[CHAPTER 7] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Trước quán cafe Huyền Ngân. 7 giờ 5 phút.

_Ê!!! – Nó chạy tới, thở hồng hộc.

Shin quay mặt lại. Nó vù tới, mém lao đầu vào cái cây trước mặt. Shin đỡ tay nó, nói:

_Gì mà chạy như ma đuổi thế?

Nó không còn sức cãi lại, chỉ biết gập người lại thở. Đợi mặt nó hết đỏ gay như hồi vừa chạy tới, Shin mới chỉ vào chiếc limo đậu trước mặt hai đứa.

_Đi bằng cái này này, cô lên đi.

Nó ngoan ngoãn bước lên, miệng lẩm bẩm, đủ để Shin nghe thấy:

_Đi bằng xế hộp thì làm sao ngắm cảnh!

Shin phì cười:

_Cô nhắm mình lết bộ nổi không mà còn lắm chuyện?!

Nó không nói gì. Shin ngồi lên xe, cạnh nó, rồi đóng cửa xe lại. Nó bắt chuyện trước:

_Anh là Hàn Quốc chính hiệu hả? Sao nói tiếng Việt sõi thế?

_Mẹ tôi là người Hàn, còn ba tôi là người Việt. Ba tôi ngày xưa là du học sinh Việt Nam qua Hàn du học rồi gặp và yêu mẹ tôi, rồi cưới mẹ tôi và làm việc ở Hàn luôn không về nước.

Nó hỏi tiếp:

_Thế anh về Việt Nam làm gì? Kiếm vợ à? – Nó cười ma mãnh.

Shin nhìn xéo nó, nói:

_Ở bên đó quậy quá, bị chuyển về đây để học tiếp đại học!

_Đại học? – Nó kinh ngạc – Vậy … vậy tui phải gọi anh bằng anh hả?

Shin thích thú nhìn thẳng vào nó:

_Cô nhỏ hơn tôi à? Học lớp mấy?

_11.

_11? Hèn chi mặt non choẹt, tưởng như búng ra được cả sữa ấy! – Shin nhạo nó.

Nó tức giận búng cái bụp vào vành tai Shin:

_Búng ra sữa nè! Anh tưởng lớn tuổi hơn tôi là hay lắm sao? Xì!

Nói rồi nó quay đi chỗ khác, mặc cho Shin ôm lấy cái tai đáng thương kêu oai oái. Ngồi trong xe, đang thả hồn vào dòng người tấp nập trên phố thì bỗng điện thoại nó rung lên trong túi, lại số lạ. Nó vội bắt máy:

_Alô?

<Là Danh đây … Thùy Anh có rảnh không? Đi ăn sáng với Danh nhé …>

Hơi bị ngạc nhiên, nhưng nó kịp trấn tĩnh lại, nói:

_À, hôm nay tôi bận, không đi được rồi, để hôm khác nhá!

Thoáng im lặng. Rồi một một giọng buồn buồn vang lên:

<Ừ, vậy để bữa khác … Thôi Danh cúp máy đây.>

Nó khẽ “Ừ” và sau đó là những tiếng “Tít tít tít”. Nhét điện thoại vào túi, nó chợt phát hiện Shin đang nhìn mình. Nó nói:

_Làm gì mà nhìn em? Chưa thấy người ta nghe điện thoại bao giờ à?

Shin bật cười:

_Chịu xưng em rồi đó hả? Mà ai vừa gọi điện cho em vậy?

Nó lại nói ngang:

_Em không có tính vô lễ với người lớn tuổi hơn mới gọi anh bằng anh đấy nhá, đừng tưởng bở! – Nó ngừng lại một lát rồi tiếp – Còn người vừa gọi điện cho em là ai, sao em phải báo cáo với anh?

_Cho anh biết không được à?

Nó nói cộc lốc:

_Bạn.

_Bạn trai?

_Không, bạn bình thường! – Tự dưng máu chảnh trong người nổi lên, nó tiếp – Mà anh thắc mắc thế cũng phải, đẹp như em không ai theo đuổi thì hơi lạ chứ gì?

Shin bĩu môi:

_Thôi đi, cho em xem cái này! – Nói rồi Shin móc di động ra, mở hộp tin, đưa cho nó. Nó sững người, há hốc kinh ngạc trước quá trời tin nhắn yêu thương, lời lẽ nồng nàn, ngưỡng mộ, … gởi cho Shin, bởi quá trời số điện thoại khác nhau.

Nó lắp bắp hỏi:

_Gì thế này?

Shin giật lại điện thoại, nói:

_Của fans đấy!

_Fans? – Nó ngã ngửa.

_Ừ, anh tốt nghiệp Học viện sân khấu điện ảnh, từng tham gia nhiều phim rồi, nhưng là vai phụ thôi, còn non mà …

Nó không tin vào tai mình, Shin thấy ghét đang ngồi trước mặt nó là diễn viên Hàn Quốc ư? Nó nhắm mắt lại, lắc đầu nguầy nguậy rồi quay qua chỗ khác.

Hôm đó, ba giờ chiều nó mới về tới nhà. Cả buổi, nó và Shin rong ruổi khắp nơi trên chiếc limo đen tuyền. Hết Bến Nhà Rồng rồi qua Viện bảo tàng, hết Viện bảo tàng thì đi Sở thú, … Trưa, hai đứa ghé vào một nhà hàng cao cấp. Nó được ăn một bữa no nê, thịnh soạn hết chỗ chê! Nó để ý một điều: Shin vung tiền như vung lá, mua cái gì đều khuyến mãi thêm câu: “Không cần thối tiền thừa!”. Nó chả ưa mấy loại công tử như Shin, vì nó biết thế nào là đói mà không có cái ăn, thế nào là áo rách mà không có cái mặc. Nó đã trải qua những điều đó suốt mấy năm tháng tuổi thơ cho đến khi cô nhi viện nhận hai anh em nó về. Có lẽ do sống trong nhung lụa từ nhỏ, Shin đã không nghĩ được rằng, ngoài những đại thiếu gia như anh thì trên đời còn rất nhiều cuộc sống bất hạnh khác. Có thể những đồng tiền thừa khi Shin mua một thứ vô bổ gì đó lại là cả một gia tài đối với họ …

—-oOo—-

Sáng hôm sau. 11T4.

Nó bước vào lớp, chưa kịp ngồi thì Thường Khánh từ đâu bay lại chụp cổ tay nó. Vẻ mặt lạnh lùng của anh chàng thoáng tức giận:

_Hôm qua hình như cô đi với chàng nào ngoài đường à?

Nó giằng tay ra:

_Vô duyên! Tôi đi với ai kệ tôi! Anh có phải má tôi đâu mà hỏi cung tôi khiếp thế?

Chợt nhận ra mình hơi bị vô lý, Thường Khánh liền hạ giọng:

_Xin lỗi …

Nó ngồi xuống:

_Không sao đâu, mà làm sao anh biết?

_Thì thấy mới biết! Mà người đó là ai vậy?

Nó chun mũi. Một ý tưởng lóe lên, nó nói:

_Bạn trai tôi đấy!

_Bạn trai?

_Ừ.

Ánh mắt anh chàng thoáng lộ vẻ bối rối làm nó phải phì cười:

_Đùa anh đấy! À mà chuyện hôm anh nói với tôi “…” là thật hay giỡn thế?

Mặt nóng bừng, Thường Khánh vội đánh trống lãng:

_Chuyện đó … À mà cô làm bài tập Sinh học chưa? Tui bí rồi. Chỉ tui nhé!

Nó định quát “Lái giỏi nhỉ????” nhưng thấy ngại nên thôi. Vừa lúc đó, Hy Vân từ ngoài cửa lớp bước đến bàn nó, cười nham hiểm:

_Càng ngày càng tiến triển nhỉ? – Cô ả liếc nó cười cười làm nó chợt rùng mình, rồi cô ả nói với Thường Khánh – Bác trai bảo tối nay em qua nhà ăn cơm chung đấy, chiều nay bác về Việt Nam …

Thường Khánh không nói gì, Hy Vân tiếp:

_Tối anh qua rước em nhé, bác trai bảo thế!

_… – Vẫn nín như hến.

_Không có chuyện gì thì em về lớp đây. – Hy Vân nhìn sang nó bằng vẻ mặt khinh khỉnh pha chút ghen tức, nói – Hạnh phúc nhỉ? Ráng giữ nhé, chẳng còn nhiều thời gian vui vẻ thế đâu! …

Cô ả phá lên cười một cách khó hiểu rồi bước về lớp.

Nó không để ý đến câu nói đó, chỉ bảo với Thường Khánh:

_Chậc! Anh vô tình quá, để vị hôn thê độc thoại thế mà coi được à?

_Hôn thê hôn thê! Cô không nói cũng chẳng ai bảo cô câm đâu!!! – Thường Khánh tức tối quát lên. Nó im bặt. Nói nữa mắc công nghe chửi.

—-oOo—-

Tan trường…

_Thùy Anh!!! – Nó và con Lam vừa đang mãi mê tám chuyện vừa dắt xe ra cổng thì cách xa ở phía sau vang lên tiếng gọi của Lâm Danh. Nó quay lại, anh chàng vừa chạy đến – May quá, bạn chưa về …

_Có chuyện gì?

_Bây giờ bạn rảnh rồi chứ?!? Đi ăn với tui nhá! – Anh chàng nhìn nó với đôi mắt khẩn khoản.

Hôm nay nhà cô dạy thêm có đám. Cô cho nghỉ. Nó bèn gật đầu đồng ý:

_Được!

Mặt Lâm Danh chẳng mấy chốc lại tươi roi rói. Anh chàng cười tươi hơn hoa:

_Hay quá, vậy chúng ta đi thôi!

Nó quay qua nhỏ Lam:

_Bồ về đi! Mình đi ăn với bạn này …

_Ừ, đi chơi vui nghen! – Nhỏ Lam nhoẻn miệng cười với nó rồi dắt xe đi.

Nó quay lại phía Lâm Danh:

_Chúng ta đi đâu?

_Cứ chạy theo Danh đi.

Nói rồi Lâm Danh leo lên xe, đạp đi. Nó đạp theo sau.

Khoảng 15 phút sau, Lâm Danh dừng xe lại trước một quán nước trong một ngõ hẹp. Không gian nới đây rất là yên tĩnh, chỉ toàn là cây, chim chóc. Có một hòn non bộ bên phải khi nhìn vào, nước tuôn trắng xóa như một cái thác thu nhỏ. Một nhân viên chạy ra dắt xe vào giúp hai đứa. Nó và anh chàng bước vào quán, Lâm Danh đi trước, nó theo sau. Đến bàn tiếp tân, Lâm Danh đứng lại nói gì đó với chị quản lý. Chị quản lý đưa một chiếc chìa khóa cho anh chàng.

Anh chàng quay qua nó:

_Đi thôi!

Dù rất tò mò nhưng nó không hỏi. Đến một cái room có chữ V.I.P to đùng ngoài cửa, Lâm Danh nhẹ nhàng mở khóa, rồi quay sang lấy tay bịt mắt nó lại, nói thầm:

_Chuẩn bị ngạc nhiên nhé …

Nó chưa kịp hỏi thêm gì thì Lâm Danh mở cửa và kéo nó vào phòng, rút tay mình khỏi đôi mắt nó. Sững sờ. Bàng hoàng. Kinh ngạc. Trong một căn phòng rộng lớn, cơ man bao nhiêu là hoa violet. Một màu tím huyền ảo bao trùm không gian quanh nó. Cả cái bàn uống nước cũng vậy, dưới lớp kiếng mỏng là những đóa hoa violet mang một màu tím mộng mơ. Rồi đến mấy cái ghế cũng được bao phủ bới một màu tím của violet.

Nó hỏi, không chớp mắt, ú ớ:

_Sao … Sao anh biết tôi thích violet?

Lâm Danh nháy mắt:

_Không quan trọng, quan trọng là bạn thấy đẹp không đã?

Nó gật gật như rô bốt:

_Đẹp … đẹp lắm!

Lâm Danh cười, ánh mắt biểu lộ sự sung sướng:

_Không đẹp sao được, cả ngày trời đó.

Nó kinh ngạc tập hai:

_Anh tự tay làm hết sao?

_Chứ có ai giúp nữa?

Nó không hỏi thêm nhưng nó biết chắc chắn là phải tốn nhiều công sức, thời gian và tiền bạc lắm, tất cả chỉ vì nó thôi sao? Mà đúng thiệt. Căn phòng violet này là ý tưởng của riêng Lâm Danh, không liên quan gì đến Hy Vân cả. Lúc bắt tay thực hiện thì cũng có mình Lâm Danh làm, chỉ vì anh chàng muốn làm nó cảm động …

_Ngồi đi! – Tiếng nói của Lâm Danh đánh thức nó (đang chìm đắm trong căn phòng violet). Nó ngồi xuống như đã được lập trình sẵn. Anh chàng lại nhẹ nhàng lên tiếng – Thùy Anh uống gì?

_À … Cocktail! – Nó cười thân mật.

Lần đầu tiên Lâm Danh được chiêm ngưỡng nụ cười thiên thần của nó dành cho mình, khỏi nói anh chàng hạnh phúc cỡ nào.

Buổi hẹn hôm đó kết thúc êm đẹp. Nó vui, còn Lâm Danh thì hạnh phúc. Anh chàng theo nó về tận nhà (để yên tâm rằng không có chuyện gì xảy ra với nó trên đoạn đường về).

—-oOo—-

Nhà Thường Khánh.

Thường Khánh về đến nhà, vừa bước vào ngôi nhà khổng lồ nhưng không có hơi ấm gia đình, ngước lên thì đã thấy ba mẹ đứng trước mặt mình. Thường Khánh nhìn đi chỗ khác. Không như những đứa con có ba mẹ đi xa bao năm trở về, ánh mắt anh chàng không biểu lộ chút vui mừng.

_Ba … Mẹ … – Nói lấy lệ.

Vẻ mặt nghiêm nghị của ba Thường Khánh vẫn thế sau chín năm không gặp, cứ như Thường Khánh không phải là con của ông ta vậy. Từ nhỏ, ông ta đã không tỏ ra một chút gì gọi là thương yêu đối với anh chàng … Chỉ có bà Yến – má Thường Khánh thì lao đến ôm chầm lấy anh chàng và nói trong màn nước mắt:

_Con trai của mẹ, mẹ có lỗi với con … – Hai bàn tay mềm mại của bà Yến ôm sát đầu và mặt Thường Khánh, vuốt ve, nước mắt vẫn tuôn như mưa – Chín năm … Chín năm rồi mẹ mới được ôm con như thế này, mẹ xin lỗi con, xin lỗi vì mẹ đã không làm tròn trách nhiệm của một người mẹ … – Bà Yến không kìm nỗi lòng mình, khóc như muốn ngất đi. Bà ấy phải vịn chặt vào tay Thường Khánh.

Trong trường hợp như thế này, đứa con nào mà không xúc động cho nỗi. Nhưng mặt Thường Khánh vẫn cứ đớ đờ ra, lạnh lùng, không một ki-lô-gam cảm xúc nào dù người đàn bà đang đứng trước mặt anh là mẹ ruột của mình. Bà quản gia vội dìu lấy mẹ Thường Khánh.

Anh chàng kéo cái túi lên vai:

_Con lên lầu đây…

_Con đứng lại cho ba! – Ba của Thường Khánh gắt lên ra lệnh khi anh chàng toan bước lên cầu thang. Thường Khánh chựng lại. Ông tiếp – Nghe ba nói đây, đi lên lầu tắm rửa, lát nữa ra garage lấy xe đi đón Hy Vân!

Chẳng hứng thú gì nhưng Thường Khánh không muốn cãi lại. Xưa nay anh chàng vốn như vậy mà, vâng lời như một con ro-bot được lập trình sẵn. Càng ngày Thường Khánh càng giống một khúc cây trong ngôi nhà của mình. Anh chàng chần chừ mất mấy giây như đang suy nghĩ điều gì đó rồi bước đi trước ánh mắt như giám sát của ba mình.

—-oOo—-

  Tối.

Ánh đèn đường hắt lên ô cửa kính chiếc BMW.

_Anh chẳng vui vẻ gì khi đi với em nhỉ? – Hy Vân lên tiếng phá tan không khí im lặng ngột ngạt trong xe.

_…

Cô ả bật cười:

_Anh đừng như thế chứ! Nói gì đi!

_Cô im lặng không được à? – Giọng lạnh lùng.

_Anh … – Hy Vân dừng lại một chút như đang cố ghìm sự tức giận vào lòng – Tại sao anh không chấp nhận em? Em đã làm tất cả rồi mà!

Thường Khánh cười cười khó hiểu:

_Đừng cố gắng nữa! Tôi và cô không bao giờ thuộc về nhau đâu …

Vừa nói đến đó thì xe đã đỗ trước hai cánh cổng to đùng nhà Thường Khánh.

Hy Vân mở cửa xe, cười nham hiểm, nói thầm “Để xem! Anh sẽ là của em…”. Hai người đi vào, cánh cổng tự động mở ra.

Ngoài vườn, má Thường Khánh và bà quản gia đang loay hoay chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn ngoài trời. Thoáng thấy ba má Thường Khánh, Hy Vân đưa tay vòng qua cánh tay Thường Khánh, tất nhiên là super coolboy nhà ta vội kéo tay ra rồi nhưng Hy Vân níu lại, nói nhỏ:

_Ra vẻ thân mật một chút cho ba anh vui không được à?

_Không bao giờ có chuyện này đâu!

_Không vì ba anh thì vì con bé Thùy Anh vậy!

_Cái gì? – Thường Khánh tỏ vẻ tức giận nhìn Hy vân nhưng cô nàng đã kéo anh ra trước mặt “song thân”.

Hy Vân tươi cười, tay vẫn khư khư quấn quanh tay Thường Khánh:

_Cháu chào hai bác, hai bác đi đường có mệt không ạ?

Bà Yến vui vẻ:

_Cảm ơn cháu, hai bác không mệt lắm đâu…

Bà liếc nhìn chồng mình. Ánh mắt ông tỏ vẻ hài lòng khi thấy con trai mình thân thiết với “dâu tương lai”.

_Ừm … Ba con dạo này vẫn khỏe chứ?

_Dạ! Cảm ơn bác đã quan tâm… Ba con hiện đang ở Đài Loan. Ông vẫn khỏe ạ…

_Ừ. Cho ta gửi lời thăm ba con.

_Dạ…

Bà Yến nhìn đồng hồ rồi nói với mọi người:

_7 giờ rưỡi rồi, thôi ta ăn đi … Chắc hai đứa nó cũng đói rồi! – Bà hiền từ nhìn Thường Khánh và đứa con gái mà hai ông bà đã chọn làm con dâu nay mai.

Ba Thường Khánh chọn Hy Vân làm con dâu không chỉ vì ông và ba Hy Vân là bạn thân mà còn vì lúc công ty của ông tưởng chừng phải phá sản (lúc chưa sinh Hy Vân và Thường Khánh) thì chính ông Luân – ba Hy Vân đã dùng tài chính để vực công ty của ông bạn thân dậy. Nhờ ông Luân mà ba Thường Khánh và gia đình anh chàng mới có ngày hôm nay. Thế nên theo ông, cho hai đứa trẻ kết hôn với nhau không chỉ vì tình mà còn vì ân nghĩa nữa … Bà Yến thì sao cũng được, chỉ cần chồng mình gật thì bà sẽ gật theo …

Gắp miếng thức ăn vào chén, ba Thường Khánh cất tiếng:

_Đợi hai đứa tốt nghiệp cấp Ba thì ba sẽ cho hai đứa đính hôn!

Thường Khánh mém sặc nhưng không phản ứng lại. Hy Vân vui vẻ ra mặt, vội hỏi lại:

_Thật hả bác?

_Ừ …

_Con cảm ơn bác!

Bất ngờ, Thường Khánh đứng bật dậy, vẻ mặt không vui, nói:

_Con ăn xong rồi, con lên nhà trước.

Không đợi ai lên tiếng, Thường Khánh kéo ghế quay đi. Ba anh thoáng cau mày nhìn theo con trai, vẻ không hài lòng. Bữa tối tiếp tục.

Đang lang thang làm mấy trò bói toán vớ vẩn trên mạng thì nick yahoo của Thường Khánh sáng lên, nó vội click chuột vào. Chat room.

_Ê, không đi đâu chơi à? – Nó hỏi.

<Đi đâu?>

_Hỏi thế thôi. Anh làm bài tập Toán chưa? Khó quá, tui bó tay!

<Chẳng còn tâm trạng làm bài.>

_Sao thế?

<Cô nhiều chuyện quá!>

_Tui quan tâm mới hỏi! Chán anh quá.

Không ai nói ai gì nữa. Tiếng đánh máy thôi vang lên trong hai căn phòng. Không thấy Thường Khánh lên tiếng, nó đành bắt chuyện trước:

_Ê, đang buồn gì à?

<Buồn gì?! Suy nghĩ lung tung quá!> – Giọng bực bội.

_Thì thôi! Không quan tâm tới anh nữa, tui đi ngủ đây!

<Ê! Khoan!>

_Gì?

Ba phút chờ đợi, nó bắt đầu mất kiên nhẫn:

_Nói gì nói đại đi!!!!!

Một phút ba mươi giây sau:

<Thôi đi ngủ đi. Ngủ ngon nha!>

_Aishhhh… Chọc tức tui đó hả? Thôi out đây. Goodnight!

<Fabulus_Girl is now offline> Nói là làm, nó tắt computer rồi phóng cái vèo lên nệm, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mà không biết rằng tại một căn phòng rộng hơn phòng nó, ở một cái biệt thự to hơn biệt thự nhà nó, có một người đang nghĩ, đang nhớ về nó.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s