[CHAPTER 2] Learning How To Love (Học Cách Yêu)

Recess.

Con Lam quay qua nó. Mặt nó lúc này rất là buồn cười, không biết đang mếu hay đang khóc nữa.

_Bồ định hỏi ai trước đây? Mà sao mặt bồ trông buồn cười thế, bớt căng thẳng đi chứ!

_Hỏi Mạnh Khoa trước đi, dù gì thì thằng chả cũng dễ thương hơn ai kia! – Nó đáp.

Chả là con Lam bày ra cách từ chối tỏ tỉnh cho nó, mà cái cách ý rất chi là quái đản nhưng nó đành gật đầu đại vì nó chẳng suy nghĩ được cách nào nữa: Mượn một trong hai hotboy của lớp đóng giả làm bạn trai của nó.

_ Đi đi chứ, bồ còn sợ gì nữa, có mình hộ tống rồi, có gì mình đỡ lời giùm cho! – Vừa nói, con Lam vừa đẩy nó lại chỗ bàn Mạnh Khoa.

_Khoa … – Nó ấp úng.

Anh chàng nở một nụ cười vô cùng thân thiện:

_Cô có chuyện gì muốn nói à? Tui đang nghe đây, nói đi!

_Anh … Anh làm bạn trai tui một ngày nhá … à không … một tiếng hay nửa tiếng thôi cũng được.

_Bạn trai? – Khoa trợn trắng – Tại sao phải như vậy?

Nó giãy nãy:

_Chuyện dài lắm, đồng ý đi rồi tui kể nghe sau!

Khoa im lặng trong sự hồi hộp chờ đợi của nó rồi anh chàng lên tiếng:

_Tui cũng rất muốn giúp cô, được làm bạn trai của một người xinh như cô thì ai mà từ chối được nhưng mà …

_Mà sao? – Nó thấp thỏm lo lắng.

_Mai tui có chuyện bận rồi, uổng quá, không giúp được cô, xin lỗi nghen!

Mặt nó hiện lên chữ “Thất vọng” to đùng. Nó thất thểu quay đi sau khi nói:

_Không sao … cảm ơn …

_Phương án hai! – Con Lam giơ hai ngón tay lên rồi chỉ Thường Khánh.

Nó ngậm ngùi lê từng bước về phía anh chàng.

_Ê! – Nó hất mặt lên. (nhờ vả mà còn giở giọng chảnh)

Thường Khánh quay sang nhìn nó:

_Lại chuyện gì nữa đây?

_Thật ra thì chẳng vui gì khi nói ra chuyện này nhưng mà … – Nó ngập ngừng – Anh giúp tui một chuyện nhá!

Thường Khánh nở nụ cười … đểu hết sức:

_Làm bạn trai cô ngày mai chứ gì … hồi nãy tui nghe cô nói chuyện với Mạnh Khoa thế mà!

Nó nổi sung:

_Anh dám nghe lén à?

_Ai thèm nghe lén … Cô nói như cái loa phát thanh thì có không muốn nghe cũng không được!

Khói từ hai lỗ tai nó bắt đầu bay ra:

_Anh … anh …

Biết sắp có mưa miễn xảy ra, con Lam nhanh nhẹn đẩy nó xuống rồi đon đả hết mức với Thường Khánh:

_Hi hi, Khánh bỏ qua cho … con Thùy Anh nó nóng tính nhưng mà dễ thương lắm, vậy … bạn giả làm bạn trai nó chiều mai nhé!

Thường Khánh ra vẻ làm kiêu, quay đi. Nhỏ Lam xuống thang năn nỉ:

_Làm ơn đi mà!

_Rốt cuộc là cô mượn tui làm bạn trai hay là cái bạn gì đó đứng đằng sau cô vậy? – Anh chàng nói móc nó – Ai cần thì người đó nói!

Con Lam hiểu ý, bèn lôi nó lên, không quên dặn thầm:

_Kiềm hết sức nhá, vì nghĩa lớn!

Nó cố nhai nuốt cơn giận, rồi giãn cơ mặt hết mức để cười miễn cưỡng với anh chàng:

_Khánh dễ thương … Khánh tốt bụng … Làm bạn trai tớ chiều mai nhá! Khánh nhá, tớ biết Khánh là người tốt mà!

Anh chàng mỉm cười ma mãnh:

_Giúp cô, tui được gì?

Nó gắng cười:

_Hi hi, Khánh muốn gì, tớ sẽ làm chuyện đó!

_Bất kể chuyện gì à?

Nó giật mình, lỡ quá lời, nó vội sửa lại:

_Trừ một số chuyện phạm vào điều cấm kỵ và “đạo lý giang hồ”! (Sao giống Trương Vô Kỵ quá)

_Chuyện này rất là nhẹ nhàng! – Thường Khánh cười tinh ranh – Nhưng sao tui biết cô sẽ giữ lời?

Nó bắt đầu phát bực:

_Khổ anh quá … Tui lấy danh dự ra thề đấy! – Nó đổi giọng.

_Vậy okie, tui sẽ giúp cô, coi như là cô may mắn đấy. Còn chuyện “trả công” cho tui thì tui sẽ nói sau!

Sau đó, nó và con Lam đi xuống canteen.

_Tức quá! Không phải vì muốn cứu chuyện học, mình đã không hạ mình với hắn như thế! Grừ!!!!

Con Lam an ủi:

_Thôi đi mà, qua chuyện này là bồ có thể ung dung được rồi, lúc đó thì tha hồ chơi xỏ hắn, nghĩ về tương lai đi bạn tui ạ! – Con nhỏ vỗ bốp bốp vào lưng nó.

_Hic, hi vọng vậy!

—-oOo—-

  Chiều hôm sau …

_Hey, đi chưa? – Thường Khánh khều khều nó khi nó đang bỏ tập sách vào túi.

_Để tui dọn đồ đã chứ. Thích làm bạn trai tui đến thế à?!

_Xì, ai thèm! – Thường Khánh bĩu môi – Có cô muốn làm bạn gái tui thì có!

Cổng trường giờ tan học …

Hai người từ phòng 17 đi ra trước cặp mắt kinh ngạc của mấy đứa cùng lớp, nhất là tụi con gái, nhìn tụi nó bây giờ đáng thương đến tội. Nó cố gắng làm vẻ mặt hạnh phúc, vui vẻ tay trong tay với Thường Khánh. Anh chàng cũng không vừa, một tay quàng vai nhỏ, ra điều tình cảm lắm. Hàng ngàn ánh mắt ghen tỵ nhìn chòng chọc vào nó, và có cả những ánh mắt ghen ghét dành cho anh chàng, nó cũng là một hotgirl cơ mà.

Nó nhìn ra ngoài cổng trường, đã có một anh chàng đứng đó chờ sẵn. Nhìn thì cũng đẹp trai, ăn đứt mấy thằng cua nó những lần trước. Nó và Thường Khánh tiến lại gần. Mèn đét ơi!! … Chính là Lâm Danh, anh lớp trưởng đào hoa lớp kế bên. Nó không ngờ là người này, nó và Lâm Danh có hề quen biết nhau đâu, thậm chí cả hai chưa một lần nói chuyện nữa cơ mà. Đùng một cái, người thích nó lại là Lâm Danh. Nó hít một hơi thật sâu rồi quay qua nói với Thường Khánh:

_Diễn thật tự nhiên nhé!

_Chào bạn! – Bây giờ nó đang đứng trước mặt Lâm Danh.

Thường Khánh cũng đưa tay ra:

_Chào cậu!

Lâm Danh lịch sự bắt tay anh chàng:

_Cậu là …

_Bạn trai của Thùy Anh! – Thường Khánh cướp lời.

_Bạn trai? – Lâm Danh bật cười – Làm sao tin được, cậu mới về trường hôm trước thôi mà!

_Cậu không tin hả? – Nói rồi Thường Khánh quay qua ôm chầm lấy nó và đặt lên môi nó một nụ hôn thật là sâu. Nó đơ người, có mơ cũng không nghĩ đến tình huống này! – Cậu tin chưa?

Lâm Danh chớp chớp mắt mấy cái liền. Tụi học sinh truờng nó và mấy bé cấp II trường kế bên tụ lại xem phim tình cảm. Lâm Danh lấy lại bình tĩnh:

_Cậu là bạn trai của cô ấy, không có nghĩa là tôi hết cơ hội! – Rồi cậu chàng nhìn vào mắt nó – Tớ vẫn sẽ thích cậu và sẽ làm mọi cách để có cậu …

Nó và Thường Khánh đạp song song trên con đường rộng thênh thang mà rất ít xe cộ. Bây giờ nó mời biết hai đứa về chung đường.

_Bắt đền anh đấy, ai bảo anh diễn thật quá, cướp luôn the first kiss của tui! Đền đi, huhu … – Nó “ăn vạ” như một đứa con nít làm người đi đường nhìn nó quá trời.

_Cô thôi đi, còn dặn tui là diễn thật tự nhiên vào mà, không cảm ơn thì thôi chứ! Mà nếu tui không hôn cô thì còn lâu cái anh chàng kia mới tin tui là boyfriend của cô … Người phải bằt đền là tui đây nè, vì hôn cô mà đời hotboy của tui tiêu tan luôn rồi đó! – Thường Khánh tuôn một tràng.

_Trời, tui giỡn chút xíu mà phản kháng ghê vậy? – Nó càu nhàu.

Thường Khánh ngẫm một chút rồi nói:

_Ừ, đúng là tui hơi vô lý, đi ăn fastfood nhá, coi như là chuộc lỗi. Sẵn tiện tui sẽ nói cô phải làm gì để trả công cho tui. – Hắn nháy mắt.

_Haizzzz! – Nó thở dài – Nói gì thì nói luôn đi, mất công quá hà.

Thường Khánh trừng mắt:

_Không đi thì thôi !_____

_Vậy rốt cuộc tui phải làm gì đây??? – Nó cắt ngang câu nói của anh chàng.

_Để xem! – Hắn dừng lại suy nghĩ rồi bật nói – Cô phải làm ô-sin cho tui một tháng!

_Một … Một tháng? Anh đừng có đùa ác ý như thế chứ! – Nó trợn trắng, miệng mấp máy không nói ra hơi.

_Tui rảnh để đùa với cô chắc! Không trả giá, cô là ô-sin của tui, bắt đầu từ ngày mai! – Hắn nhẫn tâm xổ ra câu nói làm “tan nát lòng nhau” ấy rồi quay ngoắt, đạp xe đi.

Nó tức tối dẫn xe vào nhà, miệng lẩm bẩm: “Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét quá đi!” Rồi nó gào lên “Một tháng, trời ơi, chết tui rồi!!!!!!!!!!!”.

Anh hai nó từ trong nhà chạy ra, trên tay còn cầm cái remote:

_Mày làm gì vậy, biết tao đang coi phim ma không, mày tưởng thằng anh mày gan dạ lắm hay sao mà đang phút hồi hộp thì mày hét toáng lên thế hả?

_Em xin lỗi … – Nó lê từng bước nặng nề đến “Princess’s room”, miệng vẫn lẩm bẩm nguyền rủa cái tên ‘ĐÁNG CHẾT’ ấy.

Tối hôm đó, như những lần khác, ba nó đi về muộn nên chỉ có hai anh em nó ăn cơm với nhau. Nó không ngồi đối diện với anh nó nữa mà chạy qua ngồi kế bên luôn. Nhìn anh mình với vẻ mặt “không thể nào buồn hơn”, nó nắm lấy khuỷu tay anh nó, cất tiếng:

_Anh hai yêu quý ơi …

Anh nó né sang một bên, nghi hoặc:

_Lại định nhờ vả gì nữa à? Tao không rửa chén cho nữa đâu nhóc, đừng năn nỉ!

Nó vùng vằng buông tay ông anh ra:

_Không phải chuyện đó! Anh ơi … – Nó tiếp tục nhìn lão với cặp mắt “cún con” – Từ ngày mai em sẽ không tự do nữa, huhuhuhu … – Nó òa lên khóc như một đứa con nít vừa bị giật đồ chơi.

_Mày nói vớ vẩn gì thế?

_Chuyện là thế này … – Nó leo lẻo kể lại tất tần tật mọi chuyện – … Chuyện là vậy, hic!

_Thảo nào hồi chiều mày hét lên như là gặp ma …

_Chuyện này còn kinh khủng hơn gặp ma ấy chứ!

Anh nó dỗ dành nó như hồi hai đứa còn nhỏ, giọng an ủi:

_Thôi không sao đâu …

—-oOo—-

Hôm nay lạ thật, mấy chị khối trên và mấy nhỏ cùng khối nhìn nó quá trời như thể nó vừa lái tàu vụ trũ của Nasa lên sao Hỏa và trở về vậy. Họ nhìn nó với đôi mắt không mấy thiện cảm (Chắc rồi, hôm qua dám khoác tay “đệ nhất mỹ nam” của trường hiên ngang bước đi giữa bàn dân thiên hạ thế mà). Nó bước vào lớp, cái vẻ mặt buồn như con chuồn chuồn của nó làm cả lớp không khỏi tò mò. Hic. vô sớm thế mà cũng không kịp, “cậu chủ” đáng ghét đang ngồi kia, nhe răng cười với nó, hic hic.

_Sao, sẵn sàng làm nhiệm vụ chưa? – Hắn cười ma quái.

Nó vứt cặp xuống, uể oải mở miệng:

_Anh muốn gì?

_Mua giùm ly Coca, à không, Seven up, ít đá thôi nhá, nhanh lên! – Rồi anh chàng nhét vào tay nó tờ 50 nghìn mới cóng – Nhớ lấy đủ tiền thừa nghe!!!

Nó ngoan ngoãn nhận nhiêm vụ, biết sao được, lỡ đem cái danh dự to đùng ra cầm cố rồi.

_Dì Trang lấy con ly bảy up, ít đá thôi ạ!

Trong lúc chờ dì Trang làm nốt mấy ly kia, nó nghe tụi con gái đứng ở quầy đối diện xì xầm “…Cái bạn đó là bồ của Thường Khánh đấy … uổng quá, tui nghía cậu ấy lâu rồi, vậy mà …” Con nhỏ đứng cạnh phẩy tay, “Tụi nó là bồ thì sao, nhìn con nhỏ ấy chả đáng gì cả…”.

Nhỏ tức tối nghĩ thầm “Ta đây cũng là hotgirl nhá, vì đang buồn nên mặt ta mới thế thôi”…

Sau cái việc đó, Thường Khánh còn ban bố nhiều lệnh mà nó cho là “rất quá đáng”, chẳng hạn trong lớp học thêm, hắn nhởn nhơ lôi cái iPod ra nghe nhạc, mặc nó ngồi chép bài túi bụi rồi còn phải nghe giảng thật chăm chú để còn “truyền lại kiến thức” cho anh chàng, giờ thể dục thì lại bắt nó đi mua nước, mua bánh, bao nhiêu là thứ linh tinh khác nữa … Ra về, hắn vừa tung tăng vừa thổi sáo, mặc nó khệ nệ “tay xách nách mang” hai cái túi đựng đầy sách vở … Có hôm mệt quá, nó “gật” luôn trong lớp, con Lam mà không kêu dậy thì “die” thật rồi…

Ngày nào nó cũng phải lẽo đẽo theo sau anh chàng để phải nhận lấy hàng ngàn tia nhìn tóe lửa của tụi con gái trong trường … Bạn bè trong lớp dù rất là “đau đớn” nhưng đều phải công nhận hai người là một đôi ..

Rồi một ngày như bao ngày khác … Nó đến trường, vừa bước vào lớp thì đã nghe tiếng lào xào bàn tán của tụi con gái. Nó cũng dừng lại nghe ngóng tin tức, một ý nghĩ lóe lên “Đừng nói là có thêm một hotboy bay về trường này nghen!”.

Nó khều con nhỏ bạn đứng gần nó nhất – con Dung – rồi hỏi:

_Có chuyện gì nữa vậy? Thêm một hotboy về trường mình à? – Nó tủm tỉm cười.

_Lần này không phải là một hotboy … mà là một hot girl …

_Hotgirl? – Nó mở mắt tròn xoe.

_Ừ.

_Là hotgirl mà sao tụi bây bàn tán dữ vậy …. thành les hết rồi à?

_Con quỷ! – Nhỏ Dung cốc đầu nó rồi ôn tồn giảng giải – Là thế này … cái bạn hotgirl mới chuyển về trường mình … là … vị hôn thê của Thường Khánh.

_Vị hôn thê? Thường Khánh? – Nó trợn trắng – Mày nói thiệt đó hả?

_Thiệt mà! Tao nói xạo mày, tao có ốm đi hay mập lên được đâu! – Con Dung tròn mắt không kém – A ha, tao hiểu tại sao mày ngạc nhiên vậy rồi! Mày sợ mất Thường Khánh phải không? Mày và bạn ý thân thiết thế cơ mà!

_Con khùng, làm gì có chuyện đó, tao còn vui nữa là đằng khác! – Nó cười tinh quái.

Con Dung ngây ngô hỏi:

_Sao lại vui?

_Bí mật! À mà bạn ý sẽ học lớp nào?

_Tao không biết nữa.

_Ừ, vậy thôi.

Nó tủm tỉm cười , xách túi đi về chỗ ngồi.

Tiết đầu tiên là sinh hoạt ngoại khóa, cô chủ nhiệm lớp nó hiên ngang bước vô. Việc đầu tiên là cổ dòm lên cái bảng rồi nói:

_Lớp trưởng, hôm nay Âu Thường Khánh nghỉ không phép à?

Lớp trưởng Anh Quân đứng lên:

_Dạ.

Bà chủ nhiệm lẩm bẩm:

_Gan nhỉ? Mới về trường mấy ngày mà đã giở thói ra rồi …

Bà cô vừa nói xong thì Thường Khánh từ ngoài ập vô, đứng trước mặt cô, cúi đầu:

_Em xin lỗi, nhà em có chút chuyện nên …

_Thôi được rồi, về chỗ đi! – Bà cô phẩy tay.

Thằng bé liền chạy vào chỗ. Nó hỏi:

_Sao vô trễ vậy?

Thường Khánh thở hổn hển:

_Không liên quan đến cô!

_Người ta quan tâm mới hỏi … bày đặt chảnh! (Thật ra là muốn hỏi về “vị hôn thê”).

Lúc này nó mới nhìn kỹ Thường Khánh, ôi trời, hình như là anh chàng đang rất giận, có lẽ là vì một điều gì đó (lãng xẹt), từ kiểu cách đến gương mặt đều cho nó thấy rõ một chữ “giận dữ” to tổ chảng.

Bỗng con Nhung, học trò cưng của bà cô chủ nhiệm (nhờ cái tài nịnh hót) đứng lên điệu đà nói:

_Thưa cô. Em nghe nói có một bạn nữ vừa chuyển trường về phải không ạ?

Con Nhung vừa nhắc đến “bạn mới” thì Thường Khánh bất giác giật mình cái thót.

Bà cô tháo mắt kiếng ra, nắm hai tay lại, đặt lên bàn:

_Đúng là có chuyện đó, bạn ấy xin vào lớp chúng ta, nhưng vì lớp không đủ chỗ ngồi nên bạn ấy sẽ học ở lớp 11T5. Còn em nào thắc mắc gì không?

Tụi con trai lớp nó nghe đến đó thì mặt đứa nào đứa nấy yểu xìu, buồn hiu. (Trừ một số chàng không bị mắc tật háo sắc). Một đứa hỏi:

_Thế hiện giờ bạn ấy đang học ở lớp kế bên chúng ta hả cô?

_Ừ! Thôi chuyển chủ đề khác đi! Lớp mình không lo, lo chuyện người ta!

Cả ngày hôm đó mặt Thường Khánh rất là bất bình thường. Anh chàng chẳng nói chẳng rằng suốt buổi, làm nó có cảm giác mình đang ngồi cạnh một pho tượng lạnh ngắt. Mà vậy cũng hên, ngày hôm đó, nó chẳng bị sai vặt này kia nữa. Nó đang hì hục chép bài thì trống đánh ra chơi. Nó ngồi lại chép nốt mấy bài tập trên bảng, vừa lúc đó thì có tiếng kêu (không phải kêu nó):

_Thường Khánh!

Anh chàng ngước lên. Một cô nương xinh như hoa, à không, xinh hơn hoa đứng trước lớp nó (vị hôn thê chứ ai nữa). Là con gái 100% mà nó cũng cứng người mất mấy giây, mắt không chớp được nữa là … Khỏi nói tụi con trai lớp nó như thế nào, hết đứa này đến đứa kia ke chảy lòng thòng, mắt nổi hai cái trái tim to đùng. Thường Khánh đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, tiến lại phía bạn gái đó:

_Cô muốn gì ở tôi?

Cô gái cười hiểm độc:

_Em là vợ chưa cưới của anh, anh đi đâu, em phải theo đấy chứ …

Bây giờ thì nó đã hiểu ra tất cả … Cô gái đó và Thường Khánh có hôn ước với nhau nhưng vì không có lấy một chút tình cảm với cô gái ấy nên Thường Khánh đã âm thầm chuyển trường, nhưng cô gái ấy biết được và tức tốc rượt theo …

_Thôi đi, cô tưởng tôi chấp nhận cuộc hôn nhân vớ vẩn này à? Mẹ tôi đính ước cho tôi chứ gì … thì bà ấy đi mà lấy, tôi chưa bao giờ đồng ý chuyện này cả! – Thường Khánh cắt đứt dòng suy nghĩ của nó. Hắn nhìn vị hôn thê bằng cái nhìn lạnh lùng.

Nếu nó là cô ả thì bây giờ nó đã khóc và chạy đi rồi, ai đời bị “hoàng tử” dứt tình phũ phàng như thế mà còn đứng đó được, mà cài bản mặt vẫn không hề rung chuyển mới pro chứ, mặt dày thấy sợ (ả này chắc có làn da dày hai mét). Học sinh của trường bu lại xem đông còn hơn là cái lần the first kiss của nó bị hắn tước đoạt.

Nụ cười vẫn trên môi, nhỏ đó nói:

_Anh không biết suy nghĩ à? Anh có thể làm được tất cả sao, không có chuyện đó đâu baby ạ!

_Cô … – Thường Khánh thật sự nổi sung lên, nhưng vì là con trai nên anh chàng không nỡ cho cô ả ăn tát.

Vừa lúc phim đang gây cấn thì Mạnh Khoa và mấy đứa con trai lớp nó lao ra, cản hắn lại. Chắc là sợ to chuyện. Mạnh Khoa vỗ vỗ lên vai hắn, nói thầm:

_Thôi được rồi … bình tĩnh …. – Rồi anh chàng đẩy Thường Khánh vào lớp.

_Hít hà, đang hay tự dưng … – Một đứa đứng xem, nói.

Nhỏ đó phá lên cười sằng sặc (không biết bị chạm cấp mấy nữa, vậy mà còn cười được!) rồi nhỏ đi khuất. Thường Khánh với đôi mắt đỏ ngầu, hừng hực lửa làm nó cũng run, vội ngồi nép qua bên con Lam. Buổi học hôm đó kết thúc, nó bảo đảm là cả buổi hắn không thèm nghe giảng bài (cả buổi hắn cúi gằm mặt xuống, tia nhìn như muốn thiêu cháy tờ giấy, mô phật mô phật). Nhìn hắn bây giờ sao sao ý.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s