mật này!

_Tốt! Mà nè, không có chơi lấy cưa cưa ngang đâu à nghen, vậy là phạm luật đó.

Trúng tim đen, Mạnh Khoa yểu xìu:

_Sao cô đọc được ý nghĩ của tui vậy?

_Nhìn anh gian gian là tui biết liền! Thôi tui về đây, mai gặp lại!

Nó đưa tay ra hiệu tạm biệt rồi quay lưng đi ra khỏi nhà hàng, Mạnh Khoa hỏi theo:

_Có cần quá giang không?

_Không! Anh tui rước! – Nó nói vọng lại thật lớn.

—-oOo—-

Hôm đó, nó đến trường sớm hơn mọi ngày, vì hôm nay tổ nó làm trực nhật.

Người đầu tiên nó gặp trong lớp là Thường Khánh. Có bao giờ Thường Khánh vô sớm thế đâu (mọi ngày làm trực nhật, việc của anh chàng bị mấy đứa “mê trai” trong tổ giành hết). Lạ, nhưng nó không hỏi, chỉ “Chào!” khi đi ngang qua anh chàng. Bất ngờ (những hành động của anh chàng này chẳng có việc nào là “có ngờ” cả), Thường khánh nắm tay nó kéo lại. Nó giật tay ra:

_Này, lai sử dụng chiêu cũ hả?

Thường Khánh cười, nhưng không thể giấu vẻ bối rối, đặt hai tay lên vai nó:

_Tui ghét phải nói lại nhưng không nói thì không được nên tui mới nói …

Nó gắt:

_Dông dài quá, chuyện gì?

_Tôi yêu cô, làm bạn gái của tôi nhé!

Nó choáng. Nó tưởng lần trước Thường Khánh chỉ đùa chơi, đứa nào đứa nấy cũng quên rồi, ai dè chuyện này là chuyện thật 100%. May mà quen như thế này rồi, nó kịp thời trấn tĩnh:

_Làm bạn gái?

_Ừ… (Không bạn gái thì chẳng lẽ làm bạn trai à?)

_…

_…

(Bốn mắt nhìn nhau không nói nên lời). Năm phút sau. Nó lên tiếng trước:

_Cho tui thời gian suy nghĩ nhá!

_Nhiêu thì đủ?

Nó ngẫm một lúc rồi nói:

_Ưmm … Một tuần.

_Cũng được.

Nói rồi Thường Khánh bỏ xuống canteen. Lần nào tỏ tình cũng phũ phàng thế. Nhưng có mấy người biết sau mỗi lần bỏ đi mà không nói lời nào của một anh chàng nhà giàu vô cảm như Thường Khánh, là để định thần lại khi mình vừa làm một chuyện từ trước? Đến giờ mình không bao giờ nghĩ tới. Dù có chuẩn bị rất kĩ càng nhưng cũng không quen được!

—-oOo—-

Trong cái tuần đó, nó đã phải suy nghĩ rất nhiều. Tất nhiên là không thể thiếu những đợt tấn công tiếp tục của Lâm Danh. Nó chẳng màng, giờ này nó cũng không hiểu nỗi trái tim mình nữa. Mạnh Khoa thì vẫn thế với nó, không dồn dập săn đón như Lâm Danh nhưng cũng không “lúc đậm lúc nhạt” như Thường Khánh, chỉ bình thường, chờ đợi sự đồng ý của nó … (Còn cái chuyện về chiếc hộp gỗ thì bị anh chàng và nhỏ Lam nhắc đi nhắc lại như cơm bữa). Ngày ấy đã cận kề mà nó vẫn chưa tìm ra câu trả lời thật lòng mình …

Một buổi tối sao đầy trời.

Nó kéo anh hai nó ra ban công ngồi ngắm sao. Lão Quân cũng ngạc nhiên lắm nhưng chiều đứa em gái, lão đành làm theo ý nó. Khi ba đứa đã an tọa ở ban công (kể cả con gấu bông của nó mới là ba), nó giật giật tay áo anh nó:

_Anh hai này, ngày xưa mình cũng hay ngắm sao thế này nhỉ?

_Ừ … thì ngày xưa hôm nào mình chẳng được như thế này! Ngủ ngoài trời mà lại …

Hai anh em phá lên cười.

_Bây giờ em lại thích trở về tuổi thơ, lúc đó hai anh em mình ban ngày lo kiếm sống, ban đêm lại được nói chuyện với nhau, bây giờ cả hai lớn hết rồi, anh thì bận tối mặt, còn em thì cũng phải đi học thêm tùm lum… – Nó ngưng một lát rồi tiếp – Với lại làm con nít thì không phải suy nghĩ nhiều việc như bây giờ … – Nó lén trút ra một hơi thở dài.

Thấy lạ, anh nó vội hỏi:

_Mày nói vậy là sao?

Nó định chối nhưng biết chẳng chạy đường nào được, vả lại nó chỉ có mỗi lão Quân là anh anh hai, nên nó kể liên tù tì một hơi. Nghe xong, anh nó chỉ nói:

_Cái đó thì mày phải tự quyết định! Nghe theo con tim nhóc ạ! Thật sự thì em có yêu thằng bé đó không?

Nó bối rối:

_Em không biết nữa, lúc không gặp thì thấy nhớ … Khi gặp hắn thì tụi em như nước với lửa … Nhưng khi thấy hắn gặp chuyện không hay thì rất lo … Em không xác định được…

Anh hai nó nhún vai:

_Mày vừa xác định rồi đấy! Mày đã tự trả lời câu hỏi mày đặt ra, đi nói với thằng bé đó đi …

Nó không đáp lại, chỉ biết ngước nhìn bầu trời đầy sao. Hình như nó thấy hình bóng của hắn len lỏi trong các ngôi sao đó thì phải!

—-oOo—-

Chủ nhật.

Nó tranh thủ thời gian chạy vào Violet Res phụ việc.

_Đến rồi hả con? – Bà Mẫn, mẹ nhỏ Lam tươi cười khi thấy nó chạy đến – Hôm nay đông khách lắm, có con thì may quá!

_Dạ, con chào bác! – Nó cúi đầu chào lại rồi bắt tay vào làm việc.

Nhỏ Lam ngủ chưa dậy (nướng gì kinh thế) nên nó làm một mình. Nhờ ngoại hình xinh đẹp và cách ăn nói lễ phép, dễ thương mà nó được mấy anh chị làm công trong quán rất cưng. Mà nhờ nó, nhà hàng ngày càng đông khách thì phải (chảnh quá).

_Thùy Anh, bàn số 5, nhanh nghen em! – Chị Hòa kêu nó.

_Dạ! – Nó ôm cái mâm nhựa chạy lại bàn số 5 và thật bất ngờ, vị khách đang ngồi trước mặt nó là Shin! (Trái đất này nhỏ bé thật).

Đang ngồi chung với một người bạn, mãi nói chuyện nên Shin chưa nhận ra sự hiện diện của nó.

_Quý khách dùng gì ? – Vẫn cái giọng nói như với bao khách hàng khác. Bởi vì dù gì hai đứa cũng trở thành người xa lạ, hết nợ nần gì nhau rồi, số điện thoại của Shin nó cũng đã xóa …

_Là em à? – Shin ngước lên và rất thích thú khi “cô hầu bàn” lại là cô bé ngang ngược ngày trước.

Nó cười:

_Không em thì là ma à? Hai anh dùng gì?

Sau khi nó ghi món và chạy vào trong quầy. Anh bạn của Shin quay sang hỏi anh chàng:

_Cậu quen cô ta à? Xinh quá, cô ta là ai thế?

Shin cười cười, giọng điệu khó hiểu:

_Một cô bé ngang ngược và thú vị…

Khi nó đem thức ăn ra, Shin nói:

_Khi nào em hết ca?

Nó nhìn đồng hồ treo trên tường, nó chúa ghét đeo đồng hồ mà:

_Ừm … Lát nữa … Chi vậy?

_Anh chờ em cho tới lúc đó!

_Anh rảnh thiệt! – Nó cười và quay đi.

Hết ca.

_Thùy Anh!!! – Shin vẫy tay khi thấy nó từ trong nhà hàng bước ra.

Nó tiến lại phía anh chàng, nhìn qua nhìn lại rồi hỏi:

_Anh bạn của anh đâu rồi?

_Nó về trước rồi … Em đi đến chỗ này với anh nhé!

Sau đó, Shin chở nó đến một quán cafe rất yên tĩnh. Tuy nằm giữa trung tâm thành phố nhưng khi bước vào quán, nó cảm thấy như mình đang lạc về chốn đồng quê vậy. Nó đã đến đây một lần với anh hai nó. Khách ở đây đa sô đều có vẻ lịch lãm, mang theo laptop, có lẽ họ muốn có một không gian riêng tư để làm việc … Nó và Shin ngồi xuống một cái bàn ở một phòng riêng. Shin hỏi nó:

_Em thấy không khí ở đây thế nào?

Nó gật gù:

_Cũng được lắm … Ai giới thiệu cho anh quán này thế?

_Một người bạn.

_Mà Dương này, anh về Việt Nam làm gì thế?

Shin cười:

_Em cứ gọi là Shin đi, gọi bằng Dương anh không có quen, bạn bè trong lớp đều gọi anh là Shin, nghe dễ thương hơn (tự tin quá!) – Shin ngừng một lát rồi tiếp – Nói thiệt với em là hồi ở bên Hàn anh quậy lắm, tưng bừng cả trường luôn, đánh nhau, đâm chém toàn là anh đầu sỏ. Ba mẹ anh mới bắt anh về Việt Nam để “tu”.

_Vậy bây giờ anh sống một mình à?

_Ừ … Hôm nào em qua nhà anh chơi.

_Thôi không dám! – Nó bĩu môi.

Cả buổi hôm đó hai đứa toàn nói chuyện trên trời dưới đất.

Sau đó, Shin đưa nó về đến đầu đường. Nó không cho anh chàng đưa nó vô nhà, sợ anh hai nó chọc. Nhờ hôm nay mà nó đã hiểu thêm chút chút về Shin, nó không ngờ một người đẹp trai, lịch lãm như Shin lại từng một thời “vang bóng giang hồ”. Nhưng không hiểu sao, nó cảm thấy rất vui và ấm áp khi ở cạnh Shin.

Shin cũng biết thêm vài điều về nó. Nhất là cái tính ngang như cua thì không ai sánh bằng. Ngả người lên chiếc nệm trong phòng mình, Shin mỉm cười thích thú:

_Đúng là công chúa ngang ngược … Mình đã dao động vì con bé ấy rồi sao?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s