[CHAPTER 4] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Sáng hôm sau.

Nó kéo lê từng buớc chân vào lớp, ngáp đi ngáp lại, tay gãi gãi đầu, (ngủ chưa đã) nên bây giờ trông nó rất chi là … siêu ngố. Vừa bước vào lớp thì cái đầu tiên nó nhìn thấy chính là bản mặt đầy xảo quyệt của Lâm Danh. Nó tỉnh ngủ tức thì:

_Ủa, tui vô lộn lớp hả? Xin lỗi nghen!

Nó lúi húi cúi đầu chào rồi quay ra nhưng Lâm Danh đã kịp kéo tay nó lại:

_Không đâu! Tui đứng đây chờ bạn nãy giờ rồi!

Nó nhìn lại, đúng là toàn những gương mặt quen thuộc: Con Luyến, thằng Phát, thằng Long, … Thằng Hùng đi phớt qua mặt nó, nói khẽ:

_Chàng chờ nàng từ 6 giờ rồi đó.

Nó bỏ ngoài tai câu nói đó, nhìn thẳng vào mắt Lâm Danh:

_Có chuyện gì không?

Lâm Danh giả vờ gãi đầu gãi tai, làm bộ “con nai vàng ngơ ngác, đạp trên lá vàng khô” nhưng không qua nổi nó:

_Tui chỉ muốn mời bạn đi ăn …

Nó lạnh lùng:

_Để hôm khác, hôm nay tui không rảnh.

Nó toan về chỗ ngồi thì Lâm Danh kéo nó lại:

_Xin bạn đấy …

_Nhưng hôm nay tui phải đi học thật mà! – Nó cáu lên.

_Vậy thì chiều mai! Bạn phải đi đấy! – Nói rồi hắn vụt về lớp, không để nó kịp từ chối.

Đứng ngẩn người, nó thầm nghĩ, “Dù gì thì tuần sau mới đi làm thêm, hay là đi ăn với Danh cho rồi …”

_Làm gì mà đứng như trời trồng vậy? – Nhỏ Lam đánh nó cái bốp, nó giật mình nhìn lại mới biết mình đang đứng giữa lớp.

Nó và nhỏ Lam đi xuống chỗ ngồi.

Nhỏ Lam hỏi:

_Sao hôm nay lạ thế, lại đứng như người mất hồn trước lớp nữa?

Nó thật thà kể hết lại mọi chuyện với nhỏ. Nghe xong, con Lam chỉ nói:

_Tùy bồ thôi, mình cũng đâu biết nhiều về con người của Lâm Danh, nhưng mà nghe nói hắn gỏi “cua” lắm, coi chừng bồ bị dụ “vào tròng” đó!

Nó cười, trấn an nhỏ bạn và cũng tự trấn an mình:

_Làm gì có chuyện đó, mình là ai chứ?!

—-oOo—-

Hôm nay có tiết thể dục. Ác một cái là hồi sáng nó dậy trễ nên không kịp ăn gì cả. Bụng đói meo mà nó không xuống canteen mua ổ bánh mì gặm đỡ (vì vô học rồi). Tiết thể dục lại là tiết đầu mới chết chứ.

Nó lê cái bụng đói meo (gần như là dính vào da lưng) đi ra sân.

_Nghỉ tiết tụi bây ơi! – Một đứa náo đó la lên làm nó giật mình.

Lớp trưởng nghe thế thì vội vàng chạy lên phòng giáo vụ, nhưng không thấy thầy thể dục đâu mà chỉ gặp bà Hiệu phó.

_Em nói các bạn hôm nay thầy nghỉ! – Bả nói với thằng lớp trưởng.

Thế là tiết đầu được nghỉ. Nó mừng lắm, vội chạy xuống canteen mà không thèm rủ nhỏ Lam. Đang vô tư “bay” thì nó thấy trời đất tồi sầm lại, nó lảo đảo rồi té cái rầm trước sự chứng kiến của mấy đứa trong lớp. Thế là Thường Khánh và Mạnh Khoa lao như tên lửa về phía nó. Con Lam và mấy đứa khác chạy theo sau. Cuối cùng thì Mạnh Khoa lao đến trước, anh chàng bế xốc nhỏ lên rồi lao thẳng tới phòng y tế. Thường Khánh chậm một bước, anh chàng cảm thấy khó chịu nhất thời khi chứng kiến Mạnh Khoa bế “ô-sin” của mình lên. Một câu hỏi được đặt ra trong đầu Khánh “Không lẽ mình đang … GHEN?”. Rồi anh chàng lắc đầu nguầy nguậy như cố xua đi ý nghĩ đó, “Làm sao mình có thể thích cái con nhỏ “chằn tinh” ngang như cua đó chứ?”

Nó thức vậy và phát hiện mình đang ngự trong phòng y tế của trường. Bên giường nó là Mạnh Khoa, với nét mặt lo lắng lần đầu tiên nó thấy.

Không đợi nó lên tiếng, Mạnh Khoa nói:

_Nghỉ đi!

Nó mỉm cười, cất giọng yếu ớt:

_Cảm ơn nha …

Mạnh Khoa khẽ gật đầu, cười. Nó xoay người về phía khác, thầm nghĩ : “Tên ngốc xít đó phũ phàng quá, “ô-sin” như thế này mà còn không chịu đến thăm …”. Nó nhắm mắt lại “Đồ đáng ghét!”. Chưa kịp chợp mắt thì cô Hiền, y tá của trường bước vào, nói với nó:

_Em bị suy nhược thần kinh và thiếu máu. Về nhà nhớ bồi bổ đó! Còn bây giờ gác chuyện học qua một bên, nằm đây nghỉ ngơi!

_Dạ! – Nó lễ phép gật đầu.

Cô Hiền quay qua Mạnh Khoa:

_Còn em về lớp được rồi! Bạn Thùy Anh ở đây đã có cô lo.

Mạnh Khoa nói với nó:

_Ở đây nhé, tui về lớp đây.

Rồi anh chàng cúi chào cô Hiền và mở cửa, nhưng không đi về lớp mà rẽ xuống canteen trường.

—-oOo—-

Lớp 11T4.

Thường Khánh ngồi đó, nửa như muốn đến thăm nó, nửa còn lại thì không, anh chàng xoay xoay cây bút trong tay, mắt không rời khỏi trang giấy, cho đến hết tiết đó.

“Tùng Tùng Tùng”.

Thầy chưa bước ra khỏi lớp, anh chàng đã vứt cây viết sang một bên, gục xuống bàn, tâm trí bấn loạn “Nhỏ ấy sao rồi ta? Có bị đau ở đâu không? …” … “Sao mình lại lo cho nhỏ ấy chứ, thật là …”. Thường Khánh đưa tay vuốt mặt mình. Kế bên anh chàng, nhỏ Lam đang nói với nhỏ Ngọc:

_Lên y tế đi, không biết Thùy Anh có sao không nữa, tui lo quá …

_Ừ! – Ngọc gật đầu, hai đứa nắm tay nhau vù lên phòng y tế.

Thường Khánh như muốn chạy theo hai nhỏ nhưng có một cái gì đó chặn anh chàng lại, một con người khác ư? Không, chính xác Thường Khánh chỉ là một con người khác khi ở bên cạnh nó. Con người xưa nay của anh chàng lạnh lùng lắm mà, làm sao có thể dễ dàng cởi mở với nó như vậy? Không hiểu nỗi … Nói chung là anh chàng không biết làm thế nào vào lúc này, có nên lên phòng y tế thăm nó không …

Vừa lúc đó, Mạnh Khoa bước vào. Một điều gì đó thôi thúc anh chàng đến bên bàn Thường Khánh. Ngồi xuống, Manh Khoa khoác tay lên vai Thường Khánh:

_Không đi thăm cô ấy à? Việc gì phải tự hành hạ trái tim mình thế, you (u) đừng tưởng tớ không biết tình cảm u dành cho cô ấy …

Thường Khánh gạt tay Mạnh Khoa ra, trừng mắt:

_Việc gì tới cậu?! Biến đi!

Mạnh Khoa cười như chọc tức Thường Khánh:

_Tớ quan tâm tới cô ấy … Thật ra, cũng không biết nữa, chỉ là … Nó rất mơ hồ …. Có lẽ là thích, còn you, dối lòng là khôn hay đâu, chúng ta có thể cạnh tranh công bằng mà! – Khoa mỉm cười đầy ngụ ý rồi đi về chỗ ngồi.

Nãy giờ tụi con gái đi ngang qua 11T4 đều nhìn vào hai người hai người với đôi mắt hình trái tim, hiếm khi nào được thấy hai chàng hoàng tử đẹp trai ngồi chung với nhau để các nàng được ngắm đã con mắt như vậy.

Chiều hôm đó, nhỏ Lam chạy lên phòng y tế và đưa nó về.

Cái đầu tiên nó nhận được khi vừa bước vào nhà là cái nhìn hốt hoảng của anh trai nó, may mà “papa” chưa về, nếu không thì ba nó khóc mất khi nhìn thấy đứa con gái mà ông cưng như trứng mỏng vác cái bản mặt xanh xao, tướng đi mệt mỏi như thây chết rồi ấy về nhà.

_Mày làm sao vậy? – Anh nó hoảng hồn chạy ra dìu nó từ tay con Lam.

Nhỏ Lam cúi chào anh nó:

_Anh Quân, em về đây.

Anh nó đỡ nó, vội nói với nhỏ Lam:

_Ừ, anh cảm ơn em nha! – Rồi anh nó dìu nó lên phòng.

Sau khi đã an tọa, nó ngước lên:

_Anh về sớm vậy? Em tưởng hôm nay anh phải ở lại ký tặng cho Hội mê trai đẹp trường anh! – Nó phì cười.

Anh nó cốc đầu nó:

_Ngốc! Đến nước này mà còn giỡn được nữa … Mà sao mày lại “thảm hại” thế?

Nó thành thật thuật lại cho anh nó nghe hết mọi chuyện từ lúc nó được nghỉ tiết đến lúc về tới nhà.

Anh nó vuốt tóc nó:

_Ngủ đi, tao đi gọi điện xin cho mày nghỉ học ngày mai.

Anh nó đi ra và đóng cửa phòng lại. Nó kéo chăn lên, “Không thèm đến thăm luôn chứ! Hết biết …”. Nó nhắm mắt lại, tự ru mình vào giấc ngủ .

Một tiếng sau …

_A lô? – Nó bừng tỉnh và phát hiện cái điện thoại đang rung bần bật, kêu ầm ĩ trên bàn.

<Khỏe chưa ngốc?> – Giọng nói quen thuộc vang lên, giọng nói đầu tiên nó nghe khi thức dậy trong phòng y tế.

_Là anh hả Mạnh Khoa? Ừm … tui đỡ rồi!

<Ừ, đỡ rồi thì tốt! À mà đừng ăn cơm nhé, tối nay tôi mời cô … >

_Anh? Mời tôi? Nhưng mà … – Nó ngạc nhiên.

<Nhưng gì? Thôi đi tắm đi, một tiếng nữa tôi đến.> <Tít … Tít … Tít …>

Khoa cúp máy, không cho nó nói thêm lời nào. Nó đành ngồi dậy, xuống nhà dưới thông báo với anh hai nó rằng khỏi nấu bữa tối cho nó.

Anh nó ngạc nhiên:

_Đang bệnh, đi đâu?

Nó nhăn nhó:

_Em đi ăn với bạn. Anh yên tâm đi, ăn với hắn là không lo đói đâu, hehe!

Nói rồi nó chạy ù lên lầu, để mắc công nghe chửi nữa, nhưng anh nó chỉ lắc đầu:

_Con bé này …

—-oOo—-

7 giờ kém …

<DING DONG … DING DONG>

Nhà nó vang lên tiếng chuông cửa. Anh hai nó chạy ra:

_Cậu là ai? – Anh ý ngạc nhiên khi có một tên boy diện đồ đen toàn tập xinh trai ngang ngửa (nếu không muốn nói là hơn) mình đứng trước mặt.

_Bạn của Thùy Anh ạ! Còn anh chắc là anh hai của bạn ý, em chào anh! – Khoa lễ phép cúi đầu chào.

Anh hai nó mở cửa rộng ra cho hắn vào:

_Em vào nhà đi! Thùy Anh ở trên lầu ba phòng kế cầu thang ý! – Anh hai nó nhìn hắn với ánh mắt “Cậu mà làm gì em gái tôi là khỏi về nhà luôn nghe con!”

Khoa cảm ơn rồi chạy vội lên lầu, tay xách cơ man nào là thức ăn, sữa đủ chống đói cả tháng.

“Cộc cộc cộc” . Khoa gõ cửa phòng nó.

_Anh hai hả? Vào đi!

Khoa mở cửa phòng ra. Nó đang ngồi trước bàn trang điểm chải lại đầu.

_Anh hai ở dưới nhà ý! – Khoa cười.

Nó quay lại, ngạc nhiên:

_Tới rồi à? Ngồi đó chờ tôi chải đầu đã …

Khoa ngồi lên giường, để mấy bịt đồ lên trước mặt nó:

_Cho cô đấy ! Ăn đi cho nhanh khỏe!

Nó liếc mấy túi đồ, nói:

_Lại còn trò đó nữa!

Khoa cười:

_Ừ mà nhanh lên , tui đói lắm rồi!

—-oOo—-

Sau đó, hai người đi ăn trong một nhà hàng sang trọng chỉ dành cho giới thượng lưu.

Suốt buổi, Khoa chỉ toàn gọi những món trong “thực đơn dành cho người bệnh” để nó ăn. Hai đứa nói chuyện vui vẻ, duy chỉ có một câu nói của hắn làm nó khó hiểu:

_Two hearts of two princes for only one princess … (Hai trái tim của hai chàng hoàng tử chỉ dành cho một công chúa).

Nó hiểu nghĩa tiếng Việt, nhưng không hiểu anh chàng muốn nói gì, bèn hỏi lại:

_Sao cơ?

Khoa mỉm cười, xoay ly vang trong tay:

_Ngốc như cô không hiểu là phải!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s