[CHAPTER 6] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Tan học, nó lấy xe đạp ra và cắm đầu chạy. Lúc này nó chỉ muốn về nhà, ụp mặt xuống gối hét một trận cho đã … Đang phi với tốc độ ngang ngửa mấy bạn gió thì nó chợt nhân ra có một tên con trai giống hệt Thường Khánh đang đứng bên đường. Nó chạy chậm lại, mở to mắt để nhìn kĩ xem có phải anh chàng không … Mất ba giây, nó nhận ra thằng chả đúng là Thường Khánh. Theo bản năng, nó toan băng qua đường hỏi xem tại sao hôm nay bỏ học nhưng sực nhớ ra chuyện vừa rồi, lại thôi … Nó quay mặt, chạy tiếp thì bỗng đằng sau có tiếng thắng xe chói cả tai “KÉTTTTT … ” sau đó là “RẦM!”.

Nó giật mình quay lại rồi bật ra tiếng thét hoảng hốt:

_Thường Khánh!!!

Nó chạy lại, mắt long lanh như sắp khóc. Người vừa bị xe đụng là Thường Khánh. Nó quỳ xuống, lay lay vai anh chàng (lúc này đang nằm dưới đất, hai mắt hắm nghiền). Ông tài xế bước xuống, càu nhàu:

_Bộ không biết băng qua đường à? May mà tui thắng lại kịp …

Nó ngu người nhìn ổng rồi hét lên trong đầu “Nói gì thế? Tông phải người ta mà còn la may à?”. Bất ngờ, Thường Khánh bật dậy, đứng lên, phủi phủi áo quần như chưa có chuyện gì xảy ra. Nó ngớ người “Lại cái quái gì xảy ra đây?”. Thường Khánh kéo nó dẹp vào lề. Ông tài xế trèo lên xe, bực bội.

_Anh chưa chết hả? – Nó ngơ ngác, tất cả chỉ như một màn kịch.

Thường Khánh nhìn nó bằng đôi mắt lãng tử:

_Chết cho cô mừng à?

Nó toan hỏi về chuyện Mạnh Khoa nói, nhưng thấy sượng sượng, lại thôi …

_Anh không sao vậy tui đi á!

Nó quay đi. Nhưng Thường Khánh đã nắm hai tay nó, kéo lại:

_Cô suýt khóc vì tôi đấy à?

Nó đỏ mặt, nhìn xuống đất:

_Còn… còn lâu!

Nó giật hai tay mình ra khỏi lòng bàn tay hắn nhưng Thường Khánh càng siết chặt hơn:

_Tôi chỉ nói một lần thôi, nghe cho kĩ đấy!

_Chuyện gì? – Nó ngước lên.

Thoáng im lặng, mắt Thường Khánh lộ vẻ bối rối rồi anh chàng bỗng bật ra thành câu:

_Tôi … Tôi yêu em!

Nó như chết sững. Ba hotboy tỏ tình với mình cùng một ngày, không shocked mới lạ. Trong trường hợp này, người ta thì shocked vì sung sướng, nhưng nó thì shocked vì bàng hoàng. Nó thẫn thờ nhìn sâu vào đôi mắt sắc lạnh của Thường Khánh, lắp bắp:

_Anh … Anh nói gì?

Thường Khánh phát cáu, buông hai tay nó ra:

_Mệt cô quá, tôi đã bảo là nghe cho rõ, không nhắc lại lần hai!

_Nhưng tui chưa nghe rõ! – Nó ngước mặt lên, cãi.

Thường Khánh nhìn nó, nổi quạu:

_Tự đi mà hiểu lấy! Đồ con cua! – Rồi anh chàng quay lưng đi trước sự ngỡ ngàng không thể nào hơn của nó. Nó cũng tức mình chạy lại chỗ chiếc xe của mình, lẩm bẩm:

_Sặc! Tỏ tình kiểu đó thì ai mà đồng ý cho nỗi! – Nó le lưỡi.

Có một điều mà nó không biết, và cũng chẳng ai biết, ngoại trừ bà quản gia. Ba tếng đồng hồ trước khi gặp nó, tại phòng riêng của Thường Khánh.

_Thùy Anh, xin em hãy … Thế thì kỳ quá! – Giọng Thường Khánh vang lên tức tối. Anh chàng ngồi phịch xuống giường, gãi đầu gãi tai – Nói thế nào bây giờ? Nghe cứ sượng sượng, không quen miệng tí nào!

Thì ra anh chàng coolboy nhà ta đang kiếm cách tỏ tình. Nhưng từ nhỏ đến lớn, chẳng bao giờ biểu lộ tình cảm, nên chuyện này đối với Khánh tất nhiên là rất khó.

_Mạnh Khoa nói đúng, nếu mình không nói thật tình cảm với con cua đó, thì mình cũng chỉ là một thằng hèn mà thôi … Có sao nói vậy, mày làm được mà! – Thường Khánh đứng bật dậy, ánh mắt tràn trề quuyết tâm, thế mà khi gặp nó, lại ra thế này đây.

Sau đó là thời gian nghiền ngẫm những cuốn sách về tâm lý con gái, thời gian chọn đồ mặc (nhiều quá, chẳng biết cái nào đẹp)… Lại còn vì nó mà suýt nhập viện vì bị xe tông khi băng qua đường, thế mà có người vẫn không chịu hiểu cho.

—-oOo—-

7h tối, tại nhà nó.

_Thùy Anh!!!! – Tiếng anh hai nó vang lên sau cánh cửa gỗ.

Nó đang đọc dở cuốn manga, lật đật chạy ra mở cửa:

_Gì vậy anh hai?

_Có thằng nào kiếm mày ngoài cổng kìa!

Nó vỗ vai ông anh, cười cười:

_Giỡn hoài! Thôi để em đọc truyện!

Nó toan đóng cửa thì anh nó ngăn lại:

_Tao rảnh quá ha! Bạn mày đứng trước cửa thiệt kìa, không tin thì ra ngòai đó coi đi!

Nó nhìn anh hai ngờ vực rồi chạy lại kéo rèm cửa sổ ra. Người đang đứng dưới đó là Thường Khánh. Nó lầm bầm “Sao không chịu gọi điện thoại, đúng là…”. Anh hai nó tiến lại:

_Sao bạn mày quen toàn hotboy thế? Nhìn mày vậy mà còn đào hoa hơn anh mày nữa!

Nó giãy nãy:

_Là bạn thôi mà!

_Thiệt không?

_Thiệt!!!

_Thiệt hả?

_Thiệt mà! Không tin thì thôi!!! – Nó hét toáng lên rồi chạy như bay xuống lầu.

Giờ thì nó đang đứng trước mặt Thường Khánh.

_Anh làm gì ở đây thế? – Nó hỏi, giọng cằn nhằn.

Thường Khánh nhìn nó một hồi lâu khiến nó khó chịu, quát:

_Gì mà nhìn mãi thế?!?

_Đi ăn, tui đói bụng quá! – Thường Khánh lên tiếng, thái độ không giống như thường ngày.

Nó lại giở thói bướng bỉnh vốn có ra:

_Mắc mớ gì tui phải đi!

_Mới chưa đầy hai tuần, định quịt hả?

“Lại cái vụ ô sin, quên mất!”. Nó nghĩ thầm.

_Thôi được rồi, dù gì tui cũng chưa ăn cơm! – Thường Khánh nghe tới đó thì liền lôi nó đi:

_Vậy thì đi thôi!

Ra tới đầu ngõ, đang đi thì …

_Ủa, Thùy Anh?

Nó và Thường Khánh đồng loạt ngẩng mặt lên:

_Mạnh Khoa? – Hai đứa đồng thanh.

Mạnh Khoa nhìn Thường Khánh, cười:

_Suy nghĩ lại rồi hả? – Thường Khánh không nói gì, Mạnh Khoa bèn nhìn nó, tiếp – Định vào rủ cô đi chơi nhưng có “hoàng tử” rước rồi thì thôi vậy, hai người đi vui vẻ nghen!

Nói rồi, Mạnh Khoa nhìn Thường Khánh bằng đôi mắt khó hiểu. Khi đi phớt qua thường Khánh, Khoa còn đặt tay lên vai anh chàng, mỉm cười:

_Cạnh tranh công bằng mà …

Khoa vừa đi được vài bước thì nó quay lại, nói lớn:

_Đợi đã! (Mạnh Khoa dừng lại, quay nhìn nó) Hay là mình đi chung đi!

Cả hai hoàng tử đều tròn mắt nhìn nó:

_Đi chung???

Nó vô tư:

_Ừ, chẳng phải càng đông càng vui sao?

Mạnh Khoa tiến lại:

_Cô không sợ tôi làm kỳ đà cản mũi hai người hẹn hò à?

Nó cười hồn nhiên:

_Hẹn hò gì? Đi ăn thôi mà, phải không “đồ vô duyên”? – Nó quay lại nhìn Thường Khánh, lúc này sự giận dữ đang thể hiện qua ánh mắt.

_Thì ừm … – Thường Khánh ậm ự trong họng.

_Thấy chưa? Đi thôi! – Nó hồn nhiên kéo Mạnh Khoa đi.

Hai người đi đằng trước, vui vẻ nói cười, tía lia biết bao nhiêu là chuyện, không để ý rằng có một cục lửa đang lầm lũi bước đằng sau. “Cái con cua này, bao giờ em mới chịu hiểu cho tôi đây? … ”

_Nhiều chỗ bán trang phục Halloween thật! – Nó nhìn hai bên đường mọc đầy các shop bán đồ cho Halloween mà lòng háo hức.

Mạnh Khoa đồng tình:

_Ừ, ở Hà Nội đón Halloween cũng lớn lắm!

Nó quay qua Thường Khánh:

_Còn trường cũ của anh thì sao?

Đáp lại nó chỉ là gương mặt hình sự lạnh băng và sự im lặng của Thường Khánh. Nó vội hỏi:

_Này này, có nghe tôi nói gì không?

Nó lấy tay huơ huơ trước mặt Thường Khánh, không hiệu quả. Nó bèn đấm lên lưng anh chàng, hét:

_Anh làm gì vậy? Hồn lìa khỏi xác rồi kìa!

Thường Khánh giật mình:

_Gì cơ? Hồn gì?

Nó thở dài ngán ngẩm:

_Anh đi với tụi tui mà hồn thì cứ để đâu đâu! Chán anh quá.

Thường Khánh im lặng. Mạnh Khoa cười cười, khó hiểu. Nó ngu người:

_Các anh làm gì mà như hai tên tâm thần thế hả? – Hai tên con trai chưa kịp phản ứng gì thì nó chợt reo – A! Bánh bao! Đói bụng quá!!!

Mạnh Khoa và Thường Khánh đồng thanh:

_Để tui đi mua!

Hai anh chàng giật mình, nhìn nhau chòng chọc. Mạnh Khoa thì bình thường nhưng Thường Khánh thì có vẻ muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Thấy có dấu hiệu không tốt, nó vội chữa lửa:

_Hai anh đi luôn đi, mỗi người mua cho tui một cái!

Rồi nó đẩy hai anh chàng đi. Một mình nó đứng lại, thầm nghĩ “Haizzzzzzz… Biết bao giờ chuyện này mới kết thúc hả trời???” Nó thở dài quay lại thì đụng phải một người đang đứng nghe điện thoại, dáng vóc có vẻ sành điệu đúng nghĩa dân chơi. Nó rối rít:

_Xin … xin lỗi! – Nó ngước lên và há hốc trước gương mặt quá chuẩn của anh chàng vừa bị nó đụng phải… “Người Việt Nam đây ư? Nhìn giống Hàn Quốc thấy mồ! Nhưng mà dù là người nào thì cũng công nhận tên này đẹp trai ra phết!!!”

_Xin lỗi là xong à? – Tiếng nói của anh chàng cất lên cắt đứt dòng suy nghĩ của nó.

“Câu nói thiếu lịch sự không hợp với bề ngoài thanh lịch chút nào!”. Nó nghĩ:

_Chứ anh muốn gì? – Nó nói, giọng ba gai không chịu được.

_Đền!

_Đền thế nào? – Nó nhằn.

_Tạm thời chưa nghĩ ra!

_??!!

_Đưa điện thoại cô đây, đừng nói là không có à nha!

Nó trợn trắng:

_Gì cơ? Đền bằng cái iPhone của tôi á, anh vừa phải thôi!

Tên đó đưa tay lên trán:

_Muốn khùng với cô luôn! Đưa điện thoại, tui gọi lấy số, khi nào nghĩ ra tui sẽ gọi cho cô.

_À … – Nó gật gù.

_Nhanh lên! – Tên đó thúc.

_À thì số tui là 0909727***! – Nó nói.

Tên đó vừa ghi xong số nó thì đằng sau vang lên một giọng nói ồm ồm bằng tiếng Hàn, có nghĩa là:

_Xe đã chuẩn bị sẵn sàng, mời cậu chủ về nhà!

Hắn quay lại, đáp bằng tiếng Hàn:

_Ừ, cho xe tới đi! – Rồi hắn quay qua nó, nháy mắt, nói (bằng tiếng Việt) – Tối nay tui sẽ gọi cho cô!

Nói rồi hắn leo lên xe. Chiếc limo đen phóng đi giữa dòng xe cộ tấp nập. Nó sững sờ “Người Hàn ư?”. Vừa lúc đó, Mạnh Khoa cầm bịt bánh bao chạy lại. Thường Khánh đi sau.

Mạnh Khoa hỏi:

_Vừa nói chuyện với ai thế?

Nó lắc đầu:

_Một người đẹp trai …

Mạnh Khoa và Thường Khánh thấy đau đau tim, “Đẹp … đẹp trai?”

11h30. Phòng nó.

Bóng tối đã bao trùm lên mọi cảnh vật. Phòng nó hắt ra ánh sáng leo lét của ngọn đèn ngủ. Trong phòng, nó đắp chăn ngang người, gương mặt xinh xắn ánh lên một nét đẹp thanh thoát, nó hít vào thở ra đều đặn. Bỗng bé dế iPhone rung lên bần bật, bản Pabo Sarang nổi lên đánh thức nó. Nó vội quờ quạng trên đầu giường, bắt máy, giọng ngái ngủ:

_Alô? …

<Tôi đây, mới giờ này đã ngủ rồi à?>

Nó bừng tỉnh, dụi dụi mắt:

_Anh là cái người tôi đụng phải hồi nãy á hả?

<Chứ ai!?>

_Giờ này gọi tôi làm gì?

<Ê! Định trốn à? Cô còn nợ tôi đấy nhá!>

Nó gãi đầu, nhăn mặt. Sao nó toàn mắc nợ mấy tên con trai thôi nhỉ? Cất giọng uể oải, nó nói:

_Vậy bây giờ anh muốn gì?

<Ngày mai đưa tôi đi thăm thành phố nhá. Tôi vừa về Việt Nam, chưa đi đâu chơi cả!>

Nó mừng húm. Tưởng gì to tát lắm. Dù sao ngày mai cũng là chủ nhật, nghỉ cả ngày mà. Nó liền gật đầu:

_OK, nhưng mọi chi phí anh lo đấy nhá, tôi chỉ là hướng dẫn viên thôi, anh phải bao ăn cho tôi nữa đấy! – Nó đặt điều kiện.

<Chuyện nhỏ!>

_Vậy thôi nha! Tui đi ngủ đây, đang ngủ ngon… – Nó định cúp máy thì tên con trai ngăn lại:

<Cô không hỏi tên tôi à?>

_Việc gì phải hỏi, mà thôi cũng được! Thế anh tên gì?

<Triệu Chấn Dương, nhớ đấy! Mà cô gọi tôi là Shin cũng được!>

Nó vặn lại:

_Shin à? Anh có đẹp trai bằng Lee Shin không mà dám tự gọi mình là Shin vậy hở?

Giọng hơi bực bực, Shin bảo:

<Tên thật của tôi đấy! Ai rảnh mà lấy tên nhân vật truyện tranh hay truyền hình làm biệt danh?>

Nó cười:

_Ờ tôi giỡn thôi mà! Vậy mai 7 giờ gặp anh ở chỗ hồi nãy nhá!

<Chỗ hồi nãy cô đụng phải tôi á hả?>

_Ừ… Mà sao anh thích nhắc lại chuyện cũ thế? Dẹp anh đi!

Nói rồi nó cúp máy, còn kịp nghe giọng cười nham nhở của Shin vang lên ở đầu dây bên kia … Nhìn vào số điện thoai Shin, nó thầm nghĩ, “Số cũng đẹp gớm!” rồi nó để iPhone lên bàn, kéo chăn trùm kín người, tiếp tục sự nghiệp lớn lao.

—-oOo—-

6 giờ là nó đã dậy. Đánh răng rửa mặt, tắm rửa, thay đồ và ba cái chuyện lặt vặt khác lấy mất năm mươi phút của nó. Làm vậy là cấp tốc lắm rồi, thường thì nó tắm hết cả nửa tiếng lận, chỉ khi có việc gấp nó mới chịu tắm nhanh thôi! Nó rón rén bước xuống nhà, cố gắng di chuyển thật nhẹ nhàng để ba nó ngủ tầng dưới không bị đánh thức, bởi thường thì nó đi như… sumô vậy (hic). Xuống tời lầu một, nó không cần rón rén như ăn trộm nữa, vì lầu một là lầu dành cho khách, mà hiện nay nhà nó chẳng có khách nào …

Nhưng vừa xuống dưới nhà, nó đã thấy ba nó đứng trong phòng tranh ảnh chung của gia đình, trước tấm ảnh ông chụp chung với mẹ nuôi ngày bà còn sống, nó thốt lên ngạc nhiên:

_Ba, ba không ngủ được ạ? Sao ba dậy sớm thế?

Ba nó ngoảnh mặt ra. Bên cạnh gương mặt rắn rỏi phúc hậu, đôi mắt từng trải, uy nghi của ông toát lên nỗi buồn thăm thẳm, ướt ướt, chẳng lẽ ông vừa khóc?

Ba nó lên tiếng:

_Ừ ba không ngủ được. Con định đâu à?

Nãy giờ đang miên man nghĩ ngợi, tiếng nói của ba làm nó choàng tỉnh, vội gật đầu:

_Dạ, con đi chơi với bạn. Lát nữa nếu không về được con sẽ gọi điện cho ba!

Ba nó hiền từ gật đầu:

_Con đi đi.

Nó chào ba rồi bước ra khỏi nhà, trong lòng vẫn còn thắc mắc “Chẳng lẽ ba vừa khóc thật sao?…”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s