[CHAPTER 5] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Nhà riêng của Hy Vân.

_Nghe nói con nhỏ Thùy Anh bị bệnh, nghỉ ở nhà nên chiều nay không đi ăn với anh được đâu nhỉ?! – Hy vân kéo rèm cửa ra, anh nắng ngập tràn căn phòng.

_Chắc thế, nhưng cô lo gì, chúng ta còn hằng hà cơ hội mà! – Lâm Danh dựa lưng vào sofa.

Hy Vân ngồi xuống, đối diện với Lâm Danh:

_Đừng chủ quan! Đợi chừng nào nó hết bệnh chúng ta sẽ tính nó sau, con nhỏ đó, búng tay cái là xong mà. Con gái như nó, đứa nào qua khỏi mấy mánh của tôi, còn bây giờ tôi phải lo phía Thường Khánh nữa_____

_Đừng nói như thế về Thùy Anh của tôi! – Lâm Danh cắt ngang.

Hy Vân bỗng ngửa mặt lên trời cười ha hả rồi nói:

_Dẹp anh đi, chẳng phải bây giờ chúng ta đang ngồi trên một con thuyền sao!? – Cô ả dừng lại một lát rồi tiếp – Và tôi là người lái con thuyền đó!

Danh ghìm cơn giận vào lòng, anh chàng thích nó nên làm sao mà không tức cho được khi Hy Vân nói về nó với cái giọng đó. Nhưng biết sao được, vì tương lai, Lâm Danh đành nhún nhường Hy Vân vậy.

_Nếu xong chuyện rồi thì chúng ta tiếp tục đi vào vấn đề chính … Anh qua đây! – Hy Vân ngoắc ngoắc Danh qua rồi ghé sát vào tai anh chàng – Chúng ta sẽ … Nhớ đấy … – Rồi cô ả ngước nhìn đồng hồ – Tôi có chuyện bận, anh về đi nhá, không tiễn.

Lâm Danh lầm lũi bước ra từ biệt thự riêng của Hy Vân, bước đi trên con đường vắng ngắt, có những lúc (như lúc này đây) anh tự hỏi “Tại sao mình phải làm như thế?”. Tại sao? Bởi vì Lâm Danh là người đi theo chủ nghĩa chiếm đoạt, việc đó biến anh thành con người của ngày hôm nay.

—-oOo—-

Thường Khánh vào lớp, thấy buồn buồn khi kế bên mình trống một chỗ. Trái tim cũng vậy, trống một chỗ … Cả ngày hôm đó Thường Khánh cứ thấy thiếu thiếu, cảm giác chưa từng có từ trước tới giờ, kể cả khi cậu còn là một cậu nhóc lớp Bảy ra sân bay tiễn ba mẹ đi Mỹ. Những năm tháng sau đó, không ba mẹ bên cạnh, cậu dần trở nên con người lạnh lùng, nhưng cảm giác trống vắng chưa bao giờ có cơ hội trỗi dậy trong cậu, vậy thì tại sao hôm nay …

_Thường Khánh nè! – Con Lam khều anh chàng – Lát nữa chúng ta tới nhà thăm Thùy Anh nhé! Ông thấy sao?

Thường Khánh im lặng một hồi lâu rồi nói:

_Tôi bận! Không đi được!

Lam nhún vai:

_Thế thì thôi vậy!

Thật ra, Thường Khánh chẳng bận gì cả, anh cũng chẳng có lý do gì để từ chối tới nhà Thùy Anh nhưng mà … Thường Khánh không những cứng đầu mà con cứng … tim nữa.

Ra chơi …

Mạnh Khoa đi lại bàn của Thường Khánh, lên tiếng:

_Nếu không đi thăm cô ấy cũng được nhưng có cần tớ chuyển lời gì với cô ấy không?

_ … – Thường Khánh vẫn cúi gằm mặt xuống bàn, làm bộ không nghe tiếng Mạnh Khoa.

Bất ngờ, Mạnh Khoa vung chân đá vào chân Thường Khánh một cú muốn gãy xương, miệng hét:

_Đồ hèn!

Đến nước này, hoàng tử băng giá không còn giả điếc được nữa, đứng bật lên, túm lấy cổ áo Mạnh Khoa:

_Cậu làm gì thế hả?

Mọi người bắt đầu tụ tập lại.

Mạnh Khoa hất tung tay Thường Khánh ra, giận dữ:

_Cậu tự nhìn lại mình đi. Không biết đối diện với tình cảm của bản thân! Cậu có xứng làm một thằng con trai không hả?

Thường Khánh tức điên. Con mãnh thú được phong ấn bấy lâu trỗi dậy:

_Tôi làm sao là chuyện của tôi, không cần cậu quan tâm!

_Đúng là tôi không cần quan tâm nhưng tính tôi chúa ghét những thằng con trai hèn nhát như cậu, không dám đối diện với bản thân. Cậu thật là thảm hại!

_Cậu … – Mặt Thường Khánh đỏ lên, gân nổi lên ráo trọi.

Anh chàng bất ngờ ngồi xuống ghế, nuốt cơn giận xuống … (Cái này gọi là “Không đau vì quá đau”). Mạnh Khoa thở hắt ra, lừ mắt nhìn Thường Khánh rồi lách đám đông đang bu đông nghịt đi xuống canteen.

—-oOo—-

Chiều hôm đó tại biệt thự nhà Thường Khánh.

Thường Khánh trong phòng riêng, trên lầu bốn, đọc sách (nói là đọc sách chứ hồn thì đang bay bay tới ngôi biệt thự cách đó khoảng 3km). Bỗng có tiếng gõ cửa ” Cộc cộc”.

_Vào đi! – Thường Khánh “hồn nhập xác”.

_Đang đọc sách à?

_Hy Vân? – Anh chàng nhìn lên.

_Ngạc nhiên thế?

Thường Khánh quay trở lại với vẻ mặt lạnh lùng:

_Tìm tôi có việc gì?

Hy Vân ngả người lên nệm của Thường Khánh, tự nhiên như đang ở nhà:

_Nhớ anh tới thăm anh không được à?

_Thích thì cứ nắm đó! Tôi xuống nhà dưới đây! – Thường Khánh vứt cuốn sách lên nệm (mém trúng mặt Hy Vân) rồi đẩy cửa ra, nhưng Hy Vân vừa kịp phi người tới chụp áo anh chàng lại:

_Em chưa nói chuyện với anh mà!

_Nói đi!

Hy Vân nhìn vào khóe mắt Thường Khánh, thốt lên:

_Em yêu anh …

_Nếu còn đến tìm tôi để nói những câu đại loại như thế thì đừng bao giờ tới đây nữa! – Thường Khánh bực dọc ra mặt.

Hy Vân nham hiểm:

_OK! Nhưng anh coi chừng người yêu bé nhỏ của anh đó, em sẽ khử nó bằng mọi cách!

Trên đầu xuất hiện bão lớn cấp 10, Thường Khánh thét:

_Tôi cấm cô đụng đến cô ấy!

Hy Vân cười lớn:

_Không chỉ là “đụng” thôi đâu! – Rồi cô ả bỏ ra khỏi phòng, sập cửa.

—-oOo—-

Cùng lúc đó, tại phòng riêng của nó.

_Anh nói sao? Thường Khánh thích tui à??? – Nó nhìn Mạnh Khoa chằm chằm mà không chớp mắt.

_Ừ …

_Hắn? Thích tui? Háháháháhá … (còn rất nhiều tiếng “há”) – Nó ngửa mặt lên trời cười sặc sụa như chưa bao giờ được cười.

Khoa ngây người hỏi:

_Cô làm gì mà cười khiếp thế, rớt răng hết bây giờ!

Nó ngừng cười, lườm Khoa rồi nói:

_Tui với hắn thấy mặt nhau là cãi lộn, sao mà hắn thích tui được! – Nó rờ trán Khoa – Tội nghiệp, sáng giờ chưa uống thuốc à?

Mạnh Khoa kéo cái gối trên giường quăng vào người nó:

_Uống thuốc?! Cho chừa này!

Nó không chịu thua, quơ lấy cái gối ôm, quất vào đầu Mạnh Khoa, cứ thế hai đứa choảng qua uýnh lại mãi cho đến khi anh hai nó mở cửa phòng và quát ầm lên thì hai đứa mới chịu “đình chiến”.

—-oOo—-

Nó đã khỏe hẳn, có thể đi học lai rồi. Nó vui lắm, với lại sẵn tiện hôm nay vào trị tội cái tên “cậu chủ hách dịch” không thèm tới thăm nó luôn.

Nó bước vào lớp, một đám bạn chạy ra hỏi han (nhất là lũ con trai):

_Thùy Anh, hôm trước ngất có sao không?

_Thùy Anh, xin lỗi hôm qua không đến thăm … – Một đứa khác nói.

_Bồ sao rồi, khỏe hẳn chưa mà vội đi học thế này?

_…

Nó nở nụ cười thân thiện với tất cả mọi người (làm mấy đứa con trai suýt chết ngất):

_Cảm ơn mấy bồ, tui đỡ hẳn rồi.

Nói rồi nó đi xuống chỗ ngồi, nhỏ Lam đã chờ sẵn, cười cười:

_Tụi nó làm như là đón trạng nguyên về làng. Như mình nè, vô tư như không có chuyện gì! – Nhỏ Lam hếch mặt lên.

Nó cười, vỗ lên vai con bạn cái chát:

_Thôi đi bà, nếu hôm qua bồ không ngồi nói chuyện với mình cả buổi tối thì hôm nay có khi cảm động muốn khóc ấy chứ!

Nhỏ Lam phẩy tay:

_Xùy, thôi đi! – Như chợt nhớ ra điều gì đó, con Lam chụp lấy tay nó – À mà hôm qua quên kể với bồ!

_Chuyện gì?

Nhỏ Lam dáo dác dòm quanh:

_Hai hôm nay, không có bồ, Thường Khánh cứ sao sao ý, hôm qua còn mém bụp nhau với Mạnh Khoa nữa____

_Cái gì? – Nó la lên làm cả lớp “ai ai cũng phải ngoái nhìn”. Nó điều chỉnh lại volume – Sao lại thế?

_Mình cũng không biết nữa. Lúc đó mình đang ở dưới canteen, lên lớp mới nghe tụi nó kể lại. Hình như là vì một đứa con gái nào đó …

Nó chắt lưỡi:

_Thế mà Mạnh Khoa không thèm nói cho mình biết … – Nó hậm hực – Mà con bé đó là ai nhỉ? Làm cả hai “cool boy” nhà ta chao đảo ngả nghiêng …

Nhỏ Lam nhún vai:

_Dù là ai thì nó cũng hên thiệt …

Ba tiếng trống vang lên. Vào học rồi, tất cả đã yên vị cả rồi mà sao Thường Khánh vẫn chưa vô, chẳng lẽ đoán trước được nó sẽ “trị tội” anh anh chàng sao? Một ý nghĩ chợt lóe lên. Mạnh Khoa và Thường Khánh đánh nhau vì một người con gái ư? Hôm qua, Mạnh Khoa lại nói với nó là Thường Khánh thích nó … Chẳng lẽ … Nó lắc đầu nghĩ thầm “Làm sao có chuyện đó được, mình khéo tưởng tượng quá, chắc tương lai làm nhà văn kế nghiệp J.K.Rowling viết truyện viễn tưởng thành công lắm đây!”. Nó phì cười, nhắc lại. ” Làm sao có thể có chuyện đó được!”.

Hôm đó, góc trái bảng xuất hiện dòng chữ “Âu Thường Khánh, nghỉ không phép”.

Ra chơi, Nhỏ Lam lên văn phòng làm một số việc, Mạnh Khoa kéo nó xuống canteen.

Nó cười cười, khó hiểu:

_Làm gì mà lôi tui xềnh xệch thế này?

Khoa nói vẻ bí hiểm:

_Hỏi nhiều quá, cứ đi thì biết!

Nó đành ngậm miệng. Xuống tới canteen, Khoa kéo ghế :

_Này ngồi đi!

Nó ngoan ngoãn ngồi xuống.

_Chờ tôi một chút, đừng đi đâu đấy!

Khoa nháy mắt với nó … rồi chạy biến. Nó không kịp nói gì. 30 giây sau, Mạnh Khoa xuất hiện trước mặt nó với một bó hồng “khủng bố”, cười tươi:

_Mừng ngày cô khỏe lại! – Ánh mắt Mạnh Khoa lúc này thật lạ, rất là … trìu mến. Nó không hiểu gì cả, phản xạ tự nhiên làm nó đưa tay ra nhận bó hồng, nói:

_Cảm ơn nhưng chuyện này là sao?

Khoa kéo ghế ngồi cạnh nó:

_Sao trăng gì, được tặng quà mà cũng hỏi à?

_Nhưng tai sao tự nhiên lại tặng hoa cho tôi? – Nó nghệch mặt ra.

_Mệt quá! Tại cô đẹp, được chưa?

Mọi con mắt của lũ con gái ở canteen ném cho nó cái nhìn ganh tị pha chút ngưỡng mộ.

Nó phì cười, chợt nhớ ra một chuyện, nó hỏi:

_À mà tui nghe nói anh và Thường Khánh vừa bụp nhau à? Sao không kể cho tui? Sao tự dưng lại oánh nhau thế, giành đồ chơi à? Hehehe … – Nó cười nham nhở.

Mạnh Khoa đanh mặt lại, nghiêm túc:

_Cô không biết tại sao tôi và hắn lại bụp nhau á? …

Nó nhăn nhó:

_Anh lạ nhỉ? Không ai nói làm sao tui biết, tui có phải thần thánh đâu …

Mạnh Khoa nhắm mắt lại, hít thật sâu rồi thở ra, nói:

_Chúng tôi đánh nhau … vì cô đấy!

_Vì tôi? – Nó ngỡ ngàng, đưa tay véo vào đùi mình một cái để biết rằng chuyện này không phải là mơ, nó cố cười – Anh đừng đùa ác ý như thế chứ … Tui là người dễ tin lắm đấy … Anh làm sao mà tui tin đó là sự thật thì___ – Nó không nói được nữa vì môi của Mạnh Khoa đã in lên miệng nó. Anh chàng vừa chồm tới và cướp đi nụ hôn thứ hai của nó trước mặt bàn dân thiên hạ. Sự ngỡ ngàng tăng lên gấp bội, mắt nó mở to hết sức có thể, nó lắp bắp – Anh làm gì thế?

Khoa thản nhiên:

Để chứng minh lời tui nói là thật!

_Anh… – Không kiểm soát được hành động, nó vứt bó hồng xuống rồi ù chạy, trong lòng ngổn ngang bao chuyện mà nó cũng không hiểu được.

Mạnh Khoa không đuổi theo mà chỉ ngồi đó nhìn nó cắm đầu chạy.

Lên tới lớp, nó vục mặt xuống bàn, cố gắng trấn tĩnh, mặc cho nhỏ Lam đang lay lay vai nó, lo lắng:

_Thùy Anh, Thùy Anh, bồ làm sao vậy??

_…

_Thùy Anh, đừng làm mình sợ mà, Thùy Anh!!

Mấy đứa trong lớp bu lại bàn nó. Mỗi lúc một đông. Chợt ngoài cửa có tiếng nói của ai đó:

_Mọi người tránh ra!

Là Lâm Danh. Mấy đứa đang bu quanh bàn nhỏ bắt đầu dạt ra tránh đường cho Lâm Danh đi vào. Anh chàng bước đến trước bàn nó, giọng ân cần:

_Thùy Anh, bạn có sao không?

Nó không trả lời, vẫn úp mặt xuống bàn. Lâm Danh thình lình nắm tay nó kéo lên, đi ra khỏi lớp, nó giật tay mình ra nhưng không được. Ra đến giữa sân trường, nó tức giận, cố hết sức vùng tay ra, lần này thì “trời không phụ lòng người”, nó gào lên:

_Anh làm cái gì vậy hả?

_Tui chỉ muốn hỏi bạn có sao không, nhưng thấy trong lớp có nhiều người quá nên…

_Nên anh mới kéo tôi ra đây chứ gì?… – Nó nhìn Lâm Danh rồi bất ngờ quay đi.

Lần này, Lâm Danh không kéo níu kéo làm gì, chỉ hét theo:

_Hãy nhớ là tui luôn thích bạn.

Nó vẫn nhằm phía lớp mình mà bước, không thèm quay lại. Đầu óc nó lúc này trống rỗng, chỉ còn một đống rối bời trong lòng, nó chẳng suy nghĩ được gì nữa … Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, đến lúc này nó vẫn không tin vào ngững chuyện vừa xảy ra …

Tại cửa lớp 11T5. Hy Vân đang nhìn nó bước đi, lắc đầu lẩm bẩm:

_Làm ăn chẳng đúng kế hoạch gì cả! Chỉ biết hành động theo tình cảm …

Nó bước vào lớp. Mấy đứa bạn thân lẫn không thân nhìn nó chằm chằm. Nó bước vào chỗ ngồi, nhỏ Lam nhìn nó, với đôi mắt lo lắng đúng nghĩa của một đứa bạn thân:

_Bồ làm sao vậy Thùy Anh? Sao từ lúc lên đây, bồ cứ như người mất hồn vậy?

Nó không buồn nhìn vào mặt con bạn:

_Mình không sao …

Ba tiếng trống vang lên, báo hiệu giờ ra chơi kết thúc. Mạnh Khoa bước vào lớp, nhìn nó cười. Mấy đứa con gái bàn trên cứ tưởng anh chàng cười với mình, ngây ngất suýt lăn ra đất. Nó không thèm đáp lại, vội quay mặt đi. Nó vẫn không ngờ có một ngày Thường Khánh và Mạnh Khoa đều thích nó. Nó không chấp nhận nỗi chuyện này. Đối với nó, việc này còn khó hơn lên trời, ít ra là vào lúc này … Hoang mang … Không tin được!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s